Phương An Ngu ôm lấy Quân Nguyệt Nguyệt, dìu cô đến cuối xe. Những người còn lại thì vội vã kéo các đồng bọn đang nằm la liệt trên đất lại kiểm tra.
May mắn là... Không ai bị đập đầu tới mức thủng lỗ hay sưng cục, thậm chí không có lấy một vết bầm. Quan trọng nhất là không ai chết, tất cả chỉ là bất tỉnh nhân sự.
Má nó, đây là chiêu gì vậy? Cả bọn đều sững sờ đến mức không nói nên lời.
Quân Nguyệt Nguyệt được Phương An Ngu ôm chặt, cả người vẫn còn rối loạn. Rõ ràng cái người đó, cái cây kia, và cả phong cảnh xung quanh, tất cả đều rất hợp lý trong thế giới này...
Nhưng tại sao... Lại xuất hiện trong thế giới của tiểu thuyết?
Đầu cô như quá tải, nghĩ mãi không ra nổi nguyên nhân.
Chỉ có Phương An Ngu là mang lại cho cô cảm giác chân thực, khiến cô tạm thời bình tĩnh lại.
Phương An Ngu là nhân vật trong tiểu thuyết, chỉ là một vai phụ.
Sao anh có thể xuất hiện trong thế giới trước kia của cô?
Không thể nào... Nơi này không thể là thế giới cũ kia được...
Quân Nguyệt Nguyệt âm thầm lặp lại trong lòng, đầu tựa vào vai Phương An Ngu, hoàn toàn không nghe thấy phía sau Phương An Yến đang thương lượng gì với đám người kia.
Phía cuối con đường, nơi khiến cô rợn người vì quá quen thuộc là mấy chiếc xe đen đang chạy tới.
Ánh nắng chiếu xuống phản chiếu lên gương chiếu hậu của xe, làm mắt cô choáng váng...
Tay chân bắt đầu rã rời, cô bị lay nhẹ một cái, rồi nhắm mắt lại, ngất đi.
Trong giấc mơ, mọi thứ bắt đầu bằng một cuộc chém gϊếŧ đẫm máu, là mùi hôi thối đến nghẹt thở, là khuôn mặt lở loét méo mó của những người hàng xóm mà cô từng quen, đang há miệng, đưa tay ra, như muốn nuốt chửng cô vào bụng.
Sau đó là hành trình cô khổ sở trốn khỏi chỗ làm, may mắn gặp được người tốt bụng đưa cô trở về vùng quê, về đến nhà.
May mắn thay, mẹ và em trai cô vẫn còn sống. Nhưng họ đã co ro trong căn nhà không biết bao nhiêu ngày, căn nhà ngập tràn mùi hôi của phân và nướ© ŧıểυ, cả mẹ và em trai cô đều trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê.
Quân Nguyệt Nguyệt mang chút đồ ăn và nước mà người tốt bụng cho, run rẩy dùng đôi tay gầy yếu chém chết hai ông bà già hàng xóm tam đại gia cùng tam nương để cứu mẹ và em trai ra ngoài.
Họ nhìn thấy cô, mừng rỡ đến rối cả lên. Trên khuôn mặt tê liệt kia cũng có biểu cảm trở lại. Họ ăn sạch chút đồ ăn và nước uống mà cô mang theo, rồi cả nhà trốn vào một cửa hàng bỏ hoang ven đường, hy vọng có người tốt bụng đi ngang qua.
Thời kỳ tận thế mới bắt đầu, bản tính con người vẫn chưa hoàn toàn bị hủy diệt. Họ vẫn còn may mắn, nhanh chóng gặp được một nhóm thanh niên lái xe tải lớn. Cô đã quỳ xuống cầu xin, cuối cùng nhóm người đó đồng ý cho ba người bọn họ đi cùng, với điều kiện là cô và mẹ phải nấu cơm cho cả nhóm, nhưng chỉ được nhận khẩu phần ăn của hai người vì trẻ con không tính là lao động.
Nhưng cũng không sao. Cô nhìn lại bản thân mình ngốc nghếch lúc đó trong giấc mơ, còn vui vẻ nói với mẹ: “Không sao đâu mẹ, cả nhà mình còn ở bên nhau là được rồi. Con nghe họ nói, họ đang đến chỗ quân đội...”
Khi đó, sự ấm áp của mẹ và sự dựa dẫm của em trai vẫn còn vẹn nguyên như thế, vẫn khiến lòng người ấm áp, cảm thấy được an ủi.
Nhưng rất nhanh sau đó, cảnh tượng trong mơ đột ngột thay đổi. Chiếc xe tải lớn lật nghiêng bên vệ đường, toàn bộ người trong xe đều chết. Họ không chết vì tang thi, mà chết vì bị bắn. Gia đình cô may mắn sống sót vì lúc ấy đang ra bờ sông giặt quần áo. Nhưng xui xẻo thay, khi họ quay về thì đám người gây tội ác kia vẫn chưa rời đi, đang lục soát đồ đạc.
Mẹ và em trai cô bị phát hiện. Một gã thanh niên cầm súng chĩa vào họ. Quân Nguyệt Nguyệt trốn sau một gốc cây lớn, tận mắt nhìn thấy bên gò má trái của hắn có một nốt ruồi đen.
Lúc đó, cô có cơ hội để bỏ chạy. Bọn người đó ra tay gϊếŧ người không chớp mắt, đây đã là tháng thứ ba kể từ khi tận thế bắt đầu, luân lý sụp đổ, nhân tính vặn vẹo. Với bọn chúng, người già yếu không có dị năng như gia đình cô, bị đạp chết cũng chẳng khác gì kiến.
Trong giấc mơ, Quân Nguyệt Nguyệt điên cuồng hét vào chính mình đang trốn sau gốc cây: “Chạy đi! Đồ ngu!”
Nhưng bản thân trong giấc mơ, cô gái trong tận thế, sống nương tựa cùng mẹ và em trai, vì kiếm ăn cho họ mà bản thân gầy đến da bọc xương, sao có thể chạy trốn được?
Quân Nguyệt Nguyệt tận mắt nhìn thấy mình bước ra khỏi gốc cây, quỳ xuống trước gã thanh niên, nước mắt nước mũi tèm nhem, cầu xin hắn, dập đầu, dùng chính ngực mình che chắn họng súng đang chĩa về phía mẹ và em trai.
Chuyện này vốn không sai, cô không hề sai. Là con, bảo vệ mẹ; là chị, bảo vệ em. Chẳng phải lẽ thường tình sao?
Vậy mà Quân Nguyệt Nguyệt lại khẽ cười với chính mình trong giấc mơ và nói: “Sai rồi.”