Sai lầm của cô là không có năng lực mà vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ, sai lầm là ở gương mặt có phần thanh tú ấy, sai lầm là cô còn trẻ trung, gầy đến mức không ra dáng người, vậy mà trên bộ ngực chắn trước nòng súng kia vẫn còn chút thịt. Sai là ở chỗ cô đánh giá quá cao tình thân, đánh giá quá cao nhân tính, và quan trọng nhất là đánh giá quá cao bản thân mình khi đối mặt với sống chết.
“Không muốn chết à? Được thôi, chơi với mấy anh em tụi tao một chút đi, nếu chơi vui, tao có thể suy nghĩ...” Kẻ đó cười một cách đê tiện: “Tha cho ba đứa chúng mày hai mạng sống, thấy sao hả?”
Trong giấc mơ, Quân Nguyệt Nguyệt nhìn thấy chính mình run rẩy như cây sậy trong gió, đôi mắt đầy van xin và sợ hãi, nhưng tuyệt nhiên không có chút oán hận hay căm phẫn nào. Cô thở dài, thì ra chính mình cũng từng có ánh mắt trống rỗng như tinh hạch của tang thi.
Cô vẫn đang cầu xin kẻ đó, họng súng lạnh ngắt chọc vào ngực cô, bọn người phía sau bắt đầu phá lên cười.
Cô vẫn tiếp tục cầu xin, dập đầu đến mức trán rớm máu, giọng nói run rẩy không thành tiếng, lời nói lộn xộn: “Xin hãy tha cho chúng tôi, chúng tôi không có khả năng gây hại gì cả... Hoặc là giữ chúng tôi lại cũng được... Chúng tôi có thể giặt đồ, nấu cơm... Ăn rất ít thôi...”
Nhưng bọn người trước mặt chỉ cười, cười một cách điên loạn, méo mó. Họng súng đen ngòm rời khỏi ngực cô, chĩa thẳng vào miệng, rồi nhét vào. Tiếng cười phía sau lại càng vang dội hơn.
Rồi đúng lúc Quân Nguyệt Nguyệt tuyệt vọng định mở miệng cầu xin họ tha cho mẹ và em trai, thì cô nghe thấy tiếng mẹ mình lên tiếng.
Mẹ cô nói: “Mấy người muốn làm gì con bé cũng được, chỉ cần tha cho tôi và đứa nhỏ. Nó không sao đâu... Nhưng đứa nhỏ còn nhỏ quá... Mấy người không thể gϊếŧ một đứa trẻ như vậy... Sẽ tổn đức lắm...”
Đám người kia vẫn đang cười, tiếng cười càng lúc càng lớn, càng lúc càng méo mó.
Quân Nguyệt Nguyệt nhìn thấy chính mình trong giấc mơ khép đôi mắt lại, trong chớp mắt, cảm giác bị kéo giật về thân thể gầy gò, yếu đuối ngày ấy.
Mọi thứ xung quanh bỗng trở nên im lặng đến lạ thường, cô không còn nghe thấy gì nữa, cũng không còn run rẩy, nòng súng lạnh lẽo trong miệng cũng chẳng còn đáng sợ.
Cô chỉ nghe thấy lời của mẹ mình: “Các người muốn làm gì nó cũng được... Nó không sao đâu...”
“Các người muốn làm gì nó cũng được... Nó không sao đâu... Không sao đâu... Không sao đâu...”
Quân Nguyệt Nguyệt gào lên, xé lòng xé ruột.
Cô nhớ rõ lúc đó bản thân không hề gào khóc, nhưng trong giấc mơ, cô lại hét lên, như thể dồn hết mọi uất nghẹn, mọi thắc mắc, mọi nỗi đau và thù hận vào trong tiếng gào ấy.
Ngay sau đó, cảnh tượng thay đổi.
Cô bị nhốt trong một nhà kho tối om, và lần này, cô phát hiện mình không còn đang ở trong thân thể đó nữa. Ý thức của cô lơ lửng giữa không trung, nhìn xuống cô gái nhỏ đang nằm trên nền đất dơ bẩn, đôi mắt mở trừng trừng, dán chặt vào khe hở của cánh cửa sắt to lớn.
Qua đôi mắt trong giấc mơ ấy, cô thấy mẹ mình đang dẫn theo em trai, trong tiếng cười hả hê của đám người kia, vội vàng chạy về phía vùng đất hoang ở xa.
Bọn chúng thật sự đã thả hai người...
Nhưng rất nhanh sau đó, có tiếng súng vang lên. Không phải nhằm vào mẹ và em trai cô, mà là bắn lên trời.
Chỉ một phát súng, nhưng cũng đủ khiến hai người đang chạy trốn hoảng loạn đến mức ngã nhào xuống đất.
Vừa mới gượng dậy, chưa kịp nhận ra mình không bị thương và chuẩn bị chạy tiếp thì đã quá muộn rồi...
Tiếng súng đã thu hút lũ tang thi.
Ngay trước mắt cô, qua khe hở nhỏ của cánh cửa, mẹ và em trai cô còn sống sờ sờ đã bị chúng xé xác thành từng mảnh.
Quân Nguyệt Nguyệt nhìn thấy chính mình nằm dưới đất bật cười, một nụ cười vang dội, dữ dội, điên cuồng, còn cuồng loạn hơn cả đám đàn ông bên ngoài.
Cô cười đến mức huyết quản nổi đầy trán, cười đến nỗi mạch máu như muốn chui ra khỏi cơ thể, cười đến mức da thịt đỏ rực rồi rạn nứt. Trong nỗi tuyệt vọng tột cùng đó, cô... Đã dị biến.
Một lần dị biến... Đến muộn hơn mấy tháng trời.
Cơ thể cô như bị dao cắt từng nhát một, rồi lại chậm rãi liền lại.
Bên ngoài, tiếng người huyên náo, một đám người đang ăn uống chè chén, lớn tiếng bàn tán xem đêm nay ai sẽ là người đầu tiên lên giường với cô.
Vậy mà Quân Nguyệt Nguyệt lại dễ dàng gỡ được dây trói, lặng lẽ lẻn ra ngoài từ cửa sau.
Đúng vậy, cô đã dị biến. Nhưng chỉ là loại dị biến cấp thấp nhất.
Không giống như trong truyện, nơi mà nữ chính chỉ cần dị biến là có thể nghịch chuyển càn khôn, sát phạt bốn phương, báo thù rửa hận. Quân Nguyệt Nguyệt sau khi dị biến, thân thể nặng nề không còn giống cô nữa, toàn thân đau nhức đến mức không thể bước nổi một bước. Cô không thể chống lại những kẻ cầm súng. Cô thậm chí đứng còn không vững, như đang đứng trên đầu mũi dao, chỉ cần một đứa trẻ con cũng có thể đẩy ngã cô lúc này.
Cô chỉ có thể... Tạm thời chạy trốn.
Đêm hôm đó, bầu trời tối đen như mực.
Cô đã mất tất cả, mẹ, em trai, và... Chính bản thân mình.