Chương 22: Làm tiểu tam

Phương An Ngu không hiểu thế nào là thích, cũng không biết cách bày tỏ chính xác. Anh mất gần nửa đêm mà vẫn không thể hiểu nổi tại sao lòng mình lại bồn chồn mãi không yên.

Anh chỉ có thể dựa vào bản năng để đến gần.

Bản năng, nhiều khi là sự phản ánh chân thực nhất của nội tâm, giống như khi bạn thích một người, bạn sẽ muốn lại gần, chạm vào và chiếm hữu.

Từ nhỏ đến lớn, Phương An Ngu sống trong nhung lụa, mọi thứ đều có người chuẩn bị sẵn và đưa đến tận tay anh. Nhưng những thứ anh chủ động đòi hỏi, không biết từ khi nào, đã không còn nữa.

Việc anh khao khát được gần gũi một người như lúc này là điều chưa từng có.

Quân Nguyệt Nguyệt vẫn còn mơ màng, đầu óc chưa tỉnh táo hẳn. Bị đè nặng như Thái Sơn và bị bịt miệng không nói được lời nào, nếu là người khác thì cô đã tát một cái rồi.

Nhưng hơi thở của Phương An Ngu quá đỗi dịu dàng, ngay cả khi đang giở trò lưu manh, anh cũng giống như một chú thỏ con mềm mại đạp nhẹ chân, không thể khiến Quân Nguyệt Nguyệt cảnh giác mà chỉ thấy đáng yêu.

Cô nheo mắt nhìn Phương An Ngu, ậm ừ vài tiếng, rồi thả lỏng và mặc kệ anh muốn làm gì thì làm.

Phương An Ngu rất thẳng thắn, anh không che giấu mục đích của mình, kéo chăn trùm Quân Nguyệt Nguyệt vào trong, nhưng không hiểu sao mũi tên đã giương cung lại không bắn...

Quân Nguyệt Nguyệt lại không nhịn được cười, vén chăn lên, đối mặt một lúc với Phương An Ngu mặt đỏ bừng, rồi mò tay vào tường, bật đèn trong phòng.

Ánh đèn chói mắt bật sáng, Quân Nguyệt Nguyệt dùng tay che mắt, ngáp một cái.

"Ôi trời đất ơi..." Quân Nguyệt Nguyệt lẩm bẩm, trèo dậy dựa vào giường, vỗ một cái vào vai Phương An Ngu, "bộp" một tiếng: “Anh nửa đêm nửa hôm giở trò lưu manh thì thôi đi, lại còn giở nửa chừng treo người ta, hư rồi đấy nhé.”

Phương An Ngu thấy cô nói chuyện, nhưng lại không hiểu cô đang nói gì, lộ ra vẻ mặt lo lắng, vớ lấy tờ báo bên cạnh viết nguệch ngoạc vài chữ rồi đưa cho Quân Nguyệt Nguyệt.

Quần áo của cả hai cơ bản đều bị đá xuống sàn dưới chân giường, họ quấn chặt trong một cái chăn, cạnh nhau như hai chú chuột hamster dựa vào nhau qua mùa đông.

Chuyện Phương An Ngu "phanh gấp giữa trận" khiến Quân Nguyệt Nguyệt vừa khó hiểu vừa buồn cười.

Quân Nguyệt Nguyệt nhận tờ báo xem, trên đó viết: [Thấy cô vừa nãy nhíu mày, cô đau hay không muốn?]

Quân Nguyệt Nguyệt bĩu môi, đau thì đúng là có một chút, nhưng chuyện này, qua hai lần là ổn thôi. Còn về việc có muốn hay không...

Thái độ của cô còn chưa đủ rõ ràng sao? Nếu thật sự không muốn, cô đã đạp người ta xuống gầm giường rồi.

Cô sẽ không chủ động lừa dối Phương An Ngu để làm gì với cô, nhưng cô cũng chẳng có nguyên tắc gì.

"Không hứa hẹn, không chủ động, không từ chối, không chịu trách nhiệm" là nguyên tắc sống của cô. Nếu Phương An Ngu chủ động thì cũng không tính là cô lừa dối, dù sao cả hai đều là người lớn rồi, vui vẻ một chút cũng chẳng sao.

Vừa nãy không khí khá tốt, cái cảm giác nửa tỉnh nửa mê thực sự khiến người ta rạo rực, nhưng khi đèn bật sáng và ngồi dậy, tinh thần tỉnh táo, cũng không còn ý định để mọi chuyện thuận theo tự nhiên nữa.

Hơn nữa, môi trường của cái nhà nghỉ nhỏ này thực sự không thích hợp. Bên cạnh phòng họ là Quân Du và Phương An Yến. Nếu hai người họ mà "làm tới" thật, Quân Nguyệt Nguyệt tuyệt đối không phải là người sẽ kiềm chế bản thân. Với vách ngăn mỏng manh của cái ván gỗ này, tiếng động từ hai bên phòng sẽ giống hệt như đang thu âm trực tiếp vậy.

Quân Nguyệt Nguyệt nghĩ đến cảnh sáng mai gặp Phương An Yến, chắc chắn anh ta lại lải nhải phiền phức.

Vì vậy, Quân Nguyệt Nguyệt chần chừ một lát rồi cúi đầu viết: [Bên cạnh là em trai anh đó, cái nhà nghỉ này chỉ ngăn cách bằng một lớp ván, hoàn toàn không cách âm đâu. Hơn nữa, em trai anh đã cảnh cáo tôi không được động vào anh, anh có biết không?]

Phương An Ngu nhận lấy đọc, rồi đột nhiên quay đầu nhìn sang hai bên, vẻ mặt vô cùng thú vị, giống như một con mèo con vừa trộm được cá, miệng vẫn còn ngậm cá, nhưng lại được báo rằng chủ ao cá đã nhìn thấy nó. Nó hoảng loạn không biết chạy đi đâu, nhìn ngang nhìn dọc.

Quân Nguyệt Nguyệt đưa tay vuốt vuốt một nhúm tóc xoăn đang dựng lên của anh, rồi tiếp tục viết: [Bảo bối, đừng gây rối linh tinh nữa, ngủ thôi, trời sắp sáng rồi.]

Sự bốc đồng khó hiểu của Phương An Ngu lúc nãy, quả thực đã tan biến sau khi hai người ngồi dậy như thế này. Nhưng anh vẫn rất muốn biết câu hỏi mà anh đã hỏi Quân Nguyệt Nguyệt trước khi cô ngủ.

Vì vậy, anh lại viết lại: [Nếu cô kết hôn với em trai tôi, thì có còn với tôi..."

"Bốp!" Quân Nguyệt Nguyệt thấy anh viết được một nửa thì đưa tay ấn vào tay anh.

Cô giật lấy cây bút, viết xuống dưới: [Tôi sẽ không kết hôn với em trai anh, nhưng nếu tôi kết hôn với người khác, đương nhiên không thể có bất kỳ mối quan hệ nào với anh nữa."

Phương An Ngu cầm tờ báo đọc một lúc, cố chấp hỏi: [Tại sao?]

Người này thực sự quá cố chấp, Quân Nguyệt Nguyệt cũng cứng đầu với anh, vỗ một cái vào đùi, dựa vào đầu giường, giật lấy tờ báo và bút để "giảng bài" cho anh: [Nếu tôi có mối quan hệ hôn nhân với người khác, mà lại có quan hệ với anh, thì đó là nɠɵạı ŧìиɧ, là vô đạo đức.]

Quân Nguyệt Nguyệt viết xong thì bật cười.

Một người sống không có giới hạn đạo đức như cô, vậy mà nửa đêm không ngủ, lại còn đang giảng giải đạo đức cho một thằng ngốc.

Phương An Ngu im lặng một lúc rồi trả lời: [Tôi biết nɠɵạı ŧìиɧ, nhưng trong TV và tiểu thuyết, có một loại người gọi là tình nhân.]

Quân Nguyệt Nguyệt xem xong thì nhướng mày rất cao: [Anh đang nói tiểu tam à? Muốn tôi làm tiểu tam của anh? Hay anh làm tiểu tam của tôi?]

Phương An Ngu xem xong gật đầu, dưới ánh mắt tò mò của Quân Nguyệt Nguyệt, anh viết: [Tôi làm tiểu tam cho cô.]

Cả đời Quân Nguyệt Nguyệt chưa từng được đàn ông tỏ tình, không ngờ lần đầu tiên được tỏ tình, đối phương lại muốn làm tiểu tam cho cô.

Cô nhận ra rằng khi ở bên Phương An Ngu, cô luôn bị anh chọc cười không nhịn được, ngay cả khi bị đánh thức giữa đêm như một kẻ thần kinh cũng không hề cảm thấy khó chịu.

Cô nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Phương An Ngu, cười đến mức không kiềm chế được.

Không biết bình thường Phương An Ngu xem những bộ phim truyền hình hay đọc những cuốn sách gì, chẳng lẽ toàn là những thứ ca ngợi tiểu tam sao?

Cô cầm bút, gãi đầu vài cái, véo má Phương An Ngu rồi viết: [Nhưng đó là vô đạo đức. Hơn nữa, làm như vậy anh sẽ phải lén lút với tôi, không thể để ai biết được, như vậy cũng được sao?]

Phương An Ngu dường như rơi vào ngõ cụt, hai hàng lông mày nhíu chặt đến mức muốn xoắn vào nhau.

Anh biết những chuyện như vậy là sai, nhưng tại sao lại sai. Anh đã đọc rất nhiều, quan điểm của mỗi người là khác nhau.

Ví dụ, có sách nói con người nên giữ mình đoan chính, ngày ba lần tự kiểm điểm, phẩm cách cao thượng, làm mọi việc không hổ thẹn với lương tâm. Nhưng cuốn sách tiếp theo lại dạy người ta nên hành động phóng túng, không bị ràng buộc, không hổ thẹn với bản tâm, sống tự do tự tại.

Còn trên TV thì chỉ càng hỗn loạn hơn, khiến Phương An Ngu càng thêm bối rối, đạo đức rốt cuộc là cái gì?

Suy đi tính lại, anh vẫn muốn tuân theo suy nghĩ của mình, một lúc sau trả lời: [Được, tôi không nói cho ai cả, cô cũng đừng nói.]

Quân Nguyệt Nguyệt đọc xong, vừa muốn khóc vừa muốn cười.