Chương 8: Tự làm tự chịu

Nắng đẹp rực rỡ, Quý Uẩn khoác trên mình bộ trường bào màu xanh đậm, đứng trước cửa, mày kiếm mắt sáng, toát lên vẻ khí khái thiếu niên, đang ngóng trông nhìn ra xa.

Thấy Bảo Ninh đi ra, Quý Uẩn vui mừng ra mặt, vội chạy đến ôm lấy nàng, nhấc bổng lên xoay một vòng.

"Tỷ, tỷ sống có tốt không?"

Quý Uẩn mới mười hai tuổi, nhưng dáng người đã cao lớn, gần ngang bằng với Bảo Ninh. Đệ ấy quan sát sắc mặt của Bảo Ninh, thấy mắt nàng đỏ hoe thì lập tức trầm mặt xuống: "Hắn bắt nạt tỷ à?"

Bảo Ninh nhăn mũi: "Không có."

Nàng không biết nói dối, hai chữ này thốt ra mà chẳng có chút sức thuyết phục nào, ánh mắt cũng lảng tránh không dám nhìn thẳng.

Trong mắt Quý Uẩn lập tức ánh lên cơn giận dữ. Bảo Ninh sợ đệ ấy thực sự nổi nóng, vội vàng chuyển chủ đề: "Sao đệ lại đến đây? Là di nương bảo đệ đến à? Có mang gì ngon cho tỷ không..."

"Đừng nói nữa!"

Quý Uẩn lớn lên bên cạnh nàng, làm sao lại không hiểu tính cách tỷ tỷ mình. Bảo Ninh tỷ là người hiền lành nhất trên đời, ngay cả khi bị uất ức trong ngày thành thân cũng không rơi nước mắt, vậy mà bây giờ lại khóc, chắc chắn là do tên Tứ hoàng tử kia gây ra.

Quý Uẩn vừa đau lòng vừa tức giận nhưng trước khi đi, di nương đã dặn dò hết lần này đến lần khác, bảo ngàn vạn lần đừng gây thêm rắc rối cho nàng. Vì thế, Quý Uẩn chỉ có thể cố nén xuống.

Bảo Ninh ra ngoài vội vàng, mặc đồ khá phong phanh. Quý Uẩn sợ nàng bị lạnh, bèn cởϊ áσ ngoài khoác lên vai nàng, nhịn xuống cơn giận mà nói: “Tỷ yên tâm đi, đệ không đánh hắn đâu."

Bảo Ninh thở phào nhẹ nhõm.

Quý Uẩn hỏi: "Tên đó đâu?"

Quý Uẩn không thích Bùi Nguyên, không chịu gọi là "tỷ phu", chỉ gọi là "tên đó".

Bảo Ninh ngẩn ra một lúc mới hiểu Quý Uẩn đang hỏi ai, liếc mắt nhìn về phòng phía Đông: "Chắc là đang ngủ."

Quý Uẩn nghiến răng ken két: "Ngủ chết luôn đi, đừng có tỉnh lại nữa!"

Bảo Ninh nghe vậy thì vội vàng đưa tay bịt miệng đệ ấy lại: "Nói bậy gì thế..."

Quý Uẩn hừ lạnh: "Đệ cứ nói đấy, hắn làm gì được đệ? Chẳng lẽ bò dậy đánh đệ chắc? Tỷ tốt như vậy, gả cho hắn là phúc đức hắn tu mấy đời mới có, thế mà không biết trân trọng, còn dám để tỷ chịu ấm ức. Không biết là mắt mù hay tim bị mỡ heo che kín rồi. Tỷ cứ đợi đệ thêm vài năm nữa, đệ sẽ đón tỷ về, bắt hắn hối hận đến xanh ruột mới thôi!"

Bảo Ninh biết Quý Uẩn đang bất bình thay mình, trong lòng vừa ngọt ngào vừa chua xót, dở khóc dở cười: "Được rồi, đừng nói nữa, mau vào nhà đi, tỷ làm đồ ăn ngon cho đệ."

"Đệ chỉ nói nhỏ thôi, xả giận chút mà, dù sao hắn cũng không nghe thấy, không gây thêm rắc rối cho tỷ đâu."

Quý Uẩn nhíu mày, lúc này mới sực nhớ mình còn mang theo một con chó nhỏ. Ban nãy ôm nó trong lòng nhưng nó cứ quẫy đạp nên đặt xuống đất, giờ lại chẳng thấy đâu nữa.

Quý Uẩn "chậc" một tiếng, cúi người nhìn quanh: "Tỷ tỷ, con chó đâu rồi? Vừa nãy còn ở đây mà, tỷ có thấy không?"

Bảo Ninh lắc đầu: "Không thấy."

Quý Uẩn sốt ruột: "Mau tìm đi, cún con còn chưa đầy tháng, nếu bị lạnh đến phát bệnh thì phiền lắm!"

Bảo Ninh vội vàng cùng Quý Uẩn đi tìm. Hai người đứng trước cửa viện nói chuyện, chỉ cần bước ra một bước là đến rừng cây. Quý Uẩn sợ cún con chạy mất, vừa định ra ngoài tìm thì bất chợt bị Bảo Ninh kéo tay áo lại.

"Sao thế?" Quý Uẩn đứng thẳng người, nhìn theo ánh mắt của Bảo Ninh, liền chạm phải ánh mắt của Bùi Nguyên.

Bùi Nguyên tựa vào khung cửa, nét mặt không chút cảm xúc, vạt y phục bị gió thổi bay, không biết đã đứng đó bao lâu, cũng không rõ đã nghe được bao nhiêu câu.

Còn con cún nhỏ thì đang lăn lộn dưới chân hắn, vừa bám lấy ống quần vừa ra sức liếʍ, bộ dạng nịnh nọt đến buồn cười.

Quý Uẩn thoáng sững lại, nhưng ngay sau đó thấy động tác của cún con thì lửa giận bốc lên. Đệ ấy bước nhanh tới, xách nó lên nhét vào lòng, trừng mắt lườm Bùi Nguyên một cái, hừ lạnh rồi đi thẳng vào phòng phía Tây.

Bùi Nguyên nhìn về phía Bảo Ninh, giọng khàn khàn hỏi: "Đệ đệ của ngươi?"

Đây là lần đầu tiên hắn chủ động mở miệng. Bảo Ninh nhớ đến chuyện tối qua, lòng vẫn còn nặng trĩu, không biết phải đối mặt với hắn thế nào, chỉ qua loa "Ừm" một tiếng, rồi chạy vào phòng.

Bùi Nguyên nhìn theo bóng lưng nàng, đến khi nàng "rầm" một tiếng đóng cửa lại, hắn mới thu lại ánh mắt.

Nàng chưa từng lạnh nhạt như vậy.

Không hiểu sao, hắn chợt nhớ đến bốn chữ, tự làm tự chịu.

Bùi Nguyên đưa tay day ấn đường, nhếch môi cười giễu cợt, xoay người đóng cửa lại.

Chính hắn cũng không biết bản thân đi ra đây để làm gì, đúng là điên thật.



Con cún này là do Bảo Ninh cứu trước khi xuất giá, dường như nó vẫn nhớ mùi của nàng, quấn quýt muốn liếʍ mặt nàng.

Bảo Ninh bị nó làm nhột, bèn dùng hai tay nhấc nó ra xa một chút.

Nhưng cún con không chịu, kêu "ư ử" hai tiếng bằng giọng non nớt. Bảo Ninh cũng bắt chước nó kêu lại, lòng mềm nhũn, vội kéo nó về, hôn chụt hai cái lên trán nó, rồi ôm lên giường, nhẹ nhàng cắn tai nó trêu đùa.

Một người một chó chơi đùa vui vẻ, nhưng Quý Uẩn lại chẳng vui nổi chút nào. Đệ ấy đi vòng quanh căn phòng nhỏ, lông mày nhíu chặt, cuối cùng nhịn không được nói: "Tỷ về nhà với đệ đi, đừng ở đây nữa."

Bảo Ninh cau mày: "Nói linh tinh gì thế."

Quý Uẩn nói: "Đệ không nỡ để tỷ chịu khổ. Vừa vào sân viện, đệ đã không vui rồi. Cái chỗ quái quỷ gì đâu, còn không bằng chuồng ngựa nhà mình. Đệ tự nhủ, có khi bên trong sẽ tốt hơn một chút, nên cố nhịn. Nhưng giờ nhìn kỹ, trong phòng còn tệ hơn cả bên ngoài, chẳng có nổi một món đồ ra hồn, sao mà ở được!"

"Khổ thân không bằng khổ tâm." Bảo Ninh mỉm cười: "Đệ không biết mấy ngày nay tỷ sống thoải mái thế nào đâu, muốn làm gì thì làm, chẳng bị ai ràng buộc cả. Với lại, tỷ cũng chẳng thiếu tiền, có gì mà khổ chứ? Thiếu gì mua nấy là được. Đúng lúc hôm nay đệ đến, tỷ định vào thành mua thêm ít đồ ăn thức dùng, thế là có thể sống cuộc đời trong mơ rồi."

Quý Uẩn nắm tay kéo nàng: "Vậy đi luôn bây giờ đi."

Bảo Ninh nói: "Không vội, ăn xong rồi hẵng đi, tỷ còn phải lập danh sách nữa."

"Ăn ở đâu chẳng được, đâu cần tự nấu..." Quý Uẩn nói đến đây thì bỗng ngớ ra, rồi lập tức hiểu ra điều gì đó: "Tỷ định để phần cơm cho hắn?"

Bảo Ninh đáp: "Không thể trơ mắt nhìn ngài ấy nhịn đói được."

Quý Uẩn tức giận phồng má: "Để hắn chết đói luôn càng tốt!"

"Lại nói lời ngốc nghếch." Bảo Ninh búng trán Quý Uẩn, bắt đệ ấy ngồi yên trên giường rồi vào bếp nhào bột nấu cơm.

Thức ăn để lâu dễ nguội, chân Bùi Nguyên không tiện, nhóm lửa hâm nóng cũng phiền phức, thế nên Bảo Ninh làm các món viên chiên, thịt viên, rau viên, miến viên.

Thực ra nàng cũng từng nghĩ đến chuyện không nấu cơm cho hắn, để hắn nhịn đói cho xả giận. Nhưng nghĩ lại, thấy không cần thiết. Bùi Nguyên quá đáng là chuyện của hắn, nàng chỉ cần làm tròn bổn phận của mình là đủ, không thẹn với lòng. Không còn nhiệt tình chạy theo dỗ dành hắn nhưng cũng không cần phải làm căng đến mức khó xử.

Bảo Ninh nhanh tay lẹ chân, chẳng mấy chốc đã làm xong, đưa phần ăn cho Quý Uẩn trước, sau đó mới mang một phần sang cho Bùi Nguyên.

Bùi Nguyên vẫn luôn đợi nàng, ngay khi Bảo Ninh gõ cửa, hắn lập tức nhìn về phía nàng.

Bảo Ninh không hề liếc hắn một cái, chỉ đặt chậu thức ăn lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh, không nói một lời liền quay người định rời đi.

Trong lòng Bùi Nguyên khó chịu vô cùng.

Rõ ràng vừa nãy, hắn còn nghe thấy nàng cười đùa với Quý Uẩn, nàng khi đó vui vẻ như vậy, vậy mà lúc đối diện với hắn ngay cả một chút vui vẻ cũng chẳng còn.

Bùi Nguyên chống tay ngồi dậy, thấy nàng sắp bước ra khỏi cửa, rốt cuộc không nhịn được, khẽ gọi: "Ngươi..."

Bảo Ninh quay đầu lại.

Yết hầu Bùi Nguyên khẽ động, cuối cùng vẫn không nói gì, chỉ phất tay: "Không có gì."

Bảo Ninh khẽ gật đầu rồi bước ra ngoài.



Bùi Nguyên tựa lưng vào tường.

Nhà này cách âm không tốt, những lời nói trong phòng phía Tây, hắn lờ mờ nghe được đôi chút. Sự chán ghét của Quý Uẩn đối với hắn, hắn cũng biết cả.

Hắn nghe thấy Quý Uẩn nói muốn đưa Bảo Ninh đi.

Đây vốn là kết cục hắn mong muốn từ lâu nhưng khi thực sự phải đối mặt, hắn lại cảm thấy trong lòng như bị nhồi một khối bông, nặng nề khó chịu.

Bùi Nguyên nhắm mắt, đầu óc rối bời. Khi thì nhớ đến cảnh Bảo Ninh chống cằm nhìn hắn cười trước cửa phòng, khi lại nhớ tới đôi mắt hoe đỏ của nàng tối qua, hàng loạt cảm xúc đan xen khiến hắn đau đầu dữ dội.

Mâm cơm Bảo Ninh vừa mang tới tỏa ra hương thơm ngào ngạt, Bùi Nguyên chợt nghĩ, có lẽ đây là bữa cơm cuối cùng Bảo Ninh nấu cho hắn.

Nàng sắp đi rồi sao?

Ai lại nhẫn nhịn tính khí của hắn hết lần này đến lần khác như vậy? Nếu đổi thành người khác, chỉ e ngay từ lần đầu hắn nổi nóng, họ đã bỏ đi từ lâu.

Nàng là tiểu thư phủ Quốc công, lại có một người đệ đệ yêu thương nàng, vốn dĩ không nên chịu khổ cùng hắn thế này. Nàng chịu ở lại ba ngày đã là may mắn lắm rồi, hắn còn có tư cách gì đòi hỏi thêm?

Đang suy nghĩ thì bên ngoài truyền đến tiếng ngựa hí vang.

Bùi Nguyên lập tức ngẩng đầu.



Quý Uẩn ngồi trên lưng ngựa, vươn tay về phía Bảo Ninh, cười hỏi: "Tỷ không sợ đấy chứ? Con ngựa này của đệ ngoan lắm, mau lên nào."

Bảo Ninh quay đầu nhìn về phía phòng Bùi Nguyên, trong lòng phân vân có nên nói một tiếng hay không. Nhưng nghĩ lại, dù có nói thì hắn cũng chẳng quan tâm, vậy nàng hà tất phải tự rước lấy bẽ mặt?

Quý Uẩn nhìn thấu tâm tư của nàng, xoay cán roi ngựa, hừ lạnh một tiếng: "Cứ để hắn nếm mùi bị bỏ rơi đi! Để hắn tưởng tỷ đi rồi, xem hắn có hối hận không!"

Bảo Ninh lắc đầu. Nàng không tin Bùi Nguyên sẽ hối hận, con người hắn, vừa cô độc vừa kiêu ngạo, trong mắt chẳng có ai cả.

"Đi thôi." Bảo Ninh nắm tay Quý Uẩn, nhấc chân lên ngựa, ngồi phía sau đệ ấy. Quý Uẩn vung roi quất nhẹ, quát một tiếng "Giá!", con ngựa lập tức hí vang, tung vó lao về phía trước.



Thật sự đi rồi.

Đi thì đi thôi.

Bùi Nguyên ngồi bất động thật lâu, sắc mặt không chút biểu cảm. Bất chợt, hắn đứng dậy, đi đến góc phòng lấy ra hai hũ rượu, bật nắp, ngửa đầu uống một hơi lớn.



Bảo Ninh trở về thì trời đã tối.

Là Quý Uẩn đưa nàng về, hai người mua quá nhiều đồ, phải thuê một phu xe, dặn sáng sớm mai chở đến.

Nàng mệt rã rời, trong lòng vẫn nhớ con cún nhỏ mới đến, nên sau khi từ biệt Quý Uẩn liền vội vã chạy về phòng phía Tây.

Lúc đi ngang qua cửa phòng Bùi Nguyên, nàng thoáng liếc mắt, thấy đèn trong phòng tắt, tưởng hắn đã ngủ.

Trong phòng Bùi Nguyên phảng phất mùi rượu nhàn nhạt. Bảo Ninh khẽ nhíu mày, chỉ nghĩ hắn dùng rượu để sát trùng vết thương, nên cũng không để ý nhiều.

Nàng đun nước nóng rửa mặt, cho cún con ăn một ít, sau đó cởi y phục ngoài, lên giường ngủ.

Mơ màng chưa được bao lâu, bỗng nghe thấy từ phòng phía Đông vang lên một tiếng xoảng, như thể có thứ gì đó bị ném vỡ.

Bảo Ninh giật thót, vội vàng ngồi dậy.

Nàng lo lắng Bùi Nguyên gặp chuyện, do dự một lát, cuối cùng vẫn quyết định qua xem.

Gõ cửa không ai đáp, mùi rượu lại càng nồng nặc hơn.

Bảo Ninh cắn môi, dứt khoát đẩy cửa bước vào, vừa nhìn thấy cảnh tượng trong phòng liền hít sâu một hơi.

Bùi Nguyên say mèm, gục bên mép giường, chân phải đặt dưới đất, trông như đã ngủ quên.