Chương 50: Mảnh đất

Bị làm cho thay đổi tạo hình bất ngờ như thế, Quân Nguyệt Nguyệt lúc này lại thật sự có chút... dáng vẻ của một “người vợ hiền thục đức”.

Hai người một trước một sau xuống lầu, Quân Nguyệt Nguyệt ngạc nhiên phát hiện ông cụ nhà họ Quân cũng đã có mặt ở bàn ăn rồi.

Mấy ngày trước, ông cụ hầu như chẳng ăn được gì trên bàn, chắc là bị cô làm cho tức đến bỏ bữa, chỉ xuất hiện chớp nhoáng rồi lại lên lầu ngay. Không ngờ hôm nay lại ngồi sẵn ở bàn ăn, điều này thật khiến người ta căng thẳng.

Mọi người đều chưa động đũa, cô và Phương An Ngu đến trễ, nếu không chào hỏi thì thật sự quá vô lễ.

Quân Nguyệt Nguyệt cười cười nói một câu: “Chào buổi sáng mọi người ạ”, rồi ngồi xuống chiếc ghế còn trống ngay cạnh ông cụ.

Những hôm trước cô toàn ngồi cách ông thật xa, nhưng hôm nay ghế lại đặt ngay bên cạnh, cô cũng không tiện kéo ra ngồi chỗ khác.

Sau khi ngồi xuống, Quân Nguyệt Nguyệt cứ nghĩ ông cụ thể nào cũng sẽ lườm nguýt cô vài câu. Dù gì thì cô và Phương An Ngu dậy muộn, lại còn mất thời gian sửa soạn, người giúp việc đã phải lên gọi hai lần, rõ ràng là mọi người đã chờ hai người họ khá lâu rồi.

Không ngờ ông cụ chỉ liếc cô một cái, chẳng nói câu nào, trực tiếp cầm đũa lên, bắt đầu ăn.

Bữa ăn này khiến Quân Nguyệt Nguyệt cảm thấy căng như dây đàn, đến nỗi cô ăn chưa được mấy miếng. Bầu không khí thật sự quá kỳ lạ, Phương An Yến và Quân Du cũng gần như không động đũa, ông cụ thì ăn vài miếng rồi cũng đặt xuống. Chỉ có Phương An Ngu... hoàn toàn không bị ảnh hưởng gì, một mạch ăn liền bốn cái bánh nhân thịt.

Miệng bóng nhẫy mỡ, đến khi anh còn định giơ tay lấy thêm, Quân Nguyệt Nguyệt vội vươn tay đè lại.

Phương An Ngu dừng thì có dừng, nhưng ánh mắt đầy nghi hoặc, anh vẫn chưa no mà!

Ừ thì... dù anh không biết no là gì, nhưng mọi khi ít nhất cũng phải ăn gấp đôi chỗ này mới bị cô ngăn lại cơ mà...

Dù vậy, Phương An Ngu vẫn rất ngoan. Khi Quân Nguyệt Nguyệt đưa tay cản anh rồi nhẹ nhàng lắc đầu, anh liền dừng lại ngay. Cô móc điện thoại trong túi ra, là cái mà hôm qua sau khi cô ngất xỉu, Phương An Ngu đã giúp nhặt lại cho cô. Cái hàng nhái này đúng là “nồi đồng cối đá”, bị văng ngã thê thảm thế mà không những màn hình không vỡ, đến vết trầy cũng chẳng có...

Quân Nguyệt Nguyệt nhanh chóng gõ vài chữ, gửi cho Phương An Ngu một tin nhắn: [Hôm qua anh nói muốn ăn mấy món bán trên xe đẩy ấy phải không? Ăn ít thôi, lát nữa em đưa anh đi.]

Phương An Ngu vừa đọc xong thì lập tức phấn khởi ra mặt, dùng khăn giấy lau miệng sạch sẽ, sau đó ngồi thẳng lưng, rất nghiêm chỉnh, đặc biệt ngoan.

Cơm nước xong cũng gần đến trưa rồi.

“Ăn xong cả rồi chứ?” Lúc mọi người đặt đũa xuống, ông cụ nhà họ Quân cuối cùng cũng mở miệng.

Mọi người lần lượt lên tiếng đáp lời, ông cụ lúc này mới nói tiếp: “Vậy thì Duyệt Duyệt với Du nhi theo ta lên thư phòng một lát, có chuyện muốn nói với hai đứa.”

Quân Nguyệt Nguyệt dĩ nhiên biết là chuyện gì, chắc chắn là muốn tuyên bố kết quả về mảnh đất kia rồi.

Phương An Yến và Quân Du rõ ràng trông căng thẳng thấy rõ, nhưng sắc mặt Quân Nguyệt Nguyệt thì hoàn toàn bình tĩnh. Cô biết trong nguyên tác, nguyên chủ thể hiện quá tệ trong cái màn “thử thách chó má” đó, nên cuối cùng quyền sở hữu mảnh đất được giao cho Quân Du.

Cô xuyên đến đây rồi thì đừng nói đến chuyện “thể hiện” gì nữa, mấy cái bài kiểm tra sau đó cô toàn kéo Phương An Ngu đi chơi khắp nơi, tránh được cái nào hay cái nấy. Đương nhiên chẳng thể nào thông qua được mớ thử thách vớ vẩn kia. Nhưng điều đó lại đúng ý cô, đợi đến lúc ông cụ tuyên bố mảnh đất thuộc về Quân Du, cô sẽ nhân cơ hội gây chuyện, tranh thủ moi thêm ít tiền!

Tuyệt thật đấy, đợi bao nhiêu ngày rồi, cuối cùng cũng đến cái đoạn này!

Quân Nguyệt Nguyệt vừa đi lên lầu vừa bẻ ngón tay, xoay cổ đá chân, chuẩn bị tinh thần. Lát nữa có thể phải vận dụng chút diễn xuất đỉnh cao, muốn giành được lợi ích thì phải biết ăn vạ giỏi, “đứa trẻ biết khóc mới có sữa uống” mà!

Phương An Ngu vốn không nghe được, mà Phương An Yến thì nói cho đúng ra, cũng chỉ là người ngoài. Vậy nên hai anh em họ đều rút về phòng, chỉ còn lại Quân Nguyệt Nguyệt và Quân Du cùng bước vào thư phòng.

Ông cụ nhà họ Quân ngồi sau bàn làm việc, thấy hai chị em vào thì chỉ tay về phía hai chiếc ghế đối diện: “Ngồi đi.”

Quân Nguyệt Nguyệt chẳng khách sáo gì, kéo ghế ra ngồi luôn. Còn Quân Du thì vốn ngồi trên xe lăn, không cần phải di chuyển gì nhiều.

Ông cụ xoay xoay gì đó bên dưới hộc bàn, chỗ đặt két sắt rồi “tít” một tiếng, ông cụ cúi người lấy ra một xấp tài liệu dày cộp từ trong đó.

Lúc ông cụ đặt xấp giấy lên bàn, Quân Nguyệt Nguyệt vẫn chưa phản ứng gì, nhưng Quân Du thì không giấu được căng thẳng, tay nắm chặt lấy thành xe lăn.

Ông cụ nhà họ Quân gõ gõ lên chồng tài liệu dày kia, nói: “Đây là mảnh đất ta mua ở quê từ mấy chục năm trước.”