Ánh nắng rực rỡ xuyên qua ô cửa sổ nhỏ, hắt xuống bếp lò một mảng sáng trưng. Trong nồi, canh cá diếc hầm đậu phụ đang sôi lăn tăn, hơi nóng bốc lên nghi ngút, tỏa ra hương thơm ngào ngạt.
Bảo Ninh ngồi bên cạnh bếp lò, dưới chân là A Hoàng đang nằm sấp. Nàng cầm một que gỗ nhỏ, chọc chọc con thủy điệt trong lọ. Lúc nãy khi làm cá, nàng đã giữ lại một ít máu, dùng thìa nhỏ múc vài giọt thả vào. Con thủy điệt béo núc, đánh hơi thấy mùi liền thò đầu ra, uốn éo cái thân mập mạp, hút sạch máu trong nháy mắt.
Qua một đêm, lại ăn hai lòng đỏ trứng, bụng nó dường như căng to hơn nhiều. Giờ Bảo Ninh nhìn nó cũng không còn thấy ghê như trước, thậm chí còn có tâm trạng đùa nghịch đôi chút.
Nhưng con thủy điệt vẫn chưa no, ngẩng đầu lên, há miệng đòi ăn thêm.
Miệng nó trông như một cái đĩa tròn, bên trong là một vòng răng nhỏ sắc như lưỡi cưa, mang theo lớp màng rung rung hai bên. Bảo Ninh lại nhỏ thêm hai giọt máu, vừa chạm vào là lập tức bị hút sạch như rơi vào cái giếng cạn.
Nhìn lượng máu cá còn sót lại chẳng bao nhiêu, Bảo Ninh có chút xót ruột, dỗ dành: "Ăn dè một chút, để dành bữa sau nữa."
Con thủy điệt không chịu, vẫn há to miệng chờ đợi.
Bảo Ninh do dự giây lát, nghĩ đến chuyện nó đang mang trứng, cuối cùng vẫn đưa hết phần còn lại cho nó.
Lúc này con thủy điệt mới thỏa mãn, ngậm miệng lại, vặn vẹo thân béo tròn rồi chui tọt vào lớp bùn.
Bảo Ninh đậy nắp lọ lại.
Lắng tai nghe, bên ngoài vang lên tiếng bổ củi “rắc rắc” nhịp nhàng.
Nàng đi ra ngoài, tựa người vào khung cửa, nhìn thấy bóng lưng của Bùi Nguyên.
Hắn để trần nửa thân trên, ngồi đó bổ củi. Hôm nay trời nắng đẹp, ánh mặt trời chiếu xuống, khiến tấm lưng tráng kiện của hắn rịn một lớp mồ hôi mỏng, bóng lên như được quét một lớp dầu.
Thắt lưng thon gọn, kéo dài xuống dưới rồi bị cạp quần che khuất, đường sống lưng hơi hõm xuống, cơ bắp sau lưng theo từng động tác mà giãn ra co lại, ẩn chứa sức mạnh.
Bảo Ninh chợt nhớ lại lời hắn từng nói với nàng trong phòng phía Đông hôm nọ: "Nàng có thể tin ta, bất cứ lúc nào cũng có thể."
Nàng đúng là người dễ mềm lòng, chỉ cần Bùi Nguyên nói vậy, nàng liền cảm động, trong lòng vừa chua xót vừa tê dại. Nhưng chỉ một lúc sau, khi đã bình tĩnh lại, nàng lại nghĩ đến những chuyện khác.
Bùi Nguyên đối xử với nàng rốt cuộc có tốt không? Bảo Ninh không nói rõ được.
Nói là tốt lắm thì cũng không hẳn. Tính hắn như thế, lời nói gây tổn thương không phải một hai lần, ngày thường cũng chẳng mấy quan tâm, lúc vui vẻ thì trêu chọc đôi chút, không vui thì chẳng thèm để ý đến nàng.
Nhưng mỗi khi gặp nguy hiểm, hắn sẽ bảo vệ nàng.
Sự bảo vệ mạnh mẽ ấy là điều nàng chưa từng trải qua bao giờ.
Quý Uẩn còn nhỏ, không thể che chở cho nàng. Phụ thân lại yếu thế, càng không thể. Còn Bùi Nguyên, hắn đúng là ngoại lệ.
Bảo Ninh nhớ lại, khi nàng gả cho hắn, ban đầu mong muốn điều gì?
Nàng chỉ hy vọng có một nơi yên tĩnh, nuôi gà trồng rau, sống một cuộc đời đơn giản, bình yên.
Nhưng hết lần này đến lần khác, chính Bùi Nguyên lại đẩy nàng vào cơn bão tố. Sự bình yên mà nàng mong mỏi thực ra đã sớm bị phá vỡ, vậy mà nàng lại chưa từng nghĩ đến chuyện rời đi.
Có lẽ là do trách nhiệm ẩn sâu trong lòng nàng trỗi dậy.
Bảo Ninh luôn cảm thấy, một khi đã chấp nhận việc thành hôn này, thì nàng đã chấp nhận Bùi Nguyên, vậy thì tốt xấu gì nàng cũng sẽ chấp nhận.
Nàng sẽ ở bên hắn, giúp hắn trở thành con người mà hắn muốn trở thành.
Nàng hy vọng hắn có thể khỏe mạnh, vết thương ở chân nhanh chóng hồi phục, hai người họ cùng nhau nương tựa, sống những ngày tháng yên bình.
Khi đó nàng chưa từng nghĩ đến việc đòi hỏi nhiều hơn.
Nàng chưa từng nghĩ đến việc, một ngày nào đó, Bùi Nguyên sẽ trở thành chỗ dựa của nàng.
Một người mà nàng có thể tin tưởng, giống như cách nàng tin vào di nương và Quý Uẩn, tin rằng họ sẽ luôn đối xử tốt với nàng, mãi mãi đứng về phía nàng.
Nhưng giờ đây, nàng trở nên tham lam, nàng hy vọng Bùi Nguyên cũng có thể đối xử với nàng như vậy.
Bảo Ninh luôn muốn sống thật rõ ràng nhưng lúc này lại cảm thấy ngày càng mơ hồ.
Nàng không biết phải làm gì nữa.
Trong sân, mấy con gà chạy loạn lên.
Ánh mắt Bảo Ninh bị thu hút.
Một con gà trống lông đỏ đang mổ vỏ lạc, mổ nhẹ hai cái là lớp vỏ tách ra, nhưng nó lại không ăn, chỉ vỗ cánh phành phạch, kêu lên một tiếng.
Chỉ trong chớp mắt, từ chuồng gà chui ra một con gà mái lông xám, chạy đến bên cạnh nó, âu yếm cọ đầu vào, rồi ăn sạch hai hạt lạc trên đất.
Bảo Ninh bỗng thấy lòng mình chua xót.
Nàng cảm thấy ghen tị.
Cũng muốn được ăn…
…
"Canh khê rồi."
Không biết từ khi nào, Bùi Nguyên đã đi đến bên cạnh nàng, đưa tay xoa đầu nàng, cau mày hỏi: "Lại ngẩn người cái gì vậy?"
Bảo Ninh giật mình, lúc này mới ngửi thấy mùi khét thoang thoảng, vội vàng chạy vào trong bếp.
A Hoàng thì đang xoay vòng vòng, cố liếʍ đuôi của mình.
Nó mơ màng ngủ gật, đầu đuôi cuộn lại, chẳng may chóp đuôi bị quẹt vào lò than, làm cháy mất một nhúm lông.
A Hoàng là một con chó cỏ bình thường, toàn thân lông vàng, chỉ có bốn móng chân nhỏ và chóp đuôi là màu trắng.
Giờ đuôi bị cháy xém, đen sì một mảng.
Nó tròn mắt nhìn Bảo Ninh, trông tội nghiệp vô cùng.
Bảo Ninh đau lòng, cúi xuống ôm nó, áp mặt vào bộ lông mềm mại, dỗ dành: "Không khóc, không khóc, lát nữa cho ngươi thêm một bát cơm nữa nhé."
A Hoàng quẫy đuôi với nàng.
Bùi Nguyên đứng bên cạnh nói: "Đừng nuông chiều nó quá, nàng cứ cưng nựng như vậy, sau này nó không chịu nghe lời đâu. Chó có ý thức lãnh địa, từ nhỏ phải dạy nó ai mới là chủ nhân."
Bảo Ninh biết hắn nói có lý nhưng lại không thích nghe, bèn im lặng không đáp.
Nàng đặt A Hoàng xuống, rửa tay sạch sẽ, rồi mở nắp nồi canh cá ra xem.
"Nghỉ ngơi một lát đi, khoảng một khắc nữa là ăn cơm."
Bùi Nguyên nói: "Ta không mệt."
"Nhưng vẫn nên tĩnh dưỡng thì hơn…" Bảo Ninh không quay đầu lại, múc một thìa canh nếm thử vị: "Thủy điệt cái sắp sinh rồi, nhiều nhất một tháng nữa, chúng ta có thể thử xem có giải độc được không."
Nàng ngừng một chút, cố nghĩ theo hướng tích cực: "Chắc chắn sẽ được."
Bùi Nguyên từ phía sau ôm lấy eo nàng, vòng tay siết chặt, giọng trầm thấp: "Vạn nhất không được thì sao?"
Bảo Ninh thoáng khựng lại, một nửa vì câu hỏi của hắn, một nửa vì cử chỉ thân mật kia.
Hắn hơi nghiêng người, khiến vành tai nàng áp vào bờ vai trần của hắn, cảm nhận được cả nhiệt độ cơ thể hắn.
Hắn cởi trần nửa thân trên.
Bảo Ninh cố đè nén cảm giác khác lạ trong lòng, khẽ nói: "Đừng nói lời xui xẻo."
Bùi Nguyên khẽ cười, hắn không nhắc lại chủ đề đó nữa mà quay sang nhìn bát canh của nàng: "Mặn không?"
"Vừa đủ." Bảo Ninh thổi nhẹ phần canh còn lại trong muỗng rồi hỏi: "Ngài nếm thử không?"
Bùi Nguyên "ừm" một tiếng, nhận lấy chiếc muỗng dài trong tay nàng, uống một ngụm rồi khen: "Ngon lắm."
Bảo Ninh nở một nụ cười, xoay người đi lấy bát đũa trên giá.
Bùi Nguyên khẽ liếʍ môi, hương thơm trên tóc nàng dường như vẫn quẩn quanh nơi chóp mũi. Nhìn bóng dáng nhỏ nhắn của nàng bận rộn qua lại, hắn tiến lên một bước, cầm lấy bát trên tay nàng: "Có cần rửa không?"
"Chỉ cần tráng qua nước là được rồi." Bảo Ninh ngạc nhiên, hôm nay Bùi Nguyên có gì đó rất khác lạ, trước đây hắn chưa từng để tâm đến mấy chuyện này, vậy mà hôm nay lại chủ động giúp nàng làm những việc lặt vặt như bổ củi, rửa bát.
Bùi Nguyên rửa sạch bát rồi đặt lại lên bếp, đứng bên cạnh nhìn nàng múc canh, xới cơm, sau đó lấy hộp đựng đồ ăn.
Hắn ngăn lại: "Lấy cái đó làm gì?"
Bảo Ninh đáp: "Bát nóng quá, ta không cầm nổi, dùng cái này thì tiện hơn."
"Không cần." Bùi Nguyên cau mày: "Làm như bày đồ ăn trong ngự thiện phòng vậy."
Hắn đi bê bàn tròn nhỏ đặt xuống, quay đầu lại liền chạm phải ánh mắt ngơ ngác của nàng, nhướng mày: "Nhìn ta làm gì?"
Bảo Ninh hỏi: "Ngài định ăn trong phòng ta sao?"
"Không thì sao?" Bùi Nguyên ghé sát lại nàng, nhân lúc nàng không để ý, khẽ véo vành tai nàng một cái.
"A!" Bảo Ninh giật mình lùi lại, vội vàng né tránh nhưng vô tình vặn cổ, đau đến hít vào một hơi.
Bùi Nguyên xoa nhẹ giúp nàng: "Chờ ăn xong ta giúp nàng xoa bóp cho."
Bảo Ninh đau quá, cũng chỉ biết gật đầu đồng ý.
…
Đây là lần đầu tiên bọn họ cùng ngồi ăn chung một bàn.
Hôm nay hắn khác hẳn mọi ngày.
Ngồi đối diện nàng, trần trụi nửa thân trên, cắm đầu ăn cơm. Bảo Ninh múc canh cho hắn, hắn cũng chẳng sợ nóng, chỉ thổi nhẹ hai cái rồi ực một hơi uống cạn.
"Này, có xương!" Bảo Ninh ngăn hắn lại nhưng không kịp.
Bùi Nguyên động động đầu lưỡi, nhổ ra một mẩu xương nhỏ: "Còn lại nuốt hết rồi."
Hắn ngẩng mắt: "Không chết được chứ?"
Bảo Ninh hỏi: "Ngài có thấy mắc ở cổ không?"
Bùi Nguyên nuốt một ngụm cơm: "Không, vẫn ổn."
Hắn gắp một miếng đậu hũ đặt vào bát nàng: "Ăn nhiều một chút, gầy như mèo con vậy."
"Được." Bảo Ninh cúi đầu nhìn miếng đậu hũ non trong bát rồi lại ngước lên nhìn mặt hắn.
Hắn ăn rất nhanh, trên trán lấm tấm mồ hôi. Trông hắn lúc này thật tùy ý, tự nhiên, hệt như một nam nhân bình thường đang ăn một bữa cơm gia đình.
Trong khoảnh khắc mơ hồ, Bảo Ninh cảm thấy hắn không còn cao cao tại thượng nữa, mà dường như đã rơi xuống trần gian, vương vấn hơi thở phàm tục. Trước kia, dù họ có gần gũi thế nào, giữa họ dường như vẫn luôn tồn tại một ranh giới.
Bùi Nguyên nhanh chóng ăn hết một bát, định đứng dậy lấy thêm.
Bảo Ninh đưa tay ra: "Để ta lấy cho ngài."
"Nàng cứ ăn đi." Bùi Nguyên với lấy cây nạng: "Ta đi lấy áo."
Hắn vừa đi được hai bước thì dừng lại, vẻ mặt có chút bối rối: "Áo ta vứt đâu rồi?"
Bảo Ninh đáp: "Ở chỗ đống củi, treo trên cái móc gắn tường ấy."
Bùi Nguyên "ừm" một tiếng, rồi ra ngoài. Một lát sau, hắn quay lại, đã mặc y phục chỉnh tề, trong tay còn cầm theo một thứ kỳ lạ, một tấm gỗ có buộc dây vải, hình dáng quái dị, hắn chưa từng thấy bao giờ.
"Cái này là gì?"
Bảo Ninh nhìn sang, lúc này mới nhớ ra chuyện làm dụng cụ hỗ trợ đi lại cho hắn. Hôm qua nàng đã làm được một nửa, nhưng khi khoan lỗ trên miếng gỗ thì không xuyên qua được. Định đi nhờ hắn giúp, ai ngờ lại gặp phải tên trộm kia.
Nàng quýnh lên ném đồ xuống đất, sau đó hoảng loạn cả đêm, đến hôm nay thì quên mất.
"Là đồ tốt." Bảo Ninh nuốt miếng cơm trong miệng, không tìm được từ ngữ thích hợp để miêu tả, đành mơ hồ nói: "Ngày mai làm xong, ta cho ngài xem, có khi là một bất ngờ đấy."
Với thứ này, thật ra nàng cũng không quá tự tin, không dám hứa hẹn quá nhiều, sợ hắn đến lúc đó lại thất vọng.
Bùi Nguyên cũng chẳng nghĩ nhiều, đặt món đồ sang một bên rồi tiếp tục ăn.
Không gian lại rơi vào im lặng.
Bảo Ninh chậm rãi gỡ xương cá cho A Hoàng. Xương cá diếc mềm và nhỏ, rất khó nhằn, nhưng nghĩ đến việc con chó nhỏ bị hoảng sợ, nàng vẫn muốn chuẩn bị chút đồ ngon cho nó.
Nàng mải mê làm, chợt nghe giọng nói từ đối diện truyền tới: "Nàng chưa bao giờ đối xử với ta như vậy."
… So đo với một con cɧó ©áϊ gì chứ.
Bảo Ninh nghẹn họng, hỏi hắn: "Ta đối với ngài không tốt sao?"
Bùi Nguyên suy nghĩ một lát: "Rất tốt."
Bảo Ninh mím môi.
"Nhưng ta đối với nàng chưa đủ."
Bảo Ninh ngạc nhiên, ngẩng đầu nhìn hắn.
Bùi Nguyên chống khuỷu tay lên bàn, ngồi nghiêng một bên, đôi mắt đen láy chăm chú nhìn nàng.
Bảo Ninh bỗng thấy tim thắt lại, rồi nghe hắn nói: "Bảo Ninh, ta biết nàng đang nghĩ gì."
Hắn dừng một chút rồi tiếp: "Ta chưa từng trải qua cuộc sống như vậy, cũng chưa từng thấy một đôi phu thê bình thường nào, lại càng không biết phải chung sống thế nào. Vậy nàng dạy ta đi, được không?"
Hắn nắm lấy tay nàng, đặt dưới môi, nhẹ nhàng hôn lên.