Chương 49: Sấy tóc

Nhưng thật đáng tiếc, Phương An Ngu lại không hề có chút ý nghĩ xấu xa nào vì sắc đẹp.

Sau khi dùng chiếc khăn tắm to rộng quấn cô thật chặt, anh liền bật máy sấy tóc lên, rồi dùng những ngón tay thon dài, trắng hồng như sứ nhẹ nhàng luồn vào tóc cô, từ tốn sấy khô từng lọn một.

Không bàn đến chuyện khác, chỉ riêng cảm giác được người khác phục vụ thế này thôi cũng thật sự khiến người ta sung sướиɠ.

Quân Nguyệt Nguyệt khẽ tựa lưng vào Phương An Ngu, nghe tiếng máy sấy tóc “vù vù” bên tai, luân phiên qua lại, cứ như thể mọi nỗi sợ hãi và hỗn loạn ban ngày đều đang được âm thanh ấm áp đó từ từ xoa dịu.

Phương An Ngu là một người rất kỳ lạ. Có lẽ ông trời sau khi đóng một cánh cửa nào đó với một người, cũng sẽ âm thầm mở ra một cánh cửa sổ khác. Anh không thể nói chuyện, nhưng khả năng xoa dịu lòng người của anh lại là điều mà Quân Nguyệt Nguyệt chưa từng thấy ở ai khác.

Trước mặt anh, cho dù có là chuyện tồi tệ đến mức nào, hay người có nóng nảy đến bao nhiêu, chỉ cần nhìn anh một lúc cũng khó mà tiếp tục nổi giận. Nhất là khi chạm vào đôi mắt trong veo ấy, cảm xúc của bạn sẽ giống như viên đá được nước suối trong lành rửa đi hết lớp góc cạnh, trở nên tròn trịa, mịn màng, lặng lẽ chìm xuống đáy nước.

Trước kia, Quân Nguyệt Nguyệt từng nghĩ, nếu là ở tận thế, một người như anh muốn sống sót, ngoài cách bán nhan sắc thì chẳng còn đường nào khác. Nhưng cái loại người cần nhan sắc ấy phần lớn đều là đàn ông, mà đàn ông đẹp lại biết ngọt ngào thì thiếu gì, kiểu của Phương An Ngu sống không qua nổi mấy ngày.

Thế nhưng bây giờ, cô nhắm mắt lại, lại cảm thấy có lẽ nếu đi theo một hướng khác, anh thậm chí không cần phải thức tỉnh dị năng tinh thần để trấn an người khác, chỉ cần như thế này thôi, là một người bình thường cũng đã có thể khiến dị năng giả đang bùng phát cảm xúc được xoa dịu rồi.

Bởi vì mỗi khi Phương An Ngu chuyên tâm làm gì, sẽ khiến người ta như được giải phóng khỏi mọi suy nghĩ, ánh mắt chỉ muốn dõi theo anh, bước chân cũng muốn theo sát anh.

Sấy khô tóc dài vốn luôn là một việc khiến người ta đau đầu, nhưng lần này lại là lần đầu tiên Quân Nguyệt Nguyệt cảm thấy thời gian sấy tóc... có chút ngắn ngủi.

Đợi đến khi tóc cũng khô, người cũng đã sạch sẽ, Phương An Ngu lại kiên nhẫn tháo từng vòng màng bọc thực phẩm quấn quanh tay cô ra. Tuyệt lắm, không dính một giọt nước nào cả.

Khi Quân Nguyệt Nguyệt nằm dài ra giường, toàn thân thư thái, cô nghiêm túc đánh giá trong lòng: được người ta cẩn thận chà rửa từ đầu đến chân thế này, cảm giác còn dễ chịu hơn cả việc “làm một trận thật sự”. Cũng được đấy chứ.

Cô đang mơ màng chuẩn bị chìm vào giấc ngủ thì Phương An Ngu mới làm xong việc của mình và trèo lên giường.

Anh lên giường rất khẽ, luôn quan sát Quân Nguyệt Nguyệt, vì đêm hôm trước cô không chịu ngủ cùng, nên lần này anh sợ cô lại không cho phép.

Quân Nguyệt Nguyệt cảm nhận được anh, nhưng mệt tới mức chẳng buồn mở mắt. Mái tóc xoăn chưa được thoa dưỡng sau khi gội và sấy khô, xù lên như những sợi lông ngỗng điên cuồng, phủ kín gối. Cô vùi cả người trong đó, toàn thân thả lỏng. Ngay lúc sắp hoàn toàn rơi vào vô thức, cô cảm nhận được một nhiệt độ ấm nóng dán sát vào lưng mình.

Khóe miệng Quân Nguyệt Nguyệt còn chưa kịp cong lên thì cô đã hoàn toàn chìm vào giấc mộng.

Suốt cả đêm, cô không còn gặp ác mộng, một giấc ngủ liền mạch đến tận sáng.

Sáng hôm sau, cô bị tiếng gõ cửa đánh thức.

“Đại tiểu thư, bữa sáng đã chuẩn bị xong rồi.” Giọng nói của người giúp việc vang lên từ bên ngoài.

Quân Nguyệt Nguyệt lồm cồm bò dậy đáp một tiếng, rồi phát hiện không chỉ rèm cửa sổ chưa kéo, mà cả cửa phòng ngủ cũng chẳng buồn đóng.

Cô ôm cái đầu tổ quạ, đưa tay sờ lên gương mặt bị nắng sớm rọi vào nóng bừng, rồi nghiêng đầu nhìn Phương An Ngu, người chỉ cần cô khẽ động là lập tức tỉnh dậy, nhưng đôi mắt vừa mở ra vẫn còn mờ mịt, chưa có tiêu điểm. Cô không nhịn được vươn tay xoa xoa mái tóc kiểu "đầu sư tử" của anh, y hệt kiểu tóc của cô lúc này.

Khi hai người rửa mặt đánh răng, nhìn vào gương cùng nhau phát sầu, đầu tóc sau một đêm ngủ chẳng biết bị lăn lộn kiểu gì, dùng nước ép cũng không xẹp xuống nổi. Nếu gội lại thì lại phải sấy, rất phiền. Phương An Ngu còn đỡ, tóc anh ngắn, nhưng Quân Nguyệt Nguyệt thì đúng là đau đầu thật sự.

Thế là hai người loay hoay trong phòng tắm một lúc lâu, cuối cùng Quân Nguyệt Nguyệt giúp Phương An Ngu vuốt ngược tóc ra sau, cố định thành kiểu tóc ngược mới tạm ổn. Còn cô thì buộc tóc lên rồi búi gọn lại.

Phải công nhận, tóc của Phương An Ngu vuốt ngược lên một cái là cả người lập tức trưởng thành hơn hẳn, không phải kiểu già đi, mà là khi không còn mái tóc mái mềm rủ trước trán, để lộ hàng chân mày rõ nét, nhìn anh không còn vẻ hiền lành dễ gần nữa, ngược lại có phần khó dây vào, nhất là khi anh không cười.

Nếu chỗ này là nhà họ Phương, có sẵn vest, chắc chắn Quân Nguyệt Nguyệt đã cho anh mặc đồ lên rồi hóa thân thành một tên “trai ngoan bề ngoài, cặn bã bên trong” chuẩn chỉnh: vest bảnh, tóc vuốt ngược, đeo kính, đúng kiểu văn nhã hắc ám.

Dù vậy, chỉ với tạo hình đơn giản thế thôi, lúc hai người cùng xuống lầu cũng đủ thu hút ánh nhìn của những người ngồi quanh bàn ăn. Dù sao trước đây, bất kể là Quân Nguyệt Nguyệt hay nguyên chủ của cơ thể này, đều chưa từng buộc tóc. Nguyên chủ thì tóc đen dài, thẳng tắp; còn Quân Nguyệt Nguyệt thì càng táo bạo, tóc xoăn buông xõa, từng lọn đều toát ra khí chất ngạo mạn.