Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Gả Cho Nam Phụ Câm Điếc

Chương 43: Tỉnh mộng

« Chương TrướcChương Tiếp »
Cô cứ thế chạy mãi, chạy mãi vào khu rừng tối đen như mực. Không phương hướng, không ánh sáng, không âm thanh.

Chẳng có gì cả. Như thể cả thế giới này đã hoàn toàn vứt bỏ cô.

Vừa chạy cô vừa khóc, gió đêm lạnh buốt không thể hong khô nước mắt cô.

Đêm hôm đó, Quân Nguyệt Nguyệt đã khóc cạn nước mắt của cả một đời người...

Cô tỉnh dậy trong tiếng nức nở của chính mình. Giống như trở lại thành cô gái trong giấc mơ, hay đúng hơn là trong ký ức, người đã gục ngã trong khu rừng đen tối ấy, chỉ còn lại nỗi sợ hãi và tuyệt vọng bao trùm lấy tâm hồn.

Và cả câu nói ấy... Câu nói mà suốt đời cô không bao giờ quên được: “Nó không sao đâu.”

“Không sao đâu...” Quân Nguyệt Nguyệt đột ngột bật dậy, như một con cá mắc cạn trên bãi cát, dùng tất cả sức lực quẫy đạp trong tuyệt vọng, nhưng không tài nào trở về với đại dương được nữa.

Cô cảm thấy như có gì đó đè lên người. Cô...

Một hơi thở sâu bất ngờ kéo căng l*иg ngực cô, khiến cô ho sặc sụa. Cô mở choàng mắt.

Khuôn mặt phóng đại của Phương An Ngu hiện ra ngay trước mắt cô. Vì khoảng cách quá gần, những lọn tóc xoăn của anh khẽ lướt qua mặt cô, ánh nắng theo khe cửa sổ hắt vào, phủ lên người anh một quầng sáng vàng ấm áp.

Quân Nguyệt Nguyệt ngừng vùng vẫy, nheo mắt nhìn anh đầy ngơ ngác. Nhịp thở dần ổn định, cuối cùng cô cũng thoát ra khỏi cơn ác mộng sâu thẳm, lạnh lẽo kia.

Cô rút tay ra khỏi tay Phương An Ngu đang nắm chặt, vòng tay ôm lấy cổ anh. Nước mắt thấm vào mái tóc, nhưng cô lại mỉm cười, một nụ cười mệt mỏi, nhưng chân thật.

Hai người lúc này gần nhau đến mức không thể gần hơn. Phương An Ngu vì muốn ghìm Quân Nguyệt Nguyệt lại, mà đang đè lên chăn cô, mũi kề mũi, chỉ một cái nghiêng đầu là có thể chạm môi nhau.

Ngay khoảnh khắc ấy, Quân Nguyệt Nguyệt mong manh như một đóa hoa sắp tan biến trong gió, chỉ muốn nép mình vào lòng bàn tay của người trước mặt. Vì với cô, Phương An Ngu là biểu tượng của thế giới khác, một thế giới không ăn thịt người, không ngập tràn tuyệt vọng.

Cô biết rõ anh là một nhân vật trong truyện, nên khi vừa tỉnh dậy, nhìn thấy anh, cô mới có thể bình tĩnh lại. Anh giống như sợi dây thừng kéo cô thoát ra khỏi địa ngục ăn thịt người ấy.

Giây phút đó, Quân Nguyệt Nguyệt chỉ muốn nắm chặt sợi dây cứu mạng này.

Nhưng còn chưa kịp kéo cổ anh xuống thì trong phòng đột nhiên vang lên một tiếng "khụ".

Tiếng ho quá rõ ràng, lại cố ý, thậm chí còn khá to.

Quân Nguyệt Nguyệt lập tức bừng tỉnh khỏi trạng thái yếu đuối, vội buông cổ Phương An Ngu ra, nhìn về phía phát ra âm thanh.

Ôi, náo nhiệt thật đấy. Trong phòng đầy người.

Quân Du, Phương An Yến, thậm chí cả ông cụ nhà họ Quân cũng có mặt, bên cạnh còn có hai vệ sĩ đi theo ông cụ.

Quân Nguyệt Nguyệt đảo mắt một vòng, mới phát hiện đây là bệnh viện.

Cô buông tay khỏi người Phương An Ngu, lúc này mới thấy tay anh đang truyền dịch. Vì là kim chôn dưới da nên dù cô giãy giụa dữ dội cũng không bị bung ra.

Phương An Ngu xuống giường, đỡ Quân Nguyệt Nguyệt ngồi dậy. Cô dùng một tay day nhẹ trán, nhưng lại vô tình kéo vào vết thương trong lòng bàn tay khiến cô nhăn mặt vì đau.

“Ồ...” Quân Nguyệt Nguyệt thầm kêu trong lòng: “Cái tay này băng gạc lại dày thêm rồi. Tay kia thì còn cắm kim truyền... Thảm quá đi mất...”

Người vừa nãy cố ý ho khẽ là Phương An Yến.

Sau khi ngồi dậy, Quân Nguyệt Nguyệt đưa mắt nhìn quanh căn phòng đầy người, vẻ mặt không hề có chút gợn sóng nào.

Trong lòng cô lúc này rất kỳ lạ, không hề nghĩ gì cả, nhưng tâm trí lại rối bời. Cô cần thời gian để sắp xếp lại mọi chuyện... Nhưng rõ ràng, đám người trong phòng này chẳng định để cho cô chút thời gian đó.

Cô tựa vào thành giường, không lên tiếng. Cô hoàn toàn không có tâm trạng để quan tâm đến bất kỳ ai trong căn phòng này. Nhưng điều khiến Quân Nguyệt Nguyệt không ngờ tới là, người mở miệng đầu tiên lại chính là ông cụ nhà họ Quân, người đang ngồi đối diện cô.

“Tại sao cháu lại lái xe đâm vào thằng bé nhà họ Tưởng?” Ông cụ nhíu mày, đường nhăn giữa trán sâu thành hình chữ Xuyên: “Hai đứa có thù oán gì sao?”

Nếu không, sao ông lại điều tra ra được rằng cô định... Tông chết cậu ta?

Quân Du kéo tay ông cụ, nhẹ giọng nói: “Ông ơi, chị mới tỉnh, hay là... Đợi một chút đã?”

Ai ngờ ông cụ lại quay đầu lườm cô ấy một cái, ánh mắt đầy nghiêm khắc. Quân Du giật mình, vội rút tay về.

Quân Nguyệt Nguyệt nhìn ông cụ, cau mày, nhất thời không biết phải trả lời thế nào.

Ông cụ vẫn trợn mắt nhìn cô, tay cầm gậy gõ mạnh xuống sàn hai cái: “Nói đi! Cha mẹ thằng bé nhà họ Tưởng đang chờ ngoài kia, nhà ta phải cho người ta một lời giải thích!”

“Lão già này thật phiền chết đi được...” Quân Nguyệt Nguyệt thầm nhăn nhó trong đầu.

Cô bây giờ còn chẳng hiểu rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra. Người đó... Gương mặt đó... Nơi quen thuộc ấy, cái cây to kia... Tất cả là trùng hợp, hay là...?
« Chương TrướcChương Tiếp »