Bảo Ninh tốn không ít sức mới kéo được Bùi Nguyên trở lại giường. Hắn cao lớn, vai rộng, ngủ say như chết, nặng chẳng khác nào như một con trâu. Nàng lại còn sợ chạm vào vết thương ở chân hắn, loay hoay mất cả nửa khắc.
Đến khi cuối cùng cũng đặt hắn nằm ngay ngắn lại được, Bảo Ninh đã mồ hôi đầm đìa, ngồi sang một bên thở hổn hển.
Nghỉ ngơi một lúc, nàng đứng dậy đi thắp đèn.
Cái vò rượu vỡ nát, mảnh sứ văng khắp nơi, mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi, khiến người ta ngửi thôi cũng thấy buồn nôn.
Tên này thật sự chẳng biết thương tiếc thân thể mình chút nào sao?
Nàng ngày ngày dốc lòng chăm sóc, chỉ mong hắn mau chóng hồi phục, khỏe mạnh lại sớm một chút. Vậy mà bây giờ hắn dốc cả vò rượu vào bụng, chẳng phải mọi công sức trước giờ của nàng coi như đổ sông đổ bể.
Bảo Ninh có chút tức giận.
Ngọn nến vừa sáng lên, ánh vàng nhạt hắt ra, nàng giơ tay che ngọn lửa, rồi cúi xuống xem tình trạng của Bùi Nguyên.
Lúc nãy suýt thì ngã xuống đất, không biết có đυ.ng phải vết thương trên chân không.
Ánh nến rọi lên gương mặt hắn, tim Bảo Ninh thót lên một nhịp.
Sắc mặt hắn trắng bệch, trên trán lấm tấm mồ hôi to như hạt đậu. Có lẽ vì uống quá nhiều rượu, môi hắn khô nứt, còn rỉ cả máu.
Nàng chỉ mới đi vắng một ngày thôi mà, sao hắn đã tự giày vò bản thân thành thế này?
Tim Bảo Ninh đập loạn xạ, nàng sợ Bùi Nguyên thực sự xảy ra chuyện gì, liền quỳ nửa gối trước mặt hắn, thấp giọng gọi: "Tứ hoàng tử, Tứ hoàng tử?"
Bùi Nguyên không phản ứng.
Bảo Ninh càng sốt ruột, chẳng màng gì nữa, vươn tay mở mắt hắn ra, lớn tiếng gọi: "Bùi Nguyên, tỉnh lại đi! Đừng dọa ta mà!"
"Đau..."
Đồng tử hắn khẽ động, cuối cùng cũng mở mắt, khẽ rên một tiếng.
Bảo Ninh suýt thì bật khóc, vội vàng rụt tay về: "Được rồi, ta không chạm vào ngài nữa. Ngài đau ở đâu? Nói ta nghe, được không?"
Ý thức của Bùi Nguyên dần trở lại, bên tai chỉ nghe ong ong, chẳng phân biệt nổi là âm thanh gì. Hắn ngỡ rằng mình đang trong ảo giác, nhíu mày khó chịu, xoay người vào trong, cuộn người lại, im lặng không nói.
Thấy bộ dáng đáng thương này của hắn, cơn giận trong lòng nàng cũng nguôi đi không ít.
Bảo Ninh đặt nến lên bàn, ngồi xuống bên cạnh, dùng khăn lau mồ hôi trên trán hắn, nhỏ giọng hỏi: "Chân đau à?"
Bùi Nguyên mím chặt môi, vẫn không chịu nói.
Bảo Ninh nhìn tư thế của hắn, nhíu mày, định chạm vào bụng hắn: "Hay là dạ dày khó chịu?"
Vì hắn đang nằm nghiêng, nếu muốn làm động tác này, nàng phải vòng tay qua eo hắn. Khi cúi người tới, y phục bị đè lại, khiến nàng mất thăng bằng, suýt ngã nhào về phía trước, đầu ngón tay chạm qua eo hắn.
Nàng chỉ vừa chạm nhẹ vào lớp áo thôi, còn chưa chạm đến da thịt, vậy mà Bùi Nguyên đột nhiên phản ứng mạnh.
Hắn mở bừng mắt, chụp lấy cổ tay nàng, dùng sức ấn xuống!
Bảo Ninh bị hắn kéo ngã xuống, mặt đập thẳng vào xương hông hắn, đau đến chảy nước mắt.
Bùi Nguyên bật ngồi dậy, trở tay bóp lấy cổ nàng, giọng trầm lạnh: "Là ai?"
Tất cả động tác đều liền mạch như nước chảy mây trôi.
Hắn ngỡ là bị kẻ địch tập kích, nên xuống tay không chút nương tình.
Bảo Ninh đau đến phát khóc, cổ tay đau, mặt cũng đau, cổ lại càng đau hơn. Nàng sức yếu, giãy không thoát, bị hắn ấn chặt xuống đệm như một con mèo nhỏ, ho sặc sụa, đến một câu hoàn chỉnh cũng không nói nổi.
Dưới ánh đèn, Bảo Ninh trông thấy ánh mắt của Bùi Nguyên đó là sự hung ác, tàn nhẫn, như một con sói.
Bùi Nguyên cuối cùng cũng nhìn rõ khuôn mặt Bảo Ninh, đôi mắt nàng đỏ hoe, mặt mũi lem nhem nước mắt, chiếc cổ trắng nõn nhỏ nhắn nằm gọn trong bàn tay hắn, da thịt mịn màng dưới lòng bàn tay.
Đầu óc vốn mơ hồ vì men say của hắn lập tức tỉnh táo lại. Hắn vội buông tay, kéo nàng dậy, thử gọi: “Bảo Ninh?”
Bảo Ninh cuối cùng cũng hít thở được, vụng về lau nước mắt trên mặt, lầm bầm: “Ta đúng là người tốt bị báo oán mà.”
Nói xong nàng đứng dậy định đi.
“Chờ đã.”
Bùi Nguyên theo phản xạ nắm lấy tay áo nàng, không cẩn thận động đến dạ dày, cơn đau thắt ập đến, mồ hôi lạnh túa ra, lực tay cũng mất ngã xuống giường.
Bảo Ninh dừng bước, ban đầu còn quyết tâm mặc kệ hắn nhưng nghe tiếng thở dốc yếu ớt của hắn, cuối cùng vẫn mềm lòng, quay lại đỡ hắn dậy.
Người thì tỉnh nhưng rượu vẫn chưa tan, vừa rồi toàn là phản xạ bản năng. Giờ được nàng đỡ ngồi dựa vào tường, hắn vẫn mềm nhũn như bùn.
Loay hoay một lúc, hắn vẫn cứ trượt xuống. Bảo Ninh tức giận, nhỏ giọng quát: “Ngồi thẳng lên, nếu không ta mặc kệ ngài đó!”
Bùi Nguyên khẽ nâng mí mắt nhìn nàng, có vẻ đã nghe hiểu, tự mình dùng tay chống đỡ, cuối cùng cũng ngồi vững.
Bảo Ninh hừ một tiếng: “Vậy có phải tốt hơn không, cứ phải để người ta mắng mới chịu nghe lời.”
Bùi Nguyên cúi đầu ho hai tiếng, nhíu mày, rồi… nấc ra một hơi rượu nồng nặc.
Bảo Ninh thở dài, phẩy tay trước mũi để xua mùi rượu, hỏi hắn: “Rốt cuộc ngài đã uống bao nhiêu?”
Bùi Nguyên giơ hai ngón tay.
“Nửa cân?”
Hắn lắc đầu.
“Hai cân?”
Hắn lại lắc đầu.
“Hai vò.”
“…” Bảo Ninh trừng mắt, giận đến nỗi suýt nổ tung.
“Ngài không cần mạng nữa à?”
“Đừng mắng ta.” Bùi Nguyên nhắm mắt lại, giọng khàn khàn: “Ta khó chịu.”
So với khi tỉnh táo, lúc say rượu hắn đáng yêu hơn nhiều, ít nhất bây giờ còn chịu nói chuyện, không như lúc trước, lúc nào cũng lạnh lùng xa cách.
Bảo Ninh tự nhủ không chấp nhặt với kẻ say, đặt tay lên ngực hít sâu một hơi, nhẫn nại hỏi: “Ngài khó chịu ở đâu? Nói cho ta biết được không?”
Giọng nàng dịu dàng, Bùi Nguyên rất hưởng thụ kiểu dỗ dành này, liền thấp giọng đáp: “Dạ dày ta đau, cả ngày chưa ăn gì.”
“Không phải ta có để phần cho ngài rồi sao?”
Vừa nói nàng vừa đi tìm bát thức ăn mang đến từ sáng. Mở nắp ra, quả nhiên vẫn còn nguyên, chưa động đến một chút nào.
Dù tính nàng có tốt đến đâu cũng không chịu nổi nữa, Bảo Ninh giận đến nỗi ngực cũng đau, tức tối nói: “Nếu ngài là Quý Uẩn, ta đã đánh ngài rồi đấy!”
Bùi Nguyên ngậm miệng, không nói gì.
Bảo Ninh thở dài, dịu giọng dỗ hắn: “Được rồi, ngài nghe lời đi, nằm xuống trước, ta nấu cháo cho ngài ăn được không?”
Bùi Nguyên gật đầu.
Y hệt khúc gỗ.
Bảo Ninh nhăn mũi, cam chịu đỡ hắn nằm xuống, kéo chăn đắp kín rồi quay người định đi.
Nhưng vừa bước được một bước, Bùi Nguyên lại vươn tay nắm lấy tay áo nàng.
“Ngươi đi đâu?”
“Ta đi nấu cơm!”
Bảo Ninh giậm chân, không muốn đôi co nữa, cố gỡ tay hắn ra: “Buông ra.”
“Ta không.”
Nàng đánh vào mu bàn tay hắn, tức giận nói: “Sao ngài vô lại như vậy chứ?!”
Bùi Nguyên vẫn lì lợm: “Ta không.”
Hắn cứ nằm đó, gồng mình cứng cổ không chịu buông, còn hé mắt nhìn nàng, con ngươi đen láy lấp lánh.
Bùi Nguyên vốn có đôi mắt hai mí trong, dài hẹp, đuôi mắt hơi cong lên. Hắn không thích nhìn thẳng vào người khác, thường ngày luôn mang vẻ lạnh lùng, xa cách, như muốn nói "người lạ chớ gần." Nhưng giờ nhìn đi, hoàn toàn là một tên vô lại lưu manh, trẻ con, nhạt nhẽo, bám người dai như đĩa.
Bảo Ninh cởi ngoại y, nhét vào tay hắn: “Không phải ngài muốn tay áo sao, cho ngài đấy.”
Nói rồi nàng chỉ mặc trung y, bị lạnh đến rùng mình, ôm cánh tay bước ra ngoài.
Bùi Nguyên nhìn y phục trong tay, có vẻ vẫn chưa kịp phản ứng. Đợi đến khi Bảo Ninh sắp đi hẳn, hắn mới giật mình, gọi: “Bảo Ninh.”
Bảo Ninh quay đầu trừng mắt: “Ngài mà còn lằng nhằng nữa, ta đánh thật đấy!”
Bùi Nguyên nói: “Ta muốn bàn với ngươi một chuyện.”
Bảo Ninh liếc hắn một cái, thấy vẻ mặt hắn nghiêm túc, đành hỏi: “Chuyện gì?”
Bùi Nguyên: “Thương lượng một chút, ngươi đừng đi nữa.”
Bảo Ninh sững sờ.
Chẳng lẽ hôm nay hắn uống say đến mức này là vì nghĩ nàng sẽ bỏ đi, không lo cho hắn nữa, nên mới tự hành hạ bản thân?
Thấy nàng im lặng, Bùi Nguyên tưởng nàng đang do dự, bèn ấn ngón tay lên huyệt thái dương, giơ ba ngón tay lên thề: “Ta hứa, sau này nếu ta còn hung dữ với ngươi nữa, ta sẽ…”
Bảo Ninh bật cười hỏi: “Ngài sẽ làm sao?”
Bùi Nguyên nghiêm túc nói: “Ta sẽ nhịn rượu ba ngày.”
Nụ cười của Bảo Ninh biến mất, không buồn nhìn hắn nữa, cúi đầu bứt bứt ngón tay.
Bùi Nguyên dè dặt hỏi: “Ngươi giận rồi?”
Bảo Ninh lạnh giọng đáp: “Ta không nên giận sao?”
“Đừng giận mà.”
Bùi Nguyên nói: “Ta mời ngươi uống rượu.”
Bảo Ninh bực mình: “Ai thèm uống rượu thối của ngài chứ!”
Bùi Nguyên cúi đầu ngửi thử người mình: “Không thối, thơm mùi hoa nhài mà.”
Bảo Ninh bị chọc cười nhưng nhanh chóng nén lại, bước lên hai bước giật lại ngoại y: “Ta đi nấu cháo cho ngài.”
Bùi Nguyên hỏi: “Vậy ngươi có đi nữa không?”
“Sao ngài lắm lời thế?” Bảo Ninh bất đắc dĩ: “Ta vốn đâu có định đi, ban ngày ra ngoài là để mua đồ thôi.”
Bùi Nguyên “ồ” một tiếng, không nói gì nữa, kéo chăn trùm kín đầu, chỉ chừa lại đôi mắt. Cơn buồn ngủ ập đến, mí mắt khép mở vài lần, chẳng mấy chốc đã ngủ say.
Bảo Ninh bật cười, đẩy cửa bước ra ngoài.