Chương 7: Vết thương

Nghe thấy giọng của Bùi Nguyên, Bảo Ninh hít hít mũi, vội vàng chui vào trong phòng.

Trước khi đẩy cửa, nàng vẫn còn nghĩ đến con chuột kia, không biết nó ăn gì mà lớn thế, vừa to vừa béo, rõ ràng ở đây chẳng có gì để nó ăn cơ mà?

Di nương trước đây từng nói, nếu trong một căn phòng xuất hiện một con chuột to, thì ít nhất sẽ có cả một ổ chuột con. Trong đầu vừa hiện lên cảnh tượng đó, Bảo Ninh không khỏi rùng mình một cái.

So với những con chuột lông lá đang chui qua chui lại, thì một Bùi Nguyên lạnh lùng cũng không còn đáng sợ nữa.

...Mùi rượu trong phòng xộc thẳng vào mũi.

Bảo Ninh lấy lại bình tĩnh, lúc này mới nhìn rõ Bùi Nguyên đang làm gì.

Hắn khoác một chiếc áo mỏng trên vai, tựa lưng vào tường ngồi, chân phải thon dài co lên, chân trái trên giường, ống quần xắn cao đến tận đùi, đang dùng rượu để khử trùng vết thương.

Đây là lần đầu tiên Bảo Ninh nhìn thấy chân của Bùi Nguyên rõ ràng đến vậy.

Trước đây nàng vẫn luôn nghĩ, chân trái của Bùi Nguyên chỉ là bị liệt bình thường thôi, nào ngờ lại bị thương nặng đến thế. Trên phần xương ống chân có một vết đao dài chừng một bàn tay, sâu đến lộ cả xương, có lẽ vì chưa được xử lý đúng cách nên vết thương lành không tốt, một vài chỗ còn bị nhiễm trùng.

Ngoài ra, toàn bộ chân cũng không có chỗ nào lành lặn, những vết thương lớn nhỏ ngoằn ngoèo đáng sợ, như thể có con rết đang bò trên đó.

Bảo Ninh không khỏi hít sâu một hơi lạnh.

Nàng vốn rất sợ đau, cũng sợ máu, vết thương này tuy ở trên người Bùi Nguyên, nhưng khi lọt vào mắt mình, lại cảm giác như bản thân cũng đang đau theo, sống lưng như có cơn gió lạnh lướt qua.

Bùi Nguyên chăm chú quan sát biểu cảm của nàng, không ngoài dự đoán nhìn thấy nỗi sợ trong đáy mắt nàng. Hắn khẽ nhếch môi cười mỉa mai, lưỡi khẽ tì lên vòm miệng rồi cúi đầu.

Dưới ánh nến mờ nhạt trên bàn, Bảo Ninh trông thấy trên mặt hắn cũng có vết thương. Từ góc lông mày kéo dài qua trán, một vết sẹo dài chừng một tấc.

Giọng Bùi Nguyên trầm thấp, như thể buông lời hờ hững hỏi: “Sợ không?”

Hai tay Bảo Ninh siết chặt vạt y phục, khẽ gật đầu.

Bùi Nguyên im lặng trong giây lát, trong lòng dâng lên cảm giác khó tả, có chút chua xót, lại có phần nhẹ nhõm. Rõ ràng hắn đã biết câu trả lời từ trước. Ai nhìn thấy mà không sợ? Sợ cũng tốt, sớm nhận rõ bộ dạng thật của hắn, sớm rời đi.

Hắn “ừ” một tiếng, rồi vươn tay lấy rượu trên bàn.

Bảo Ninh đi đến bên cạnh hắn, nhìn vào vết thương của hắn một lúc, nhỏ giọng hỏi: “Có đau không?”

“Không đau.” Bùi Nguyên vừa nói, vừa đổ thẳng rượu lên chân, “xoạt” một tiếng.

Dòng rượu vàng đυ.c hòa lẫn với máu mủ chảy dọc xuống bắp chân, Bùi Nguyên nhắm mắt tựa vào tường, vì cơn đau mà gân xanh trên cánh tay nổi lên, hắn cắn răng chịu đựng, không phát ra tiếng nào.

Động tác của hắn làm Bảo Ninh giật mình, theo phản xạ nhắm chặt mắt. Một lúc lâu sau nàng mới dám mở ra, thấy trên trán Bùi Nguyên đã lấm tấm mồ hôi.

Bảo Ninh thở dài một hơi, rút chiếc khăn lụa ở eo ra, lau mồ hôi cho hắn: “Rõ ràng là rất đau, tại sao cứ phải tỏ ra mạnh mẽ làm gì?”

Bùi Nguyên bỗng mở bừng mắt, ánh nhìn kỳ lạ chằm chằm vào nàng: “Ngươi nói gì?”

Bảo Ninh ngồi xuống, ánh mắt rơi trên chân hắn, chậm rãi nói: “Nam nhân đều như vậy sao? Đệ đệ của ta cũng thế, ngày nào cũng múa đao luyện kiếm, lúc nào cũng tự làm mình bị thương vài vết, ta hỏi có đau không, nó bảo không đau, ta liền tin là không đau thật. Cho đến một lần ta đi gọi nó ăn cơm, trông thấy nó ôm đầu gối ngồi trên giường, vừa bôi thuốc vừa khóc đỏ cả mắt.”

Bảo Ninh lắc đầu: “Giả bộ làm gì chứ, đau thì cứ nói ra, làm nũng với người thân cũng đâu có mất mặt? Cứ gồng mình chịu đựng, mệt cũng chỉ có bản thân mình mệt thôi, mà chẳng ai hay biết.”

Những lời đạo lý của nàng khiến đầu óc Bùi Nguyên quay cuồng, ánh mắt nhìn nàng như nhìn một sinh vật kỳ quái.

Bảo Ninh không nhận ra biểu cảm của hắn, chỉ chăm chú nhìn vào vết thương trên chân hắn, trong đầu tính toán lát nữa cần phải lấy những loại thuốc nào.

Bảo Ninh vốn biết chút ít y thuật.

Trong phủ Quốc công, phụ thân của Minh di nương từng là một đại phu có tiếng trong kinh thành. Sau này ông qua đời, Minh gia sa sút, Minh di nương mới gả vào phủ Quốc công làm thϊếp. Phụ thân của bà được người đời kính trọng, nên bà cũng có địa vị không thấp trong phủ, sinh được một con gái duy nhất, là thứ nữ trong phủ, tên gọi Quý Đồng Sơ. Ba năm trước, Quý Đồng Sơ đã gả cho con thứ của Sùng Viễn Hầu làm chính thê.

Minh di nương có quan hệ tốt với Hứa di nương, Bảo Ninh từ nhỏ thân thiết với bà, nhờ đó mà học được không ít y thư. Hầu hết các phương thuốc nàng đều nhớ nằm lòng, thuật châm cứu cũng biết chút ít nhưng chưa từng cứu người, chỉ chữa trị cho những con chó trong phủ.

Vết thương của Bùi Nguyên nhìn sơ qua thì đáng sợ nhưng ngó lâu cũng quen mắt.

Bảo Ninh cầm lấy chai rượu của hắn, đưa lên ngửi thử. Đây là rượu cao lương, lại thuộc loại kém chất lượng, ngay cả cặn cũng không lọc sạch, mùi cay nồng.

“Tứ hoàng tử, làm vậy không được đâu, càng làm càng tệ.” Bảo Ninh đứng dậy, phủi nhẹ y phục rồi nói với hắn: “Ngài đợi ta một chút, ta đi lấy thuốc.”

Nói xong nàng vội vàng chạy ra ngoài.

Bùi Nguyên nhìn bóng lưng nàng, môi mấp máy nhưng không thốt nên lời.

Kết quả này hoàn toàn khác với những gì hắn đã tưởng tượng.

Hắn đã chuẩn bị sẵn tâm lý rằng nàng sẽ rời đi, nhưng không, nàng không những không đi mà còn ở lại, quan tâm đến vết thương của hắn, thậm chí muốn giúp hắn bôi thuốc.

Nữ nhân này đúng là nha đầu ngốc, ngốc đến buồn cười.

Nàng rốt cuộc có hiểu được điều gì là tốt, điều gì là xấu, điều gì có lợi cho nàng hay không? Suốt ngày ngây ngô, chỉ biết cười, dồn hết sức lực và nhiệt tình lên người hắn. Nhưng nàng có biết không, hắn căn bản không có cách nào để đáp lại.

...

Khoảng nửa canh giờ sau, Bảo Ninh trở lại, mang theo một bình thuốc bột nhỏ và một bát thuốc sắc.

Nàng đưa thuốc cho Bùi Nguyên: "Uống khi còn nóng đi. Ta đã làm theo phương thuốc, thuốc này giúp thanh nhiệt, cầm máu, an thần, giảm đau."

Bùi Nguyên nhận lấy, ngửi thấy mùi đắng xộc vào mũi, không khỏi nhíu mày.

Bảo Ninh giấu tay phải ra sau lưng, mỉm cười nói: "Ta biết ngay là ngài sẽ cảm thấy đắng, đoán thử xem ta mang gì cho ngài nào?"

Bùi Nguyên ngẩng đầu nhìn nàng, không nói một lời.

Bảo Ninh vốn đã quen với dáng vẻ kiệm lời của hắn, cũng không tức giận, vẫn tươi cười: "Ngài nhắm mắt lại trước đi."

Bùi Nguyên mím môi, không phối hợp với trò vặt của nàng.

"Không nhắm thì thôi vậy." Bảo Ninh có chút thất vọng, đưa tay phải ra trước, lòng bàn tay mở ra, bên trên là một gói giấy dầu to bằng bàn tay. Nàng mở gói ra rồi đưa tới trước mặt Bùi Nguyên, ánh mắt cong cong, cười nói: "Táo mật tơ vàng."

Bùi Nguyên nhìn qua, thấy những quả táo mật trong suốt như hổ phách, tỏa ra mùi thơm ngọt ngào dịu nhẹ, hòa tan đi sự đắng ngắt trong không khí.

Lòng Bùi Nguyên khẽ run.

Hắn thật sự không ngờ, nàng lại tỉ mỉ đến mức này.

Hắn từ nhỏ luyện võ, trên người không thiếu vết sẹo, khi còn bé thường xuyên đánh nhau với người khác, nhìn thấy máu là chuyện bình thường, thuốc đắng cũng uống qua không ít. Nhưng chưa từng có ai hỏi hắn vết thương có đau không, thuốc có đắng không hay đưa cho hắn một viên kẹo.

Bùi Nguyên không nhận lấy quả táo của nàng, chỉ bưng bát thuốc lên dứt khoát uống cạn một hơi.

Hàng mi Bảo Ninh khẽ rủ xuống, nàng tự tay nhón lấy một quả táo, đưa vào miệng mình.

Vị ngọt tan trên đầu lưỡi làm dịu đi những cảm xúc không tốt trong lòng, Bảo Ninh ăn thêm một quả nữa, tâm trạng khá lên nhiều.

Sớm đã tự nhủ rồi, không tính toán với Bùi Nguyên làm gì. Hắn là bệnh nhân, có đôi khi lời nói và hành động bộc phát, thích ném sắc mặt khó chịu cho người ta cũng là chuyện bình thường. Đợi đến khi hắn khỏi bệnh, chắc là sẽ không còn cáu kỉnh như hiện tại nữa.

Bảo Ninh lấy từ trong tay áo ra một miếng vải đã gấp gọn, nói với Bùi Nguyên: "Tứ hoàng tử, ta giúp ngài bôi thuốc, có lẽ sẽ hơi đau, ngài cố nhịn một chút."

Miếng vải này cắt từ lớp trung y của Bùi Nguyên. Trước khi con chuột béo xuất hiện, nàng vốn định khâu trung y cho hắn. Bùi Nguyên có rất ít y phục, không có ngoại y thì còn tạm được, nhưng hắn cả ngày nằm trong phòng, không có y trung y thì bất tiện. Hơn nữa, trung y áp vào vết thương, cần thay thường xuyên mới tốt.

Cũng coi như nàng đã hao tổn không ít tâm tư.

Bảo Ninh nghĩ, lòng người đổi lấy lòng người, nàng đối tốt với Bùi Nguyên, tuy hắn không nói ra, nhưng trong lòng hẳn là biết. Nước chảy đá mòn, nàng không cầu hắn đối tốt với mình, chỉ cần sau này có thể tương kính như tân là đủ rồi.

Bùi Nguyên yên lặng nhìn Bảo Ninh băng bó vết thương cho hắn.

Động tác của nàng rất thuần thục, dáng vẻ cúi đầu rất nghiêm túc. Da nàng trắng mịn như ngọc, lông mi dài cong tựa cánh bướm.

Bùi Nguyên không hiểu sao lại nghĩ đến những điều này.

Hắn sinh ra trong hoàng cung, nhìn thấy không ít phi tần, cũng từng gặp qua rất nhiều mỹ nhân, có dịu dàng, quyến rũ, sắc sảo, hay yêu kiều. Nhưng chưa từng ai giống như Bảo Ninh, một khuôn mặt thuần khiết, thoạt nhìn rất ngại ngùng nhưng lại nhiệt tình kiên cường.

Bảo Ninh giống như một tia sáng, còn hắn là bùn đã mục nát trong góc tường. Ánh sáng chiếu vào bùn, xua tan bóng tối, nhưng cũng khiến những xấu xí và mục nát của bùn không thể trốn tránh, chỉ có thể trần trụi phơi bày dưới ánh mặt trời.

Bùi Nguyên chưa bao giờ như hôm nay, ghét bỏ cơ thể tàn phế của mình đến thế. Bảo Ninh càng tốt bao nhiêu, hắn càng thấy bản thân tồi tệ bấy nhiêu.

Nếu sau này, một ngày nào đó Bảo Ninh muốn rời đi, hắn căn bản không có lý do gì để giữ nàng lại.

Nghĩ đến đây, Bùi Nguyên thoáng sững sờ. Tại sao hắn lại muốn giữ nàng ở lại?

Lòng rối như tơ vò, điều này không giống hắn chút nào. Bùi Nguyên phản kháng lại cảm xúc này, khao khát tìm một nơi để phát tiết.

Bảo Ninh nhận ra ánh mắt nóng rực của hắn, ngẩng đầu nhìn lên, tưởng rằng Bùi Nguyên tò mò tại sao nàng biết làm những việc này, liền cười nói: "Trong phủ có một ma ma nuôi chó, đôi khi chó bị thương chạy loạn, ma ma đến tìm ta, ta liền giúp chúng băng bó."

Bùi Nguyên chăm chú nhìn vào mắt nàng, buột miệng nói: "Ngươi đối với ai cũng tốt vậy à?"

Bảo Ninh sững người.

Bùi Nguyên thấy rõ, nụ cười trên mặt nàng lập tức biến mất, vành mắt nàng dần dần đỏ lên.

Bàn tay bên người Bùi Nguyên siết chặt thành nắm, tâm trạng càng thêm bực bội.

Lời vừa thốt ra, Bùi Nguyên đã biết mình nói sai, trong lòng dâng lên chút hối hận, nhưng há miệng ra cuối cùng vẫn không nói được lời nào.

Bảo Ninh hỏi: "Ngài nghĩ ta là người như vậy sao?"

Trong giọng nói của nàng có chút nghẹn ngào, hỏi xong cũng không chờ Bùi Nguyên trả lời, liền dùng tay áo lau mắt rồi khóc chạy ra ngoài.

Bùi Nguyên cảm thấy cổ họng khô khốc, hắn muốn xin lỗi nhưng không thốt nên lời. Hắn vốn kiêu ngạo đã quen, giờ dù biết mình sai, cũng không chịu hạ mình mà dỗ dành người khác.

Hắn ấn mạnh vào thái dương, cầm lấy bình rượu trên bàn, ngửa cổ uống một hơi lớn. Dạ dày đau nhói, Bùi Nguyên thở dốc vài tiếng, khó chịu cúi gập người xuống.

...

Bảo Ninh thực sự bị tổn thương.

Những ngày qua, dù Bùi Nguyên có khó chịu thế nào, nàng cũng có thể cười mà nói không sao, vì nàng biết hắn không cố ý. Nhưng tối nay, nàng không biết phải tự thuyết phục bản thân thế nào nữa.

Thậm chí Bảo Ninh còn nghĩ, hay thôi vậy, nàng không cần phải đối tốt với Bùi Nguyên nữa, dù sao hắn cũng không hề trân trọng. Từ nay về sau, nước sông không phạm nước giếng, xem như hàng xóm bình thường là được.

Nàng nằm úp mặt xuống gối, khó chịu cả nửa đêm, không biết từ khi nào mới mơ màng thϊếp đi.

Sáng sớm hôm sau, Bảo Ninh bị tiếng gọi đánh thức.

Nàng nghe thấy có người đứng ngoài sân gọi: "Tỷ tỷ, tỷ tỷ." Ban đầu cứ ngỡ là mơ, mở mắt lắng nghe kỹ, thực sự có người gọi nàng, còn xen lẫn vài tiếng chó sủa yếu ớt.

Là Quý Uẩn!

Bảo Ninh vội khoác thêm áo ngoài lên vai, hấp tấp chạy ra cửa.