Chương 14: Ngoan quá

Quân Nguyệt Nguyệt chỉ là ngủ ngon trên xe, lúc này nhất thời không ngủ được, thế là tiện tay trêu chọc Phương An Ngu. Giá gì á, cũng chỉ là trên xe ngủ gáy cổ hơi đau, bảo anh giúp xoa bóp thôi.

Cô tựa vào bàn, đang uống nước, thấy Phương An Ngu phải khó khăn lắm mới viết ra mấy chữ đưa tới. Quân Nguyệt Nguyệt trong lòng còn thầm nghĩ, tưởng anh phản ứng nhanh hơn rồi, hóa ra là ảo giác.

Nhận lấy đọc một cái, cô phun hết nước trong miệng ra mũi, suýt nữa thì sặc chết.

Cô vừa ho vừa mạnh tay gõ hai cái vào đầu Phương An Ngu, rồi đi vào phòng tắm.

Đầu óc toàn những suy nghĩ không đứng đắn, vẻ ngoài trong sáng hoàn toàn không hợp với tư tưởng!

Quân Nguyệt Nguyệt chạy vào phòng tắm để rửa mặt lại. Cuối cùng cũng vượt qua được khoảnh khắc khó xử đó, cổ họng cô khó chịu khủng khϊếp, nhưng không nhịn được lại bật cười khi nhìn vào gương.

Áo mưa nhỏ ư, ban đầu cô còn không hiểu, theo thói quen nhìn ra ngoài cửa sổ, nghĩ bụng bên ngoài đâu có mưa, cần áo mưa làm gì.

Cho đến khi cô nhìn thấy vành tai Phương An Ngu đỏ bừng. Cô mới hiểu cái "áo mưa nhỏ" mà anh nói là cái gì.

Cái thằng câm điếc này lại mất nết đến mức này ư?

Nếu là người bình thường thì không biết sẽ đến mức nào nữa!

Quân Nguyệt Nguyệt mở cửa đi ra, thấy Phương An Ngu đã nằm trên giường, thẳng tắp dựa vào một bên giường, chỉ lộ ra cái đầu. Chăn đắp đến cổ, tóc xoăn xõa trên trán và gối, hơi dài rồi, nhưng nhìn có vẻ mềm mại đáng ngạc nhiên.

Ngoan thật.

Đây là ấn tượng sâu sắc nhất của Quân Nguyệt Nguyệt về Phương An Ngu. Anh như một đứa trẻ, sợ hãi tất cả mọi người, nghe lời tất cả mọi người, ngoan đến mức khiến người ta muốn bắt nạt.

Quân Nguyệt Nguyệt không nhịn được đứng bên giường xoa đầu anh. Đúng như cô tưởng tượng, mềm mại và ấm áp.

"Anh không đánh răng mà đã ngủ rồi sao..." Quân Nguyệt Nguyệt lẩm bẩm, nhưng cũng không có ý định thực sự kéo anh dậy bắt anh đi đánh răng. Dù sao trước đó tắm cũng đã đánh răng rồi, ăn bát mì cũng súc miệng rồi, cứ thế đi, trời sắp sáng rồi, phiền phức quá.

Cô lười không muốn đi vòng qua bên kia giường, buông tóc Phương An Ngu ra, dứt khoát vén chăn lên, định bước qua người anh.

Kết quả vừa vén chăn lên, chân cô mới nhấc lên được một nửa, sững sờ mất ba giây, rồi nhanh chóng vứt chăn xuống, hạ chân đang nhấc dở xuống, quay nửa vòng tại chỗ, hai tay ôm đầu, mặt hướng về phía đèn, ghì giọng hét lên một tiếng: "Trời ơi!"

Phương An Ngu ở trong tình trạng như quả trứng gà bóc vỏ, những vết bầm tím từ mấy ngày trước không những không mờ đi mà còn có vẻ nghiêm trọng hơn, vô cùng...

Nói sao nhỉ, khiến người ta nảy sinh ý muốn động tay động chân, lòng cũng ngứa ngáy theo.

Nhưng cô vừa nãy thật sự chỉ là trêu chọc Phương An Ngu, bảo anh lên giường đợi, chứ không hề bảo anh đợi theo kiểu này!

Trong đầu anh không thể có thứ gì đó không màu sắc sao?

Quân Nguyệt Nguyệt kêu lên một tiếng rồi cúi đầu nhìn Phương An Ngu, nhưng vừa đối diện với đôi mắt trong veo như tinh hạch tang thi của Phương An Ngu, cô lại không tài nào liên kết anh với kiểu người đầu óc đầy chuyện đen tối được...

Anh chỉ hiểu lầm thôi.

Vậy thì đêm đó, rốt cuộc đã để lại ám ảnh tâm lý lớn đến mức nào, mà anh chỉ cần bị trêu chọc một chút, đã nghĩ là chuyện đó?

"Anh..." Quân Nguyệt Nguyệt đang định nói gì đó, thì thấy cuốn sổ nhỏ bên cạnh gối anh, cô cúi người đưa tay lấy, thì cổ cô bị ôm lấy.

Quân Nguyệt Nguyệt ngẩn người, Phương An Ngu kẹp một gói nhựa nhỏ giữa ngón trỏ và ngón giữa, vô cùng nghiêm túc trưng ra cho cô xem, còn móc ra một dải dài liền nhau từ dưới gối...