Chương 25: Bài kiểm tra

Bà cụ đi lại rất chậm, lề mề pha trà và mang đồ ăn nhẹ ra cho mấy người.

Quân Nguyệt Nguyệt cầm lên thổi không nóng, rồi uống ừng ực. Dù sao cô cũng không biết thưởng thức, trà gì đối với cô cũng không ngon bằng trà đen đá.

Ngược lại, Phương An Yến, sau khi uống một ngụm, nhỏ giọng khen ngợi: "Trà ngon."

Đồ ăn nhẹ trông có vẻ rất hợp khẩu vị của Quân Nguyệt Nguyệt, từng miếng nhỏ xinh, mang đậm nét cổ kính, không giống đồ mua sẵn. Chúng có đủ màu sắc, tỏa ra mùi sữa và vị ngọt ngào.

Không ai động đũa, tất cả đều giữ vẻ nghiêm nghị.

Quân Nguyệt Nguyệt là người đầu tiên đưa tay lấy một miếng nếm thử. Vừa vào miệng không ngọt gắt như nhìn, mùi sữa rất đậm đà. Cô liền nhanh chóng lấy thêm một miếng nữa đưa đến bên miệng Phương An Ngu.

Phương An Ngu chắc hẳn đã được giáo dục ở nhà, phản ứng đầu tiên không phải là há miệng mà là quay đầu nhìn Phương An Yến.

Quân Nguyệt Nguyệt vừa nhìn đã biết là Phương An Yến lại không biết lải nhải gì với Phương An Ngu.

Cô lập tức đá anh ta một cái: "Anh trai anh hơi bị hạ đường huyết đấy..."

Phương An Yến rất chú trọng lễ nghi, đồ ăn nhẹ như thế này chỉ là để bày biện thôi. Anh ta quả thực đã dặn Phương An Ngu rằng đến đây phải giữ phép tắc.

Tuy nhiên, anh trai anh ta quả thực cũng hơi bị hạ đường huyết...

Sáng nay quên không mua gì đó để ăn trên xe rồi.

Quân Nguyệt Nguyệt còn dùng tay đẩy anh ta, Phương An Yến đành gật đầu, lúc đó Phương An Ngu mới há miệng ăn bánh.

"Ngon không?" Quân Nguyệt Nguyệt nhỏ giọng hỏi.

Phương An Ngu không nghe được, nhưng hai ngày nay Quân Nguyệt Nguyệt sẽ nói một vài câu với anh trong những trường hợp nhất định để anh đoán.

Vừa đút anh ăn xong, rồi lại nhìn khẩu hình nói ba chữ, Phương An Ngu lại nhanh chóng gật đầu.

Quân Nguyệt Nguyệt nháy mắt ra hiệu với anh, còn Phương An Yến thì cầm tách trà mà ngẩn người.

Anh trai anh ta không thể học đọc khẩu hình, cũng không thể nhìn hiểu được. Ngôn ngữ ký hiệu học rồi cũng quên. Họ đã cố gắng thử hết rồi... Tại sao anh lại có thể hiểu được lời người phụ nữ này nói chứ.

*

Ông cụ Quân chắc là định ngủ một giấc đến tối, mấy người đợi hơn một tiếng đồng hồ, trên lầu vẫn không có chút động tĩnh nào.

Phương An Yến vẫn ngồi thẳng lưng, Quân Du cũng căng thẳng không thả lỏng, nhưng có thể thấy hơi khó chịu. Chỉ có Quân Nguyệt Nguyệt nằm dài trên ghế sofa, và còn đưa cả đĩa bánh cho Phương An Ngu ăn hết.

Phương An Ngu không vội vàng vì anh ngốc, còn Quân Nguyệt Nguyệt không vội không phải vì kiên nhẫn tốt, mà là vì cô biết, ngay từ khi họ bước vào sân này, bài kiểm tra đã bắt đầu rồi.

Quân Nguyệt Nguyệt từ sớm cũng không hề nghĩ đến việc vượt qua, nên cô cứ thoải mái làm theo ý mình.

Ba người kia ngồi nghiêm chỉnh trên ghế sofa, còn cô thì nằm dài. Cô còn muốn kéo Phương An Ngu nằm dài theo, nhưng anh đã được Phương An Yến dặn dò từ trước, dù cô có kéo thế nào anh cũng không chịu nằm xuống.

Thế là cả căn nhà, chỉ có Quân Nguyệt Nguyệt là không giống người bình thường, lúc thì nằm dài, lúc thì đứng dậy chạy khắp nhà, còn bắt cả con cá vàng bụng to trong bể cá ở cửa ra, ôm trong tay chạy đến trước mặt Phương An Ngu, la to: “Nhìn này!”

Mắt Phương An Ngu tròn xoe. Ngoài TV và trên đĩa ăn, anh chưa từng thấy cá sống, đặc biệt là loại cá vàng mắt lồi bụng to xinh đẹp này.

Cá vàng không thể rời nước lâu, và khi bắt cũng dễ bị thương.

Quân Nguyệt Nguyệt cẩn thận cho Phương An Ngu xem một chút, rồi vội vàng nâng niu nó đặt trở lại bể. Khi cô lại kéo Phương An Ngu đi xem, anh đã không nhịn được, bỏ qua Phương An Yến, đi theo Quân Nguyệt Nguyệt đến bể cá vàng ở cửa phòng khách để ngắm cá.

Loại cá này nếu nuôi lâu sẽ hơi ngốc, khi cho ăn có thể dùng ngón tay chọc vào.

Quân Nguyệt Nguyệt nắm tay Phương An Ngu, sau khi rắc hai hạt thức ăn cho cá, cô liền dẫn anh nhẹ nhàng chọc vào đầu cá, bụng cá. Vẻ mặt Phương An Ngu đầy phấn khích, mắt sáng như đèn pha, khóe miệng thậm chí còn nhếch lên một chút.

Rồi Quân Nguyệt Nguyệt không nhìn cá nữa, mà hơi ngẩn người nhìn Phương An Ngu.

Phương An Ngu đã cười.

Mấy ngày nay Quân Nguyệt Nguyệt chưa từng thấy anh cười.

Anh cười trông thật đẹp.

Trong lúc Quân Nguyệt Nguyệt còn đang ngẩn người, trên lầu cuối cùng cũng có tiếng cửa mở đóng, tiếp theo là một tiếng ho khẽ. Ánh mắt Quân Nguyệt Nguyệt, từ độ cong ngắn ngủi rồi lại thẳng trở lại của Phương An Ngu, quay về và cùng Phương An Ngu, Phương An Yến, và Quân Du trong phòng, nhìn về phía lầu hai.

Quả nhiên là ông cụ Quân đã xuống. Ông cụ bước xuống cầu thang, tay được bà cụ giúp việc đỡ.

Quân Nguyệt Nguyệt thấy ông cụ Quân bước rất nhanh, nhưng sau khi xuống một bậc thang lại dừng lại để đợi bà cụ đang đỡ ông cụ.

Không biết là ai đang đỡ ai nữa.

Phương An Yến đứng dậy khỏi ghế sofa, Quân Du ngồi thẳng hơn, là người đầu tiên lên tiếng, giọng điệu rất dịu dàng gọi: "Ông nội."

Quân Nguyệt Nguyệt không muốn gọi ông cụ xa lạ là ông nội. Dù sao cô cũng không định để lại ấn tượng tốt gì cho ông cụ Quân, nên cô thẳng thừng bỏ qua cách xưng hô.

Cô nắm tay Phương An Ngu, bước về phía ông cụ Quân, vừa đi vừa nói: "Ông mà không xuống nữa, cháu thật sự không nhịn được phải bảo dì chuẩn bị đồ ăn rồi đấy, bụng cháu đói meo rồi!"

Không giống giọng điệu dịu dàng của Quân Du, giọng Quân Nguyệt Nguyệt hoàn toàn không liên quan đến sự dịu dàng, giòn giã và trong trẻo, âm lượng cũng không nhỏ.

Bước chân của ông cụ Quân đang đi xuống cầu thang khựng lại, ông cụ nhìn Quân Nguyệt Nguyệt một cái.

Sau đó, ánh mắt ông cụ lướt qua mái tóc xoăn trên đầu cô và Phương An Ngu một cách ngắn ngủi.

"Tuổi già rồi, lúc nào cũng dễ mệt. Các cháu đợi lâu rồi phải không?"

Ông cụ Quân mặc một bộ đồ ngủ mềm mại, nếu không phải ánh mắt lạnh lùng dò xét lúc nãy khi ông cụ xuống lầu, người ta thật sự sẽ lầm tưởng ông cuh là một ông lão bình thường rất hiền lành.

Nhưng dù ông cụ có cười thế nào, dù những nếp nhăn nơi khóe mắt có sâu đến đâu, thì sự sắc bén của một người đã ở vị trí cao lâu năm vẫn không thể che giấu được trong ánh mắt, ánh mắt đó như có thực chất, chói người.

Quân Nguyệt Nguyệt không hề bị ảnh hưởng. Dù sao thì ông cụ Quân có đáng sợ đến mấy cũng không đáng sợ bằng tang thi cấp ba trong tận thế. Ánh mắt ông cụ Quân có sắc bén đến mấy cũng không thể như tang thi cấp ba, có thể phát ra tia sáng đốt cháy da người.

Tuy nhiên, Quân Nguyệt Nguyệt không bị ảnh hưởng không có nghĩa là ba người nhỏ bé kia không bị ảnh hưởng.

Phương An Yến lo lắng đứng nghiêm như một học sinh tiểu học.

Quân Du lúc nãy gọi "ông nội" nghe rất dịu dàng, nhưng lúc này ông cụ Quân lại gần, Quân Nguyệt Nguyệt còn nghi ngờ Quân Du có khi sắp đứng bật dậy ngay lập tức.

Còn Phương An Ngu bên cạnh cô, một thằng ngốc không nhanh nhạy lắm, vốn dĩ không biết sợ hãi là gì. Không biết Phương An Yến đã "tiêm nhiễm" cho anh những tư tưởng gì khi đến đây, có lẽ coi ông cụ Quân như một con thú dữ. Anh nắm chặt tay Quân Nguyệt Nguyệt đến mức hơi đau.

Ông cụ Quân đứng cạnh cầu thang lầu hai, sau khi nói câu đó, Phương An Yến lập tức nói: "Không đợi lâu đâu ạ."

Phương An Yến đối mặt với ông cụ Quân, nói thật thì hơi khác so với những gì anh ta nghĩ. Lưỡi anh ta hơi líu lại.

Cuộc gặp gỡ với ông cụ Quân lần này rất quan trọng đối với tập đoàn Phương thị, anh ta không dám nói lung tung, sợ làm hỏng chuyện.

Quân Du phía sau anh ta cũng hùa theo: "Cũng không đói lắm đâu ạ..."

Phương An Ngu không biết nói, rất tự giác không tiến lên, chỉ nhìn chằm chằm về phía ông cụ Quân.

Quân Nguyệt Nguyệt không hề nghi ngờ, chỉ cần ông cụ Quân nhìn sang đây, Phương An Ngu nhất định sẽ ngoan ngoãn gật đầu.

"Hai người đều không đói sao? Vậy vừa nãy bụng ai đang hát opera vậy." Quân Nguyệt Nguyệt kéo Phương An Ngu đi đến trước mặt ông cụ Quân.

Trước mặt ông cụ, vỗ vai Phương An Ngu, cười hì hì nói: "Ông cứ nghe hai người đó nói bậy đi, dù sao thì cháu đói rồi. Ông muốn cháu đưa An Ngu về cho ông xem, người cháu đã đưa về rồi. Rể mới đến nhà, hôm nay nhất định phải làm món gì ngon mới được!"