Quân Nguyệt Nguyệt thấy hứng thú trêu chọc anh, liền viết: [Có thể anh sẽ phải đợitooi, trong mưa lớn hoặc tuyết rơi dày, nhưng tôi chưa chắc đã đến, như vậy cũng không sao chứ?]
[Không sao, tôi có thể đợi.]
[Thiên hạ không có bức tường nào không lọt gió, sớm muộn gì cũng có người biết thôi. Đến lúc đó, em trai anh sẽ nổi giận với anh, anh không sợ sao?]
[Sợ, nhưng em trai tôi sẽ không thật sự làm gì cả.]
[Nhưng nếu chồng tôi biết, anh còn sẽ bị đánh, đánh đến đầu rơi máu chảy, răng cửa bay loạn xạ, anh chịu nổi không?]
Quân Nguyệt Nguyệt nhìn Phương An Ngu chần chừ, cố nhịn cười, tưởng rằng anh sắp lùi bước rồi.
Nào ngờ, Phương An Ngu lại viết: [Vậy chồng cô có đánh cô không?]
[Có thể đó, anh không sợ anh ta đánh tôi sao?]
[Sợ, tôi không biết đánh nhau… nhưng tôi càng sợ anh ta đánh cô hơn.]
Những góc báo đã chật kín chữ do hai người viết.
Quân Nguyệt Nguyệt nhìn câu cuối cùng của Phương An Ngu, bỗng nhiên có cảm giác như tim mình bị ai đó dùng gậy chọc vào.
Không có cảm giác kinh hoàng gì, ngược lại còn hơi nhói và chua xót.
Cô giũ tờ báo ra, lật sang mặt khác rồi gấp lại viết: [Dù anh không sợ cũng không được, không thể để anh làʍ t̠ìиɦ nhân của tôi.]
Phương An Ngu xem xong, rất nhanh lại viết: [Tại sao? Cô có thể bảo anh ta đánh tôi, tôi sẽ không đánh trả.]
[Anh chỉ vì muốn "làm" với tôi nên mới muốn làʍ t̠ìиɦ nhân của tôi sao?]
[Không "làm" cũng được, chỉ cần ở bên nhau, cùng ăn cơm, và cùng ngủ, như thế này nói chuyện, không được sao?]
Làm sao có thể được? Nếu không phải tình nhân hay bạn trai bạn gái, mà có thể đạt được những điều kiện này, thì chỉ có thể là vợ chồng thôi.
Quân Nguyệt Nguyệt ban đầu chỉ là trêu chọc Phương An Ngu, nhưng trêu chọc mãi, cô viết ngày càng quá đáng, muốn dọa Phương An Ngu rút lui. Nào ngờ, vẻ mặt anh lại ngày càng nghiêm túc, còn đang rất nghiêm túc xem xét tính khả thi.
Anh đang cố gắng hết sức, giảm bớt yêu cầu của mình đến mức thấp nhất có thể, chỉ để đạt được mục đích trở thành tình nhân nhỏ của cô.
Không có yêu cầu, cam tâm tình nguyện lén lút, bị đánh cũng không sao, có thể đợi mãi, thậm chí không "làm" cũng được…
Nếu không phải hai người mới gặp nhau hai ba ngày, Quân Nguyệt Nguyệt đã phải nghi ngờ Phương An Ngu thích cô rồi.
Xét cho cùng, nếu thật sự làm được tất cả những yêu cầu mà Quân Nguyệt Nguyệt nói, thì phải hạ mình đến mức nào, phải thích một người đến mức nào?
Ngón tay Quân Nguyệt Nguyệt lướt vài vòng trên mặt Phương An Ngu, chọc nhẹ vào mũi anh, cúi đầu viết: [Anh sẽ không phải là thích tôi rồi đấy chứ?]
Phương An Ngu gần như ngay lập tức giật lấy cây bút ngay khi cô viết xong, viết bên cạnh câu của Quân Nguyệt Nguyệt: [Đúng vậy, thích.]
Phương An Ngu trả lời quá nhanh, nhanh đến mức Quân Nguyệt Nguyệt cứ ngỡ mình đang giao tiếp với một người bình thường.
Cô nhìn chằm chằm vào hai chữ "thích" trên tờ báo mà ngây người.
Không thể phủ nhận, đối với một "tân binh" chưa bao giờ được tỏ tình, những dòng chữ viết trên giấy này thậm chí còn lay động hơn là nghe người ta nói trực tiếp.
Quân Nguyệt Nguyệt ngừng thở trong giây lát, nhưng ngay sau đó, cô ngước lên đối diện với ánh mắt trong veo đến mức có thể nhìn thấu đáy của Phương An Ngu, rồi bật cười khúc khích: "Đạo đức còn không biết, anh biết cái quái gì là thích chứ..."
Quân Nguyệt Nguyệt đã từng thấy đủ mọi loại "thích": sự sống chết chia lìa trong thời tận thế, cùng hoạn nạn chia ngọt sẻ bùi, hoặc là sự bao bọc hay ẩn chứa tư tâm, muôn hình vạn trạng không giống nhau. Nhưng không có loại "thích" nào mà không mang theo bất kỳ mong đợi hay hy vọng nào.
Đôi mắt của Phương An Ngu quá đỗi trong sáng. Quân Nguyệt Nguyệt cảm thấy hơi xấu hổ vì bản thân mình lại bị hai chữ "thích" của anh làm cho đứng hình một chút.
Cô quy tất cả những điều này về việc cô thực sự cần tìm một người bạn đời. Lần này trở về, cô phải nhanh chóng giải quyết mọi chuyện, sau đó tìm một người đàn ông thực sự. Nếu không, cô thậm chí sẽ tin lời của một kẻ ngốc mất.
Quân Nguyệt Nguyệt lẩm bẩm một câu, vò tờ báo lại ném xuống đất, kéo chăn đè Phương An Ngu nằm xuống, với tay tắt đèn, vỗ vỗ vai anh, mặc kệ anh có nghe thấy hay không, nói: "Ngủ đi!"
Có những lúc Phương An Ngu cũng từ chối giao tiếp. Anh biết Quân Nguyệt Nguyệt không muốn nói nữa.
Trong bóng tối, anh từ từ cắn môi. Anh chưa từng gặp một người nào kiên nhẫn như vậy, dù bị anh gọi dậy giữa đêm khuya vẫn chịu nói chuyện với anh như thế này.
Nhưng Quân Nguyệt Nguyệt đã không đồng ý với anh, Phương An Ngu gối đầu lên gối, trong bóng tối nhìn về phía Quân Nguyệt Nguyệt, lòng có chút buồn bã.
Phương An Ngu hiếm khi buồn bã. Anh biết mình không thể nói và không thể nghe, phản ứng lại đặc biệt chậm, bất kỳ ai giao tiếp với anh cũng đều rất khó khăn.
Vì vậy, sự thiếu kiên nhẫn của họ, sự giữ khoảng cách của họ, Phương An Ngu đều có thể hiểu và không bận tâm.
Đây là lần đầu tiên anh gặp một người như Quân Nguyệt Nguyệt. Cô chưa bao giờ đối xử với anh như một người khuyết tật.
Nhưng việc cô chấp nhận sự khiếm khuyết của anh lại là điều nhanh nhất, tự nhiên nhất, không có nụ cười gượng gạo hay sự khó chịu bị kìm nén.
Phương An Ngu có thể chậm chạp, nhưng thực sự không ngốc, anh có thể cảm nhận được thái độ của người khác đối với mình như thế nào.
Anh thích ở bên Quân Nguyệt Nguyệt, thích được đối xử như một người bình thường.
Anh có một chút... không muốn ly hôn nữa.
Sau khi ly hôn, cô sẽ ở bên người khác, bất kể là ai, giao tiếp chắc chắn sẽ dễ dàng hơn so với khi ở bên anh…
Cô cũng không đồng ý anh làʍ t̠ìиɦ nhân của cô, liệu họ còn có cơ hội gặp lại không?
Phương An Ngu vùi đầu vào gối, khẽ thở dài.
Quân Nguyệt Nguyệt nhắm mắt lại, rất nhanh lại ngủ thϊếp đi, nhưng Phương An Ngu lại trằn trọc suy nghĩ rất lâu mới ngủ được.
Đã rất lâu rồi anh không nghĩ đến những chuyện phức tạp như vậy, ngay cả trong mơ cũng không được yên ổn, mãi đến gần sáng mới ngủ, nhưng sáng hôm sau lại tỉnh dậy sớm, trông mặt rất tệ.
Bốn người ăn nhanh chút bữa sáng, rồi tiếp tục lái xe về hướng thị trấn Hưu Đức.
Chuyện tối qua đã làm mất thời gian của Phương An Yến, thời gian đi về dự kiến ban đầu phải bị hoãn lại.
Sau khi xe chạy được ba tiếng, lúc rẽ vào con đường làng dẫn đến thị trấn Hưu Đức, Phương An Yến và Quân Nguyệt Nguyệt lại đổi tay lái. Anh ta vừa dùng máy tính vừa gọi điện thoại, tranh thủ họp video.
Lần này Quân Nguyệt Nguyệt lái rất vững. Phương An Yến nhíu mày liên tục nổi giận với điện thoại. Quân Du ngồi cạnh anh ta giúp anh ta giữ máy tính, còn Phương An Ngu… thì cứ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Quân Nguyệt Nguyệt đã nhận thấy Phương An Ngu không ổn từ sáng sớm.
Ban đầu cô còn nghĩ là do tối qua bị một đám người đuổi chạy, mệt mỏi. Anh trông có vẻ uể oải, ngay cả Quân Nguyệt Nguyệt sáng nay dậy cũng thấy hơi đau chân.
Nhưng lúc ăn sáng, Phương An Ngu đã đặt đũa xuống mà không cần cô nhắc nhở, hơn nữa sau khi mua lại sổ nhỏ, anh cũng không giao tiếp với bất kỳ ai, yên lặng một cách kỳ lạ.
Khi ngồi ở ghế sau, anh cũng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ suốt chuyến đi, Quân Nguyệt Nguyệt lén lút móc ngón tay anh mà anh cũng không có phản ứng gì.
Tuy nhiên, khi Quân Nguyệt Nguyệt ngủ gật ở ghế sau, lúc tỉnh dậy vẫn dựa vào anh, Phương An Ngu cũng không đẩy cô ra.
Quân Nguyệt Nguyệt liền nghĩ Phương An Ngu không có vấn đề gì, dù sao cô cũng không phải là cô gái có tâm tư tinh tế.
Nhưng mãi đến tận bây giờ, đã giữa trưa rồi, họ sắp vào thị trấn Hưu Đức, Phương An Ngu vẫn cứ nhìn ra ngoài cửa sổ như vậy, cổ vẫn giữ nguyên hướng đó. Quân Nguyệt Nguyệt thậm chí còn sợ lát nữa anh quay đầu lại, cái đầu sẽ "cộp" một cái mà rớt xuống.
Cuối cùng cô cũng phản ứng chậm chạp nhận ra, thằng ngốc này lẽ nào là… đang giận sao?