Chương 48: Không hứa hẹn cũng không từ chối

Lúc đầu, Quân Nguyệt Nguyệt thật sự định từ chối. Cô thề, tuy không biết vì sao lại ngất đi, nhưng trên người cô, vết thương duy nhất chính là lúc vung cờ lê, để tiện đánh vào gáy người ta nên đổi tay, khiến vết thương lòng bàn tay trái vốn chưa lành hẳn lại bị nứt ra.

Nếu còn muốn tìm thêm chỗ nào gọi là “bị thương”, thì chắc chỉ có vết kim truyền trong bệnh viện ban ngày. Nhưng chỗ đó cũng không tính là vết thương nữa, vì không để ý, nó đã lành mất rồi.

Chút vết thương này, đừng nói là tắm, dù ở tận thế mà không bị nhiễm trùng, cô có gãy chân cũng vẫn có thể cùng đội đi tìm vật tư. Loại thương tích này từ đầu đến cuối cô chưa từng để tâm, càng không đến mức phải có người phục vụ...

Nhưng bộ nội y cotton hoa dâu tây lại bị đặt ngay ngắn trên giá bên cạnh.

Quân Nguyệt Nguyệt không mấy thành ý mở miệng từ chối: “Em tự làm được rồi...”

Phương An Ngu thì như người điếc, chẳng nghe được gì, đang quay lưng về phía cô, nghiêm túc tạo bọt với bông tắm.

Quân Nguyệt Nguyệt tặc lưỡi một cái, lại lẩm bẩm: “Ai da, anh thật chẳng nghe lời gì cả.”

Rồi giơ bàn tay bị thương lên, đứng nép vào tường, nhìn Phương An Ngu, suy nghĩ một chút rồi lại lẩm bẩm như thần kinh: “Thừa nhận đi, anh rõ ràng là thích hoa văn dâu tây. Cửa hàng dưới bệnh viện lúc xuất viện em có nhìn qua, nội y có bao nhiêu loại, nhưng dâu tây là bị nhét tận dưới cùng đấy nhé.”

Nói chuyện với một kẻ điếc, hành vi này chẳng khác nào đàn gảy tai trâu.

Phương An Ngu tất nhiên không phản ứng gì, anh tạo bọt xong xuôi, rồi quay lại, cẩn thận tỉ mỉ giúp Quân Nguyệt Nguyệt thoa lên người, từ đầu đến cuối đều chà rửa một cách nghiêm túc.

Quân Nguyệt Nguyệt ban đầu còn tưởng anh sẽ nhân cơ hội giở trò gì đó. Dù sao thân hình cô bây giờ đâu phải kiểu Kim Cương Barbie thời tận thế nữa, mà là dáng vẻ của một mỹ nữ nóng bỏng, quyến rũ chết người cơ mà.

Mà kiểu quyến rũ này, thực ra so với loại “nước lọc không muối” kia thì hấp dẫn đàn ông hơn nhiều. Dù sao đàn ông vốn là loài đầy mâu thuẫn, Quân Nguyệt Nguyệt từng sống chung với đám đàn ông bao năm, bản thân còn xem mình là đàn ông mà dùng, cô quá hiểu đám người đó rồi. Họ vừa muốn phụ nữ của mình phải cao cao tại thượng trước mặt người ngoài, lại vừa muốn người đó ở trên giường phải lẳиɠ ɭơ yêu kiều.

Nhưng hai kiểu đó làm sao mà cùng tồn tại được? Thế thì có khác nào bị đa nhân cách chứ?

Quân Nguyệt Nguyệt cứ nhìn chằm chằm vào Phương An Ngu, nhưng anh từ đầu đến cuối đều nghiêm túc chà rửa. Đến lúc xả nước còn để cả áo choàng tắm bị ướt sũng, dính sát vào người. Thế nhưng Quân Nguyệt Nguyệt chẳng cảm nhận được tí ti hành động sàm sỡ nào, càng không thấy anh có phản ứng gì.

Anh nghiêm túc như thể đang rửa một món bảo vật dễ vỡ vậy. Quân Nguyệt Nguyệt nghĩ bụng, sau tối nay chắc phải đổi tên Phương An Ngu thành Liễu An Ngu mất, không chừng anh ta thật sự là hậu duệ của Liễu Hạ Huệ!

Phương An Ngu trước giờ chưa từng làm cái gọi là “lao động tay chân” kiểu này, sau khi giúp Quân Nguyệt Nguyệt tắm xong thì cả người anh như vừa chui ra từ nồi hấp, làn da trắng hồng, trông chẳng khác nào một chiếc há cảo hấp dẫn. Quấn khăn tắm lại cho Quân Nguyệt Nguyệt xong, anh mới thở phào nhẹ nhõm. Quân Nguyệt Nguyệt nghe thấy tiếng thở ra của anh, không nhịn được bật cười.

Mái tóc dài của cô vẫn còn ướt sũng. Phương An Ngu không biết quấn tóc, chỉ dùng khăn lau qua mấy lượt, nhưng tóc dài thì rất khó khô, vẫn còn dính ướt trên vai, trên cổ, thậm chí là cả trên mặt, ngứa ngáy không chịu được.

Hai người trông như một đôi há cảo. Trong phòng tắm hơi nước mù mịt, nếu đặt vào một cuốn tiểu thuyết hay phim truyền hình khác, cảnh tượng này chắc chắn là phân đoạn mà khán giả mong chờ nhất nhưng lại không thể vượt nổi kiểm duyệt.

Nhưng thực tế là, trong phòng tắm, hai người với làn da trắng hồng đối diện nhau chẳng có chút mập mờ hay tình tứ nào. Ngược lại, lại toát ra một cảm giác ấm áp khiến chính Quân Nguyệt Nguyệt cũng phải thấy hoang mang.

Ánh mắt Quân Nguyệt Nguyệt từ đầu đến cuối vẫn không rời khỏi anh. Cô cũng không rõ Phương An Ngu có gì đáng nhìn, thực ra anh không hề thuộc mẫu người lý tưởng của cô, thậm chí còn chẳng chạm được tới “chuẩn chọn bạn đời” mà cô đặt ra.

Ngay cả cái đêm hôm đó, lúc cô lên cơn vì ăn phải mì cay, suýt chút nữa đã giơ tay kéo lấy Phương An Ngu trong cơn mơ hồ, hiện giờ nhìn lại cũng chẳng có tí cảm xúc nào. Cô không rung động, rất rõ ràng biết mình muốn gì, vì vậy cũng chẳng cần thiết phải né tránh như sau đêm hôm đó nữa.

Cô có thể, trong trạng thái tỉnh táo như thế này, cùng Phương An Ngu lăn lộn bất cứ lúc nào. Nhưng tuyệt đối không thể, trong lúc không tỉnh táo, mà ôm anh một lần. Đó chính là ranh giới của Quân Nguyệt Nguyệt. Cô không hứa hẹn, nhưng cũng không từ chối.