Chương 28: Anh làm gì vậy

Quân Nguyệt Nguyệt vô cùng tò mò nhìn vẻ mặt có chút lúng túng của bà cụ, hỏi: "Bà bình thường hầu hạ ông nội tôi như vậy sao?"

Bà cụ đặt đĩa xuống thì đã có chút hối hận rồi, nhưng đã lâu bà ta không vào bếp, chỉ làm mỗi quả trứng chiên này mà tay đã bị bỏng rộp.

"Phòng của chúng tôi ở đâu vậy." Quân Nguyệt Nguyệt lười đôi co với bà ta, chỉ muốn bà ta dẫn hai người về phòng.

Về đến phòng, cửa vừa đóng lại, Quân Nguyệt Nguyệt liền đổ người xuống chiếc giường lớn.

Ngồi xe suốt cả đoạn đường, lại còn đợi ông cụ kia lâu như vậy, Quân Nguyệt Nguyệt thực sự có chút mệt.

Phương An Ngu sau khi tò mò đi một vòng quanh phòng, cũng đột nhiên đổ người xuống giường, làm Quân Nguyệt Nguyệt bật nảy lên một chút.

Quân Nguyệt Nguyệt cười, dùng chân chống đỡ cơ thể bay lên không, rồi lại mạnh mẽ đổ xuống, làm Phương An Ngu lại bật nảy lên một chút...

Rồi hai người như hai đứa trẻ mẫu giáo, "nảy" qua "nảy" lại với nhau một lúc lâu, mới ngoan ngoãn nằm úp mặt đối mặt, rồi lại bắt đầu dùng cuốn sổ nhỏ viết.

[Ông nội cô hơi nghiêm khắc, ông ấy gặp tôi có không vui không? Vừa nãy ông ấy đi trước, có phải là nói chuyện với tôi mà tôi không nghe thấy không?]

Phương An Ngu đã lo lắng suốt cả bữa ăn, lúc này thư giãn được một chút, liền vội vàng hỏi Quân Nguyệt Nguyệt.

Quân Nguyệt Nguyệt "chậc" một tiếng, viết: [Ông ấy nghiêm khắc gì chứ, ông ấy chỉ có cái mặt như oán phụ thôi. Đương nhiên không phải vì anh không vui rồi, anh dễ thương thế mà, ông ấy cũng không nói chuyện với anh đâu, ông ấy biết anh không nghe thấy mà.]

Phương An Ngu cầm lấy đọc từng chữ một, rồi mới thở phào nhẹ nhõm.

Trước khi đến đây, Phương An Yến đã dặn đi dặn lại anh, đến đây nhất định phải thể hiện thật tốt.

Phương An Ngu sợ mình làm sai điều gì đó, khiến ông cụ Quân không vui, rồi không giúp đỡ việc kinh doanh của gia đình họ nữa.

Quân Nguyệt Nguyệt thấy Phương An Ngu vẻ mặt nghiêm trọng, biết anh lại đang suy nghĩ vẩn vơ, liền dùng bắp chân chạm nhẹ vào bắp chân anh, viết: [Anh có thích cá nhỏ không? Chính là con cá anh đã sờ hôm nay đó, nếu thích về tôi tặng anh, vừa hay đặt giữa hàng hoa trên ban công.]

Phương An Ngu quả nhiên nhanh chóng bị Quân Nguyệt Nguyệt đánh lạc hướng: [Thích! Thật sao?]

Quân Nguyệt Nguyệt còn chưa kịp cầm lấy cuốn sổ, Phương An Ngu lại viết thêm một câu: [Thật sự tặng cho tôi sao? Tại sao!!!]

Ba dấu chấm than thể hiện rõ ràng anh thích con cá vàng đỏ bụng phệ mắt tròn đó đến mức nào.

Quân Nguyệt Nguyệt đôi khi cũng phải cảm thán, dù là thế giới tiểu thuyết đi chăng nữa, Phương An Ngu dù sao cũng là một thiếu gia hào môn, sao lại đáng thương đến mức như thể từ nhỏ bị nhốt trong l*иg, chưa từng thấy gì, cái gì cũng thấy lạ lẫm...

Quân Nguyệt Nguyệt thở dài, cầm lấy cuốn sổ viết: [Thật sự tặng cho anh, đương nhiên là vì anh dễ thương nên mới tặng anh chứ, anh muốn mấy con?]

Phương An Ngu nhanh chóng trả lời: [Mấy con cũng được! Vậy tôi có cần mua một cái gì đó để đựng chúng không! Chúng ăn gì?]

Quân Nguyệt Nguyệt nhìn những nét chữ nguệch ngoạc trên giấy vì viết quá nhanh, xác định rằng phản ứng của Phương An Ngu quả thực ngày càng nhanh hơn.

Vậy nên lúc đầu anh chậm chạp như vậy, có lẽ là vì bình thường không có ai bầu bạn nói chuyện cùng.

Một người lớn như vậy, chỉ vì mấy con cá mà không thể nằm yên được nữa, ngồi hẳn dậy.

Quân Nguyệt Nguyệt chưa bao giờ cảm thấy thỏa mãn đến thế chỉ vì tặng cho ai đó thứ gì.

Chủ yếu là phản ứng của Phương An Ngu quá khó cưỡng, quá phấn khích, đến mức Quân Nguyệt Nguyệt bị anh ấy cuốn theo. Rõ ràng là cô đi tặng quà nhưng lại không thể kìm nén sự phấn khích như thể mình đang nhận quà vậy.

Quân Nguyệt Nguyệt cười nhìn Phương An Ngu thậm chí còn bắt đầu rung đùi. Thấy Quân Nguyệt Nguyệt mà không trả lời nữa, anh sắp nhảy tưng tưng trên sàn mất rồi.

Quân Nguyệt Nguyệt cố tình trêu chọc, để Phương An Ngu sốt ruột đến mức bắt đầu đẩy cô, rồi mới viết: [Anh không cần tìm thứ gì khác đâu, tôi sẽ mua tất cả rồi tặng anh. Cá, bể cá, cả máy bơm oxy nữa. Nếu mua hết những thứ này, ông chủ sẽ tặng thức ăn cho cá. Cá vàng chỉ ăn thức ăn cho cá thôi, không được cho ăn thứ khác đâu.]

Trước đây, nếu là một đoạn dài hơn một chút, Phương An Ngu sẽ phải phản ứng rất lâu, nhưng bây giờ một đoạn dài như thế này, Phương An Ngu lại nhanh chóng hiểu hết.

Khóe miệng anh lại cong lên một chút. Quân Nguyệt Nguyệt lần này ngồi đối diện anh, phát hiện anh cười lên má trái còn có một lúm đồng tiền nhỏ, rất nông, trông đặc biệt đẹp.

Phương An Ngu cứ thế cong khóe miệng, mang theo cái lúm đồng tiền nhỏ đó rồi viết: [Cô nói tôi dễ thương nên tặng tôi cá nhỏ. Tôi cũng thấy cô rất dễ thương. Cô có thích thứ gì không?]

Quân Nguyệt Nguyệt cười không ngừng. Cô phát hiện ra rằng chỉ khi ở bên Phương An Ngu, cô mới luôn cười mãi không dứt. Có lẽ vì những năm tháng vật lộn trong thời tận thế quá đẫm máu và khó khăn. Đột nhiên đến thế giới này, ngay cả việc trêu chọc một thằng ngốc cũng trở thành một điều đặc biệt thú vị.

Quân Nguyệt Nguyệt hỏi Phương An Ngu: [Anh muốn tặng quà cho tôi à?]

Phương An Ngu gật đầu: [Cô có muốn cái gì không?]

Quân Nguyệt Nguyệt lại cười lắc đầu, viết: [Tôi không muốn thứ gì cả. Nhưng tôi đã hỏi anh muốn gì cách đây một thời gian, anh nghĩ ra chưa?]

Phương An Ngu viết: [Cá nhỏ.]

OCá nhỏ là do tôi chủ động muốn tặng anh, cái này không thể tính là điều tôi đã hứa với anh trước đó. Anh có thể suy nghĩ kỹ xem anh muốn gì, có thể nghĩ lớn hơn một chút.]

Dùng mấy con cá nhỏ làm "phí ngủ đêm" thì thực sự hơi khó chấp nhận.

Quân Nguyệt Nguyệt thực sự thấy Phương An Ngu ngốc nghếch như vậy rất đáng yêu. Nếu là người bình thường, cô tuyệt đối sẽ không đồng ý bất kỳ điều kiện nào.

Có khi còn phản đòn lại, bắt đối phương bồi thường cho cô cái gì đó. Dù sao thì thế giới này không giống như thời tận thế, nam nữ đạt được sự bình đẳng thực sự trước sinh tử. Thế giới này vẫn nghiêng về phía phụ nữ là yếu thế, ngủ một đêm trong mắt thế tục thì đàn ông là người chiếm lợi.

Phương An Ngu lại khá nghiêm túc suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn viết: [Không nghĩ ra.]

Nếu Quân Nguyệt Nguyệt không nhắc đến việc tặng cá nhỏ cho anh, dù Phương An Ngu có thích đến mấy, anh cũng sẽ không nghĩ rằng mình cũng có thể sở hữu chúng.

Anh đã quen với việc "không gây phiền phức" quá lâu rồi, lâu đến mức đã không còn biết vươn tay ra tranh giành. Điều này không phải một sớm một chiều là có thể thay đổi được.

Quân Nguyệt Nguyệt viết: [Vậy thì cứ để đó đã, đợi khi nào anh nghĩ ra thì nói với tôi, coi như tôi nợ anh một lần.]

Nếu là trước đây, chỉ vài ngày trước thôi, Phương An Ngu sẽ lắc đầu nói không cần. Nhưng trong mấy ngày nay, anh đã quá thân thiết với Quân Nguyệt Nguyệt, nên vui vẻ gật đầu.

Hai người lại nằm trên giường viết những đoạn đối thoại vô nghĩa một lúc.

Quân Nguyệt Nguyệt vô cùng kiên nhẫn, dù sao nằm trên giường cũng là nghỉ ngơi, nên cô cứ thế trò chuyện từng đoạn dài với Phương An Ngu, rèn luyện khả năng phản ứng và hiểu biết của anh.

Phương pháp này quả thực hiệu quả với Phương An Ngu, nhược điểm duy nhất là tốn giấy.

Cuốn sổ nhỏ mới mua sáng nay đã chật kín những nét chữ nguệch ngoạc của hai người, không còn chỗ trống, ngay cả bìa giấy cũng bị viết hết.

Quân Nguyệt Nguyệt cầm cuốn sổ lật đi lật lại tìm kiếm, bìa ngoài cũng không còn chỗ, chỉ còn một mảnh đất "trong sạch" duy nhất dưới hình con bướm nhỏ nổi trên bìa, nhưng chỗ đó lại có những ngôi sao lấp lánh, cạo ra thì thật sự hơi tiếc...

Phương An Ngu đứng dậy tìm khắp phòng nhưng cũng không tìm thấy thứ gì thích hợp để viết.

Bên ngoài trời đã tối, hai người không ngờ lại ở trong phòng suốt cả buổi chiều, không ngủ mà chỉ viết.

Quân Nguyệt Nguyệt thời cấp ba còn chưa từng học hành chăm chỉ như vậy. Khi đứng dậy khỏi giường, cô mới nhận ra mình đang buồn tiểu. Sau khi đi vệ sinh và rửa tay, Phương An Ngu vẫn còn đang lục lọi trong phòng.

Cô lấy điện thoại ra xem giờ, đã là hơn 5 giờ chiều rồi.

Điện thoại!

Quân Nguyệt Nguyệt nhanh chóng gõ chữ trên điện thoại, rồi đưa đến trước mặt Phương An Ngu.

Phương An Ngu nhanh chóng hiểu ra, Quân Nguyệt Nguyệt đưa điện thoại cho anh, ra hiệu cho anh cũng gõ chữ.

Thật tiếc là anh không biết...

[Không biết cả bính âm sao?] Quân Nguyệt Nguyệt hỏi.

Quân Nguyệt Nguyệt điều chỉnh bảng chữ viết tay trên điện thoại, rồi đưa cho Phương An Ngu làm mẫu, anh mới từ từ bắt đầu viết trên đó.

[Bính âm tôi biết.]

[Vậy cái này chính là bính âm, chắc là anh chưa quen thôi. Anh đợi nhé, ngày mai tôi sẽ đưa anh đi mua điện thoại rồi dạy anh!]

[Cô đối xử với tôi thật tốt.]

Phương An Ngu viết mấy chữ này, đưa cho Quân Nguyệt Nguyệt xem.

Bên ngoài trời đã tối, nhưng trong phòng vẫn chưa bật đèn. Ánh sáng từ màn hình điện thoại chiếu vào mặt Quân Nguyệt Nguyệt, phản chiếu nụ cười của cô có chút "đen tối".

Cô đưa tay xoa xoa mặt, đang định ngẩng đầu nhìn Phương An Ngu, thì đột nhiên một nụ hôn nhẹ nhàng, mang theo hơi thở ẩm ướt, đặt lên má cô.

Quân Nguyệt Nguyệt ngẩng đầu nhìn anh, Phương An Ngu ở ngay gần kề, đôi mắt sáng hơn cả màn hình điện thoại của cô, hơi chói mắt.

Má cô lại khẽ bị áp vào một lần nữa.

Quân Nguyệt Nguyệt tay cầm điện thoại, lại bấm ra một đống ký tự lộn xộn, quên mất chuyện anh không nghe thấy, liền mở miệng hỏi anh: “Anh làm gì vậy...”