Chương 45: Đạp nhầm phanh

Chiến trường đúng là vô cùng ác liệt.

Nước xà phòng từ bồn rửa tay tràn ra tận cửa, quần áo trên người Phương An Ngu ướt hết một nửa, cuối cùng cũng giặt xong.

Anh cau mày nhìn xuống bộ quần áo ướt sũng của mình, rồi cầm đồ lót của Quân Nguyệt Nguyệt ra khỏi nhà vệ sinh, đi thẳng đến bệ cửa sổ bên giường bệnh để... Phơi.

Quân Nguyệt Nguyệt nhắm mắt nằm im nhưng cô không ngủ được. Cô cố gắng sắp xếp lại đống suy nghĩ rối rắm trong đầu, nhưng hoàn toàn thất bại.

Vừa mở mắt ra, liền thấy Phương An Ngu cầm thứ gì đó vô cùng quen thuộc, là nội y của cô, anh đang thản nhiên treo lên thanh chắn cửa sổ.

Cái mẹ gì đây? Tính mở triển lãm nội y à?

Khoan đã, là nội y của cô sao?

Quân Nguyệt Nguyệt trong một trạng thái cực kỳ kỳ quái, vén chăn lên nhìn thử. Cô đang mặc đồ bệnh nhân, rất rõ ràng không phải tự mình thay.

Cô lại kéo nhẹ cạp quần bệnh nhân xuống một chút và thấy mép của chiếc qυầи ɭóŧ in hình dâu tây bằng sợi bông lạ hoắc.

Trong lòng cô chỉ có một từ: Má.

Sau đó, cô dứt khoát trượt người nằm luôn xuống giường, mắt dõi theo Phương An Ngu đang lặng lẽ đi lại trong phòng.

Ừ, đúng là lặng lẽ.

Anh không giống Phương An Yến, người cứ lải nhải như một con quạ. Phương An Ngu làm gì cũng không phát ra tiếng động.

Anh có một sự yên tĩnh... Không bình thường. Đi đứng, ngủ nghỉ, làm bất cứ việc gì, đều lặng lẽ đến đáng sợ.

Mà thật ra... Điều này là không đúng.

Một người bình thường sẽ không quá để tâm tới âm thanh mình tạo ra. Từ khi còn là trẻ sơ sinh, bản năng của con người là phát ra tiếng động để được chú ý, để được đáp lại.

Chỉ có những người sợ bị chú ý mới cố tình giảm nhẹ tiếng động.

Quân Nguyệt Nguyệt thậm chí còn có thể đoán ra vì sao Phương An Ngu lại như vậy. Có lẽ là không muốn gây phiền phức cho người khác.

Dù sao anh cũng đâu có ngốc, sinh ra trong một gia đình như vậy, nhưng chẳng giúp ích được gì. Kể cả sau khi cưới nguyên chủ Quân Duyệt, cho dù bị đối xử tệ bạc đến mức nào, cũng chưa từng một lần nói ra với người nhà.

Có ích gì chứ? Quân Nguyệt Nguyệt lạnh lùng nghĩ.

Người nhà anh biết rồi thì sao? Biết là anh bị ức hϊếp, bị oan ức, thì chẳng phải vẫn lôi anh ra để đổi lấy tài nguyên sao?

Cũng giống như cô, từng vì gia đình mà làm tất cả những gì có thể, nhưng cuối cùng vẫn là người bị bỏ rơi.

Quân Nguyệt Nguyệt thật sự cũng không rõ bản thân hận mẹ cô nhiều hơn, hay hận cái kẻ đã chĩa súng bắt họ phải chọn nhiều hơn. Hoặc... Cô căm hận nhất là cái thế giới ăn thịt người kia.

Cô nằm trên giường, cả người rã rời, buông thõng trong sự mệt mỏi. Dòng nước trong chai truyền nhỏ xuống từng giọt không một tiếng động. Phương An Ngu “trưng bày” xong nội y của cô, xoay người chuẩn bị quay lại nhà vệ sinh xử lý đống bọt xà phòng trong đó.

Nhưng khi vừa đến cửa, anh lại ngoái đầu nhìn về phía cô, ánh mắt của anh và cô chạm nhau.

Phương An Ngu khựng lại, rồi bước về phía giường.

Quân Nguyệt Nguyệt nhìn anh, nhìn đôi tay ướt nhẹp của anh, cả bộ quần áo ướt sũng, dính sát vào người.

Tất cả là... Vì giặt đồ cho cô sao?

Quân Nguyệt Nguyệt khẽ nhướng mày, nhưng nghĩ lại cũng đúng thôi. Phương An Ngu là một thiếu gia chính hiệu, kiểu người từ nhỏ đến lớn chỉ biết sống trong nhung lụa. Anh thì biết làm gì chứ...

Cô không kiềm được ánh mắt lại liếc sang chỗ cửa sổ, nơi mà nội y của cô đang “bay phấp phới trong gió”. Từ lúc thấy gương mặt người kia đến giờ, tâm trạng cô cứ chùng xuống, đầy sợ hãi và mệt mỏi. Vậy mà giờ đây lại đang... Dần khá lên.

Cô tìm quanh giường nhưng không thấy điện thoại của mình. Phương An Ngu sau khi ngồi xuống bên giường, mở ngăn kéo bên cạnh ra tìm nhưng lại lấy ra điện thoại của anh.

Anh nhanh chóng gõ một dòng chữ, đưa lên cho cô xem: [Em thấy sao rồi? Em ngất đi, bác sĩ nói do kích động quá mức. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?]

Quân Nguyệt Nguyệt đọc xong muốn trả lời, nhưng một tay cô bị thương được băng rất dày, còn tay kia thì đang truyền dịch. Hoàn toàn không thể gõ chữ.

Phương An Ngu lại gõ thêm một câu: [Người ta nói em định đâm chết cậu kia... Em quen cậu ta à?]

Quân Nguyệt Nguyệt nhìn gương mặt anh đầy nghi ngờ xen lẫn lo lắng. Cô dùng ngón tay cẩn thận chạm vào màn hình điện thoại của anh, nhưng gõ chữ quá vất vả, mà chỉ cần nhúc nhích là lại đau.

Không biết sao lại trượt vào phần ghi âm giọng nói. Quân Nguyệt Nguyệt chợt nảy ra ý, chuyển luôn sang chế độ nhập bằng giọng nói, rồi thản nhiên nói: “Em không sao. Không quen người đó. Cũng không có ý định đâm ai cả. Chỉ là... Đạp nhầm chân phanh thành chân ga thôi.”