Phương An Ngu vừa ra khỏi phòng, Quân Nguyệt Nguyệt liền thở dài bất lực. Thật may là anh là người câm, nếu mà biết nói, chắc chắn là loại người nhiều chuyện không ngớt miệng.
Y tá nhanh chóng vào thay chai truyền dịch. Thực ra chuyện này chỉ cần người nhà làm là được, chỉ việc rút ra rồi cắm lại vào chai khác là xong.
Sau khi y tá đi khỏi, Phương An Ngu lại ngồi xuống mép giường, vừa định cầm điện thoại lên để tiếp tục “trò chuyện” với Quân Nguyệt Nguyệt thì cửa phòng bật mở.
Ông cụ nhà họ Quân, Quân Du và Phương An Yến cùng lúc bước vào.
Lúc chỉ có hai người trong phòng thì Quân Nguyệt Nguyệt cảm thấy rất thoải mái, nhưng khi tất cả cùng bước vào, không khí lập tức trở nên căng thẳng.
Phương An Ngu đứng dậy, tránh sang một bên. Quân Nguyệt Nguyệt chạm mắt với ông cụ, thật lòng chẳng muốn nói chuyện với cái ông già phiền phức này.
Ông cụ mím chặt môi thành một đường thẳng, lưng thẳng tắp, tay nắm chặt cây gậy, đứng sau lưng là hai vệ sĩ cao to trông chẳng khác nào lão đại xã hội đen dẫn đàn em tới đàm phán.
Nếu bỏ qua mấy đốm tàn nhang tuổi già trên mặt, thì quả thật ông cụ vẫn rất có khí thế.
Quân Nguyệt Nguyệt lười mở miệng.
Ông cụ đứng một lúc rồi ngồi xuống, lạnh nhạt lên tiếng: “Đám tiểu tử kia xử lý xong rồi. Đợi cháu ổn định là mình về nhà.”
Quân Nguyệt Nguyệt thật ra có hơi bất ngờ.
Lúc ông cụ nổi trận lôi đình nói sẽ đập gãy chân thằng nhóc họ Tưởng, cô còn tưởng ông chỉ nói suông. Nhưng nhìn tình hình hiện tại, dù có không đập thật thì chắc cũng đã giải quyết êm xuôi rồi.
Quả nhiên, dù gì cũng là đại tiểu thư của nhà họ Quân. Cho dù ông cụ có không ưa, thì cũng không cho phép người ngoài bắt nạt con cháu nhà mình.
Điều này khiến cảm giác của Quân Nguyệt Nguyệt với ông cụ cũng dễ chịu lên được một chút, chỉ một chút thôi.
Nhưng cô không thể hiện gì. Dù cho ông cụ không ra mặt giúp cô xử lý, thì chuyện cũng chẳng đến mức không thể vãn hồi.
May mắn là cô không còn ở trong cái thân thể dị biến thời mạt thế kia, không trải qua quá trình tiến hóa năng lực bằng hạch tang thi, cảm xúc cũng không còn quá bạo liệt. Dù lúc nhìn thấy khuôn mặt đó cô gần như phát điên, thì vẫn giữ lại được một chút lý trí, ra tay còn có chừng mực.
Ông cụ nhà họ Quân cũng không mong chờ cô sẽ biết ơn cảm kích gì. Cả căn phòng chìm vào im lặng, mọi người đều im lặng chờ truyền dịch kết thúc.
Đến khi rốt cuộc cũng xong xuôi, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm. Không phải vì chuyện gì to tát, mà là ở chung một phòng lâu như vậy... thật sự rất ngượng ngập.
Trên đường về nhà, ông cụ ngồi một chiếc xe riêng. Còn bốn người còn lại vẫn do Phương An Yến lái xe, Quân Nguyệt Nguyệt và Phương An Ngu ngồi hàng ghế sau.
Một tay Quân Nguyệt Nguyệt bị thương, tay còn lại vẫn còn dính lớp băng gạc từ kim truyền.
Lúc cô lên xe, Phương An Ngu cẩn thận nâng tay cô lên như đang nâng tay của một người bị gãy xương, vô cùng cẩn trọng.
Quân Nguyệt Nguyệt không nhịn được, khi cúi đầu liền nhẹ nhàng dùng trán chạm lên đầu anh một cái.
Phương An Ngu lúc đó chỉ sững lại một chút, nhưng sau khi chui vào trong xe, xe bắt đầu lăn bánh, anh mới chầm chậm dịch sát lại bên cạnh Quân Nguyệt Nguyệt, dùng đầu gối huých nhẹ vào chân cô một cái.
Quân Nguyệt Nguyệt nghiêng đầu nhìn anh, nhưng Phương An Ngu lại nhìn thẳng về phía trước, ngồi ngay ngắn như thể không hề làm gì cả.
Không biết là hai người bắt đầu từ lúc nào, tóm lại là: cô đá anh một cái, anh đυ.ng cô một phát; cô chọc anh một cái, anh véo cô một cái... Ở băng ghế sau, hai người cứ như thế mà quấn lấy nhau, chơi rất hăng say.
Phương An Yến đang lái xe, thỉnh thoảng liếc qua gương chiếu hậu nhìn hai người phía sau.
Lúc đầu anh ta chỉ nghĩ: hai đứa này chắc nên bị tống hết vào khoa thần kinh viện số Ba. Nhưng càng nhìn, không biết sao trong lòng lại thấy... nghẹn.
Nghẹn mãi, nghẹn mãi, đến mức... thấy no luôn.
Anh ta liếc nhìn Quân Du mấy lần, trong lòng cảm thấy cực kỳ kỳ lạ.
Anh ta cảm thấy mối quan hệ giữa hai người phía sau đáng lẽ không nên như thế. Nhưng khi nhìn thấy đầu hai người đó kề sát vào nhau, cùng chọt chọt màn hình điện thoại, rồi quay sang thấy Quân Du bên cạnh vẫn im lặng, ngoan ngoãn, nhu thuận như mọi khi... anh ta lại thấy dường như người sai là mình.
Phương An Yến trầm tư suốt cả đoạn đường.
Trước giờ, anh ta chưa từng nghĩ đến mấy chuyện kiểu này. Khi còn đi học, anh ta cũng từng yêu đương, cũng có mẫu người mình thích. Nhưng thứ tình cảm gọi là “thích” đó, đứng trước Tập đoàn Phương thị, đứng trước toàn bộ tâm huyết cả đời của cha anh ta thì hoàn toàn không đáng để cân nhắc.
Anh ta phải nghĩ cách để giữ vững nhà họ Phương, để bảo vệ sự nghiệp cả đời của cha, để giữ cho mẹ anh có chỗ đứng trong giới phu nhân nhà giàu, để anh trai anh ta có thể sống an ổn trong “lâu đài” nhà họ Phương này.
Nhưng bây giờ... anh ta bắt đầu tự hỏi: những điều mình làm, liệu có đúng không?
Anh ta có thể vì lợi ích mà cưới một người, đối xử tốt với một người nhưng liệu anh ta có thể duy trì được cả đời không?
Còn chính bản thân anh ta thì sao? Anh ta thậm chí còn chưa từng thật sự mở lời với người đang ngồi cạnh mình...
Về đến nhà họ Quân thì đã là nửa đêm, mọi người đều mệt mỏi rã rời. Đám người hầu dường như đã nhận được điện thoại báo trước, nên đã chuẩn bị sẵn một bàn cơm tối phong phú. Lần đầu tiên, cả nhóm người này cùng nhau ăn một bữa cơm trong im lặng mà không hề có xung đột.
Ăn xong, khi chưa ai kịp đứng dậy, ông cụ nhà họ Quân là người đầu tiên rời bàn, mở miệng nói: “Tối nay ai về phòng nấy nghỉ ngơi cho tốt. Ngày mai, ta có chuyện muốn tuyên bố.”
Quân Nguyệt Nguyệt và Phương An Ngu vẫn cúi đầu ăn, chẳng buồn ngẩng lên. Trong khi đó, Phương An Yến và Quân Du đồng thời căng thẳng nhìn về phía ông cụ.
Ông cụ hơi nâng tay, định xoa đầu Quân Du an ủi, nhưng cuối cùng lại hạ tay xuống, để bà quản gia dìu mình lên lầu.
Phương An Yến và Quân Du đều ăn không được bao nhiêu, sau bữa cơm thì ai nấy đều tự về phòng, đêm nay chắc chắn sẽ khó ngủ.
Trong lòng họ đều hiểu rõ, lần này đến gặp ông cụ, chủ yếu là để bàn về chuyện hợp tác giữa hai nhà Quân - Phương, thậm chí là liên hôn. Còn có cả mảnh đất trong tay ông cụ, nghe nói trị giá lên đến mấy trăm triệu.
Câu nói cuối cùng trước khi rời bàn của ông cụ, khiến Phương An Yến và Quân Du cả đêm trằn trọc.
Trái ngược hoàn toàn với họ, Quân Nguyệt Nguyệt và Phương An Ngu không chỉ ăn rất no, mà sau khi trở về phòng cũng chẳng mảy may lo lắng gì.
Phương An Ngu đi tắm trước, sau khi tắm xong thì choàng áo choàng tắm đi ra, tóc còn ướt, nhỏ từng giọt nước lách tách.
Lúc này Quân Nguyệt Nguyệt đang nằm trên giường, thì bị Phương An Ngu nhẹ nhàng đỡ dậy, rồi không rõ đầu cua tai nheo thế nào, đã bị anh dắt vào thẳng phòng tắm.
Chờ đến lúc Phương An Ngu cẩn thận nâng tay cô lên, từng lớp từng lớp quấn kín bằng màng bọc thực phẩm, lại bắt đầu cởi từng cái cúc áo khoác ngoài cho cô, Quân Nguyệt Nguyệt cúi đầu nhìn bộ nội y hình dâu tây của mình, cuối cùng cũng hiểu ra.
Anh đang định tắm cho cô.