Chương 40: Điên cuồng

Quân Du phát hiện sự bất thường của Quân Nguyệt Nguyệt. Quân Du gọi cô vài tiếng ở ghế sau, nhưng Quân Nguyệt Nguyệt căn bản không nghe thấy gì.

Cô chìm vào một trạng thái tương tự như ác mộng. Cây liễu lớn có hình dáng quen thuộc chết người đó, cùng với khuôn mặt mà cô không thể nào quên cho đến khi chết. Và cảnh vật xung quanh, càng nhìn càng quen thuộc, tất cả như bùn lầy, như cát chảy, từng chút một nuốt chửng Quân Nguyệt Nguyệt.

"Rầm rầm rầm." Đột nhiên tiếng gõ cửa xe vang lên. Quân Nguyệt Nguyệt giật mình quay mặt lại, liền nhìn thấy khuôn mặt khiến cô oán hận đến phát điên trong mỗi đêm mưa gió, trong mỗi giấc mơ nửa đêm của kiếp trước...

Quân Nguyệt Nguyệt hét lên điên cuồng, người ngoài cửa xe dường như bị cô dọa sợ, lùi lại hai bước, chửi một câu "thần kinh" rồi "loảng xoảng" một cái ném chiếc điện thoại vừa nhặt được ở chỗ Quân Nguyệt Nguyệt ngã vào cửa kính xe, quay người bỏ đi.

Quân Du cố gắng bò đến phía sau ghế lái, vươn tay chạm vào Quân Nguyệt Nguyệt.

Quân Nguyệt Nguyệt vẫn đang gào thét đến xé lòng, như thể tiếng kêu the thé chói tai của cô có thể xé toạc cái ác mộng khiến cô như đứng trước vực thẳm...

Nhưng vô ích, Quân Nguyệt Nguyệt trơ mắt nhìn người đó đi về phía chiếc xe thể thao. Cô như bị ma ám, khởi động xe, run rẩy tay nắm chặt vô lăng, đạp chân xuống.

Quân Du hét lên thảm thiết một tiếng: "Chị!"

Nhưng đã quá muộn rồi, chiếc xe đã "ù" một tiếng lao vυ"t đi, lao thẳng về phía người còn chưa kịp lên xe.

Gϊếŧ anh ta!

Đó từng là giấc mơ của Quân Nguyệt Nguyệt.

Đáng tiếc là sau này, người này đã chết trước khi cô kịp báo thù.

Nhưng ngay khi chiếc xe chuẩn bị đâm vào người đó, Quân Nguyệt Nguyệt chợt nhìn thấy trong khóe mắt Phương An Ngu, không biết từ lúc nào đã đứng trên sườn núi.

Anh cầm một chiếc túi nhựa màu đỏ, bên trong đựng nấm, vẻ mặt hớn hở vẫy tay về phía Quân Nguyệt Nguyệt.

Quân Nguyệt Nguyệt như bị ai đó lôi mạnh ra khỏi vũng lầy, đột ngột tỉnh lại từ trạng thái điên cuồng đó, cô mạnh mẽ đánh lái, chân đạp mạnh phanh...

Tiếng phanh chói tai đi kèm với một tiếng "Rầm!"

Hai chiếc xe đâm vào nhau. Người chưa kịp lên xe bị đầu xe lệch đâm trúng, ngã lăn ra đất, ôm chân kêu la như heo bị chọc tiết...

Quân Nguyệt Nguyệt run rẩy tay, nắm chặt vô lăng như một con cá bị ném lên bờ, toàn thân toát mồ hôi lạnh.

Quân Du bám chặt ghế sau, cũng mặt mày tái mét vì sợ hãi.

Lúc này, phía sau hai chiếc xe vừa gặp nạn, lại có thêm hai chiếc xe nữa nối đuôi nhau đi tới.

Thấy hai chiếc xe này đâm vào nhau, chúng đều dừng lại bên đường, năm sáu người từ trên xe bước xuống, vội vã chạy đến kiểm tra chiếc xe phía trước. Rõ ràng là họ đi cùng nhau.

"Chết tiệt, chuyện gì vậy?"

"Tiểu Tưởng, Tiểu Tưởng sao rồi, bị đâm à? Mày bị làm sao vậy, sao lại đâm xe..."

Mồ hôi lạnh của Quân Nguyệt Nguyệt chảy ròng ròng trên mặt. Đã có người từ hai chiếc xe đến sau hung hăng gõ cửa kính.

Bởi vì người nằm dưới đất, được gọi là Tiểu Tưởng, đang khóc cha gọi mẹ, nói rằng Quân Nguyệt Nguyệt là một kẻ điên, vừa nãy muốn đâm chết anh ta.

Người bên trong bắt đầu đập xe.

Quân Du sợ hãi co rúm lại ở ghế sau.

Phương An Yến và Phương An Ngu lúc này đã chạy xuống từ sườn núi, nhanh chóng chạy đến bên cạnh xe, và nhanh chóng xảy ra xung đột với mấy người đang đập xe.

Đối phương đông người, lại còn có một người chắc là bị gãy chân, đang đau đớn lăn lộn dưới đất, không ngừng nói bên cạnh: "Gϊếŧ chết chúng nó!"

Mấy người này căn bản không nói lý với Phương An Ngu và Phương An Yến, mà ra tay thẳng thừng.

Phương An Yến dù sao cũng biết đánh nhau, còn Phương An Ngu thì biết đánh nhau kiểu gì. Anh bị đẩy một cái, ngớ người không hiểu chuyện gì. Người kia có lẽ cũng không ngờ Phương An Ngu căn bản còn không biết chống trả, lại đối mặt với ánh mắt trong veo của anh. Sau khi sững sờ một chút liền mắng: "Mày bị điên à?"

Đến lúc này thì hoàn toàn loạn rồi.

Quân Nguyệt Nguyệt lục lọi trong xe, tìm thấy một chiếc cờ lê dưới ghế.

Cô không quay đầu lại mà nói với Quân Du: "Em nằm xuống, đừng động đậy."

Rồi cô mở cửa xe bước xuống, tham gia vào cuộc hỗn chiến.

Bọn người kia đánh nhau chỉ là đánh nhau, còn Quân Nguyệt Nguyệt đánh nhau là chơi mạng, đương nhiên không phải mạng của cô.

Chiếc cờ lê dài nửa cánh tay dưới tay cô, ra đòn vừa hiểm vừa chính xác, tuyệt đối không cho đối phương cơ hội phản đòn lần thứ hai.

Sau khi hạ gục bốn người, những người còn lại đều không dám lên nữa…

Ngay cả Phương An Yến cũng giữ một khoảng cách nhất định với cô, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Quân Nguyệt Nguyệt.

Quân Nguyệt Nguyệt biết mình hơi mất kiểm soát. Trạng thái này chỉ xuất hiện khi cô đã phát điên vì gϊếŧ tang thi sau lần đột biến trước.

Nhưng ánh mắt cô không kiểm soát được, cứ nhìn về phía người vẫn đang nằm bò dưới đất, nhưng không dám kêu loạn nữa.

Đó chính là khuôn mặt đó, khuôn mặt mà cô sẽ không bao giờ quên cho đến khi chết!

Từng cử chỉ, giọng điệu khi nói, ngay cả nốt ruồi đen bên cạnh xương gò má của anh ta cũng y hệt. Trên thế giới căn bản không thể có hai người giống hệt nhau.

Huống hồ là hai thế giới...

Và cả cây đại thụ đó, cùng với cảnh vật ngày càng quen thuộc này, tất cả ký ức như bị kéo giật ra khỏi tâm trí cô.

Ngoài việc những người đứng cạnh cô không phải là tang thi, Quân Nguyệt Nguyệt gần như tưởng mình đang đứng ở kiếp trước.

Cô nắm chặt chiếc cờ lê trong tay, tựa lưng vào cửa xe. Dưới chân cô, có hai người vừa nãy định mở cửa sau kéo Quân Du.

Mắt cô nheo lại, hẹp dài thành một đường mảnh ở khóe mắt. Đó là một đường cong trông đặc biệt hung ác, nhưng thực ra tư thế này chỉ là để khi gϊếŧ tang thi hoặc người, tránh cho máu và thịt nát bắn vào mắt làm ảnh hưởng tầm nhìn của cô…

Tất cả mọi người đều bị cô làm cho đứng hình, nhất thời đều cứng đờ, không ai dám lại gần cô. Đây đều là những công tử bột, bình thường chơi bời thì được, cũng dám đập chai rượu ra vẻ hung hăng. Nhưng khi nhìn thấy đồng bọn nằm dưới chân Quân Nguyệt Nguyệt, không biết sống chết ra sao, tất cả đều ngơ ngác…

Tuy nhiên, cảnh tượng này không kéo dài được bao lâu, vì Phương An Ngu đã đi đến bên cạnh Quân Nguyệt Nguyệt, vươn tay ôm lấy cô. Trong tay anh vẫn còn cầm nửa túi nấm, anh vỗ vỗ tay Quân Nguyệt Nguyệt, rồi vươn tay lấy chiếc cờ lê từ tay cô.

"Anh…" Phương An Yến bước tới một bước, định kéo Phương An Ngu ra. Trong tình huống này, anh ta sợ Quân Nguyệt Nguyệt sẽ phát điên làm tổn thương anh trai mình.

Chiếc túi ni lông sột soạt chạm vào cánh tay Quân Nguyệt Nguyệt. Những cây nấm mát lạnh xuyên qua túi ni lông áp vào da cô…

Cô quay đầu lại nhìn Phương An Ngu đang ở gần sát, đôi mắt đỏ ngầu vẫn trừng trừng, chớp một cái, nước mắt lăn ra khỏi khóe mắt, bàn tay đang nắm chặt cờ lê cũng buông lỏng…

Phương An Ngu ôm chặt lấy Quân Nguyệt Nguyệt. Từ nhỏ đến lớn, anh chưa từng có xung đột thể xác với ai, càng đừng nói là đánh nhau. Anh từng nhìn thấy trên sách báo và TV, nhưng những thứ đó luôn thiếu cảm giác thực tế. Vì vậy, đương nhiên, tất cả mọi người đều sợ Quân Nguyệt Nguyệt, nhưng anh lại hoàn toàn không sợ, thậm chí còn dám giật cờ lê từ tay cô.

Phương An Ngu lấy chiếc cờ lê, đưa cho Phương An Yến. Những người ban đầu vây quanh xe chuẩn bị gây gổ đều đứng sững, không nói tiếng nào, cục diện rơi vào bế tắc.

Phương An Yến hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, vì vừa nãy anh còn chưa hỏi rõ ràng thì bọn người này đã động thủ rồi.

Lần này khi anh hỏi lại, người đang nằm rạp trên đất ôm chân kia liền nhanh nhảu trả lời: “Con nhỏ đó là đồ điên! Nó muốn đâm chết tôi!”