Chương 46: Luyên thuyên không ngừng

Tuy nhiên, nhập liệu bằng giọng nói lại không chính xác lắm, dấu câu thì loạn hết cả lên.

Quân Nguyệt Nguyệt thử lại hai lần, cuối cùng phải nói thật chậm, từng chữ một, phát âm rõ ràng, mới miễn cưỡng hoàn thành được cả đoạn.

Phương An Ngu đọc xong, lập tức tin ngay.

Anh thở phào nhẹ nhõm, gật đầu rồi gõ thêm một dòng: [An Yến nói em không sao, truyền xong chai dịch này là có thể về rồi.]

Quân Nguyệt Nguyệt cũng khẽ gật đầu.

Cô liếʍ nhẹ môi, dùng tay chạm vào chế độ ghi âm lần nữa, chậm rãi nói: “Em khát nước.”

Phương An Ngu lập tức đặt điện thoại xuống, xoay người đi rót nước cho cô.

Anh không quen chăm sóc người khác, lục lọi mãi mới tìm được cốc giấy, loay hoay một hồi mới rót được một ly nước ấm, rồi lại vụng về đỡ cô ngồi dậy.

Nhưng lúc đút cô uống nước thì lại không cẩn thận, đổ một phần xuống cổ khiến nước chảy thẳng vào trong cổ áo bệnh nhân.

Phương An Ngu hoảng hốt, vội đặt cốc xuống, rút hai tờ khăn giấy trên đầu giường. Anh không nghĩ ngợi gì đã cúi người, đưa tay theo dòng nước từ cằm cô... lau dọc xuống.

Anh lau rất cẩn thận.

Quân Nguyệt Nguyệt giật nhẹ khóe miệng, nhìn tay anh cầm khăn giấy di chuyển qua lại ngay trên ngực mình, chỉ cảm thấy cái thân thể này... bị chiếm tiện nghi dễ quá rồi.

Nếu là một người khác đang làm chuyện này với cô, chắc chắn 100% là cố tình.

Thế nhưng khi cô ngẩng đầu nhìn Phương An Ngu, lại không thể nào thấy được chút nào là ý xấu trong ánh mắt hay biểu cảm của anh.

Thế là Quân Nguyệt Nguyệt chỉ đành... há miệng, rồi lại ngậm lại, để mặc cho anh lau như thể không có gì xảy ra.

Sau khi đút nước xong, Phương An Ngu lại cầm điện thoại lên, nhanh chóng gõ một dòng chữ: [Tay em lại bị nặng hơn rồi. Lúc ngủ cứ động đậy mãi nên bác sĩ mới cắm kim truyền. Em có gặp ác mộng à? Ngủ mà cứ khóc suốt.]

Ngón tay anh lơ lửng trên nút ghi âm, ánh mắt không rời khỏi Quân Nguyệt Nguyệt, đợi cô mở miệng.

Quân Nguyệt Nguyệt không trả lời ngay. Mãi một lúc sau cô mới khẽ mở miệng. Vừa nghe thấy giọng cô, Phương An Ngu đã lập tức bấm nút ghi âm, không để cô phải nhọc công nhấn nữa.

Quân Nguyệt Nguyệt thản nhiên nói: “Quần áo của em là ai thay vậy? Ai chọn cho em bộ dâu tây đáng yêu kia hả?”

Cô hoàn toàn lảng đi câu hỏi ban đầu của anh, chẳng muốn nhắc lại giấc mơ kia, càng không muốn nghĩ tới khuôn mặt đó, khuôn mặt quen thuộc đến phát điên, cùng với ngọn núi đó.

Phương An Ngu đúng là kiểu người dễ bị đánh lạc hướng. Quân Nguyệt Nguyệt nói gì, anh cũng tin. Chỉ cần cô đổi chủ đề, anh lập tức đi theo mạch của cô, chưa bao giờ ép cô trả lời đến cùng.

Chỉ có một vài chuyện đặc biệt, anh mới cố gặng hỏi cho bằng được. Nên khi ở bên anh, Quân Nguyệt Nguyệt cảm thấy... nhẹ nhõm hơn bất kỳ ai khác.

Quả nhiên, Phương An Ngu lập tức bị chuyển hướng chú ý. Nhưng anh không trả lời ngay mà chỉ cúi đầu, ngón tay gõ gõ lên điện thoại, vành tai... bắt đầu ửng đỏ.

Trải qua ác mộng như vậy, đáng lẽ Quân Nguyệt Nguyệt không nên cười mới phải. Nhưng nhìn dáng vẻ lúng túng, luống cuống của Phương An Ngu, không hiểu sao cô lại khẽ cong khóe môi.

Một lúc sau, Phương An Ngu mới gõ ra một hàng chữ: [Là anh thay... Hộ lý hôm đó là nam. Lúc đó em bất tỉnh. Còn... cái quần in dâu tây đó là anh mua. Dưới cửa hàng tầng trệt không có loại nào khác.]

Mặt anh đã đỏ hết cả lên, tuy không phải đỏ rực, nhưng dưới làn da trắng trẻo kia lại ửng lên một màu hồng phớt, giống như trái đào chín mọng, chỉ cần đưa tay bóp nhẹ một cái là sẽ nứt vỏ, thậm chí còn có thể ứa ra nước.

Khóe môi Quân Nguyệt Nguyệt càng cong lên một chút. Nếu là bình thường, cô nhất định sẽ tiếp tục trêu vài câu, chọc cho Phương An Ngu đỏ mặt đến không biết trốn vào đâu.

Nhưng bây giờ, tâm trạng cô thực sự không tốt. Có thể mỉm cười thế này... cũng là nhờ có Phương An Ngu, một người vừa ngốc lại vừa to gan. Cô không hề quên, lúc cô phát điên lên, chẳng ai dám đến gần, chỉ có anh là vẫn dám cầm lấy cây mỏ lết trong tay cô.

Truyền dịch vẫn còn đến hai chai nữa.

Hai người cũng không trò chuyện gì thêm.

Phương An Ngu đi vào nhà vệ sinh xử lý đống bọt xà phòng, còn Quân Nguyệt Nguyệt nằm lại trên giường, tiếp tục nhắm mắt suy nghĩ về chuyện ban nãy.

Hộ lý mang quần áo đã giặt và sấy khô quay lại, thấy Phương An Ngu càng lau càng khiến bọt loang khắp nơi, rồi nhìn nửa bình nước giặt gần như đã cạn... nên vừa giúp anh lau dọn, vừa tranh thủ thì thầm mấy câu chê bai, dựa vào việc anh không nghe thấy mà lẩm bẩm rằng anh đúng là vụng về, tay chân lóng ngóng.

Nhưng vừa ra khỏi nhà vệ sinh, hộ lý bắt gặp ánh mắt lạnh băng của Quân Nguyệt Nguyệt, liền chột dạ suýt cắn phải lưỡi mình.

Dọn dẹp xong xuôi mọi thứ trong phòng, người hộ lý nhanh chóng rút lui.

Phương An Ngu không nghe được lời hộ lý nói khi nãy, nên vẻ mặt vẫn như thường.

Sau khi thay sang một bộ đồ khô ráo, anh lại ngồi xuống bên mép giường, tiếp tục gõ điện thoại nói chuyện với cô: [Đây là lần đầu tiên anh đến bệnh viện đó. Trước giờ nếu ốm thì đều gọi bác sĩ đến nhà. Anh từng thấy bệnh viện trên tivi, nhưng hóa ra ngoài đời lại không giống vậy.]

Quân Nguyệt Nguyệt thực sự không có hứng nói chuyện, không trả lời lại. Nhưng điều đó cũng chẳng ảnh hưởng gì đến việc Phương An Ngu tiếp tục gõ chữ trò chuyện cùng cô: [Anh thấy mấy người bị em đánh cũng đang nằm viện. Có hai người nằm ngay phòng bên cạnh, lúc người nhà họ đến còn đòi xông vào phòng, bị ông nội em ngăn lại rồi.]

[Bao giờ thì mình được về nhà nhỉ? Không biết mấy người giúp việc có tưới nước cho mấy chậu hoa của anh không...]

[Em nói sẽ tặng anh bể cá với cá vàng, nếu tặng thật thì anh nên để nó ở đâu thì đẹp nhỉ?]

[Tay em bị thương rồi, bác sĩ nói vết thương không được rách thêm, cũng không được dính nước. Lúc về nhà anh có thể giúp em... tắm nhé.]

[À đúng rồi, anh tối nay chưa ăn gì cả, em chắc cũng chưa ăn, có đói không? Vừa nãy hộ lý có mua cháo, nhưng anh không muốn ăn, loãng như nước vậy.]

[Anh thấy dưới lầu có mấy xe bán đồ ăn, giống mấy xe nhỏ nhỏ trong tivi ấy. Anh có thể mua thử được không nhỉ?]

[Nhưng mà An Yến chắc đang ở ngoài kia, em ấy chắc chắn sẽ không cho anh ăn mấy thứ đó đâu... Nhưng hồi nãy anh giả vờ đi dạo rồi lén đi qua. Trời ơi, mùi thơm quá đi mất!]

[A! Em sắp truyền xong rồi! Để anh đi gọi y tá nhé!]