Vải thô không quá xuyên sáng, ánh nắng ban mai rọi vào, không rực rỡ như trước, mà mờ mờ tối tối.
Bùi Nguyên tỉnh dậy sớm hơn Bảo Ninh một bước, đưa tay day nhẹ sống mũi rồi chậm rãi mở mắt.
Đầu óc hắn vẫn chưa tỉnh táo hẳn, vừa nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn trong phòng thì nhíu mày trong chốc lát, sau đó lại thấy Bảo Ninh đang tựa vào tường ngủ say, ký ức ngày hôm qua lập tức ùa về.
Đôi mày Bùi Nguyên khẽ giật, sát ý hiện rõ trong mắt.
Chuyện hôm qua thực sự là ngoài ý muốn, nếu là ngày thường hắn tuyệt đối không để người ta dễ dàng đắc thủ. Nhưng chẳng hiểu sao hôm qua, có lẽ do trời mưa, hắn cảm thấy độc tố trong người dường như phát tác. Trước kia chỉ có chân trái đau, nhưng vì độc đã lan rộng, lần này cả người đều đau, cơn đau âm ỉ ẩn sâu dưới lớp gân mạc, râm ran giật thót.
Cơn đau này không đến mức khiến hắn chịu không nổi, nhưng cũng làm hắn phân tâm. Hơn nữa, tiếng mưa rơi làm nhiễu loạn thính giác, khiến hắn không phát hiện có người bên ngoài cửa sổ.
Mãi đến khi mùi hương lạ thoang thoảng xộc vào mũi, hắn mới giật mình tỉnh táo. Khi đó, bên cạnh không có vũ khí, hắn chỉ có thể bóp nát chén trà ném về phía kẻ kia. Đối phương bị đánh trúng, sau đó bỏ chạy.
Nhưng hắn phát hiện quá muộn, thứ hương kia quá mạnh, lúc ấy hắn đã cảm thấy bản thân không thể tự khống chế nổi nữa, nên lập tức đuổi Bảo Ninh đi. Khi đó, hắn chưa nghĩ đến khả năng đó là xuân dược, chỉ đơn giản cảm nhận rõ ràng trạng thái của mình trở nên mất kiểm soát.
Hắn hiểu rõ bản thân là hạng người thế nào, nếu thực sự phát điên lên, dù có mười Bảo Ninh cũng không giữ nổi hắn.
Hắn không muốn làm tổn thương nàng, càng không muốn để nàng chứng kiến bộ dạng mất khống chế của mình.
Nhưng chuyện sau đó…
Bùi Nguyên nghiêng đầu nhìn về phía Bảo Ninh.
Gương mặt nàng hiện rõ vẻ mệt mỏi, ngủ không yên giấc. Nàng ngủ trong tư thế ngồi, đầu tựa vào cổ, nghiêng nghiêng lệch lệch, rất không thoải mái. Có lẽ vì lạnh, hai tay nàng giao nhau đặt trước bụng, rụt vào trong tay áo, chiếc chăn mỏng chỉ đắp đến đầu gối. Nhìn bộ dạng đáng thương, co ro một chỗ.
Ánh mắt Bùi Nguyên dừng trên tay nàng.
Đôi tay mảnh mai, khớp xương nhỏ nhắn, đến mức hắn không dám dùng lực quá mạnh, như thể chỉ cần chạm nhẹ là có thể làm gãy mất.
Trong lòng hắn mềm đi đôi chút, đưa tay vào dưới lớp chăn, chạm vào chân nàng, phát hiện lạnh buốt.
Hắn dịch người lại gần, một tay ôm lấy eo nàng, một tay luồn xuống dưới đầu gối, nhẹ nhàng bế nàng vào lòng.
Một cánh tay hắn che chắn lưng nàng, tay còn lại nắm lấy đôi chân nhỏ lạnh lẽo, nhẹ nhàng xoa nắn để sưởi ấm.
Bảo Ninh dần tỉnh lại.
Nàng cảm thấy mí mắt nặng trĩu, không mở ra nổi, cả người đau nhức, nhất là vùng cổ, bị trẹo đến mức khó chịu.
Nàng không dám động đậy nhưng quá khó chịu, nên giơ tay lên đấm nhẹ, miệng xuýt xoa.
Bên tai chợt vang lên một giọng nói: "Không chịu nằm tử tế, ngồi đó ngủ làm gì, giờ đau rồi chứ gì?”
Ngay sau đó, bờ vai nàng bị một đôi tay mạnh mẽ tiếp quản, bàn tay ấy ấn nhẹ vào cổ và vai nàng, giọng nói trầm trầm tiếp tục vang lên: "Ta dùng lực mạnh hơn chút nữa, chịu được không?”
Bảo Ninh hoàn toàn tỉnh táo.
Gương mặt Bùi Nguyên ngay trước mắt nàng, đôi mắt dài hẹp chăm chú nhìn nàng, ánh mắt thanh tỉnh, ẩn chứa chút ý cười.
Không biết có phải do ảo giác hay không, Bảo Ninh cảm thấy hôm nay Bùi Nguyên có vẻ dịu dàng hơn mọi khi rất nhiều.
“Ta đang hỏi nàng đấy.” Bùi Nguyên dùng ngón cái tăng thêm chút lực.
Bảo Ninh kêu “A” một tiếng, vội giơ tay ôm cổ, đau đến mức nước mắt rưng rưng.
Lúc này nàng mới nhận ra tư thế kỳ quái của mình, nàng đang co lại trong khuỷu tay Bùi Nguyên, giống như một con tôm cuộn tròn.
Chẳng trách vừa rồi còn thấy lạnh, giờ lại thấy nóng.
Hoàn toàn tỉnh táo, Bảo Ninh vội vàng rút lui. Nhưng chân vừa động đã bị Bùi Nguyên kẹp lại, không cho nàng thoát: "Muốn đi đâu?”
Bảo Ninh không biết nên nói gì với hắn.
Nàng chỉ cảm thấy lúng túng, còn Bùi Nguyên thì lại trông như chẳng có chuyện gì xảy ra, vẻ mặt vô cùng thản nhiên.
Hắn kéo chân nàng lại, giọng điềm nhiên: “Đừng giãy, xương nàng giòn lắm, gãy rồi thì đừng trách ta.”
Bảo Ninh chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi hắn, không nghe lời hắn nói. Bùi Nguyên càng giữ chặt, nàng càng hoảng loạn.
Ký ức đêm qua chợt trào lên, Bảo Ninh chỉ cảm thấy xấu hổ tột cùng, không kịp nghĩ ngợi, lập tức giơ chân đạp hắn một cái.
Bùi Nguyên bị thương ở hổ khẩu, bị nàng đá trúng, lập tức hít vào một hơi lạnh, hơi thả lỏng tay, Bảo Ninh liền trơn tuột chạy thoát.
Nàng ngồi đối diện hắn, hai chân khoanh lại, ôm chặt lấy đầu gối, như sợ hắn sẽ lại tóm lấy nàng.
Bùi Nguyên biết, hôm qua mình đã dọa nàng sợ.
Nghĩ vậy, giọng hắn dịu đi, vẫy tay với nàng: “Lại đây ngồi trước mặt ta, ta xoa bóp cổ giúp nàng. Không xoa thì sẽ đau ba bốn ngày đấy.”
Bảo Ninh lập tức nói: “Ta không đau!”
Ánh mắt nàng lảng tránh, không dám nhìn vào mắt hắn, cúi đầu tìm giày để xỏ xuống giường.
Dưới đất bừa bộn, nàng cũng quên tối qua đã đá giày đi đâu, tìm không thấy.
Bảo Ninh dứt khoát không tìm nữa, chân trần đặt xuống đất, định đi ra ngoài.
“Dưới đó có mảnh sứ, giẫm phải thì sao?”
Bùi Nguyên nhíu mày, trầm giọng quát: “Quay lại!”
Bảo Ninh bị hắn quát đến giật nảy mình, đứng im không dám động đậy.
Bùi Nguyên biết mình vừa rồi giọng điệu quá nặng, hắn thở dài một hơi, dịch người đến mép giường, vươn tay nắm lấy tay Bảo Ninh, kéo nàng ngồi xuống bên cạnh, giọng trầm thấp hỏi: “Nàng cứ chạy mãi, rốt cuộc là chạy cái gì thế, hửm?”
Hắn nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay lướt qua lòng bàn tay mềm mại của Bảo Ninh, dịu dàng dỗ dành: “Ta sẽ không làm tổn thương nàng.”
Bảo Ninh ngước mắt, quét một vòng nhìn quanh căn phòng bừa bộn, đổ nát. Cánh cửa sổ bị hắn giật xuống giờ vẫn vứt chỏng chơ dưới đất, khung cửa gỗ lim vững chãi nơi cửa ra vào bị thủng một lỗ lớn.
Nàng bất giác rùng mình.
Lúc mới tỉnh dậy, trong đầu nàng chỉ vẩn vơ nghĩ về chuyện hôm qua, về sự xấu hổ khi giúp Bùi Nguyên làm chuyện đó, cảm thấy thật riêng tư, thật ngượng ngùng. Nhưng giờ đây, ngoài ngượng ngùng ra, trong lòng nàng còn dấy lên một nỗi sợ mơ hồ.
Nàng nhớ lại dáng vẻ của hắn hôm qua, trong mắt cuộn trào cơn bão dữ, như muốn xé nàng ra thành từng mảnh. Hắn dễ dàng túm lấy nàng từ ngoài cửa sổ kéo vào, nhẹ nhàng như xách một con gà con.
Bảo Ninh rốt cuộc cũng nhận ra, Bùi Nguyên là một nam nhân, hơn nữa là một nam nhân có sức mạnh áp đảo, lại còn mang tính công kích.
Hắn không còn là kẻ bệnh tật ốm yếu, nằm liệt trên giường như lần đầu tiên hai người gặp gỡ, để mặc nàng tùy ý sai bảo, nàng bảo ăn gì thì ăn nấy, bảo mặc gì thì mặc nấy.
Sự thật là, chính nàng mới là người tùy ý để hắn sai khiến.
Bảo Ninh không khỏi nghĩ ngợi lan man.
Chuyện tối qua là một sự cố, nhưng ai có thể đảm bảo sau này sẽ không có những “sự cố” tương tự nữa đây? Lần này Bùi Nguyên còn kiềm chế được, nhưng nếu có lần sau thì sao? Nàng không đoán nổi liệu hắn có làm tổn thương nàng hay không. Vốn dĩ hắn đã là một kẻ tính tình thất thường, lúc thì thấy thế này tốt, lúc lại thấy thế kia hay.
Lúc cao hứng, hắn có thể dịu dàng đối đãi với nàng. Nhưng ai biết được, lỡ đâu hắn không vui nữa thì sẽ thế nào đây?
Bùi Nguyên chưa từng cho nàng đủ cảm giác an toàn.
Giống như ngay lúc này, hắn ngồi ngay trước mặt nàng, nhưng nàng lại chẳng thể đoán được lời tiếp theo hắn sẽ nói là gì. Là khen ngợi nàng? Là trách mắng nàng? Hay chỉ thản nhiên chỉ tay về phía cửa, bảo nàng đi nấu cơm?
Một cảm giác thất vọng xâm chiếm lòng Bảo Ninh.
“Đang nghĩ gì vậy?” Bùi Nguyên nhìn nàng thật lâu, thấy nàng cứ cúi đầu im lặng ngồi đó, chẳng nói một lời nào, hắn rốt cuộc không nhịn được, vươn tay nâng cằm nàng lên.
Bảo Ninh hé miệng nhưng không nói nổi câu nào.
Bùi Nguyên bật cười: “Mới qua một đêm thôi, sao đã thành con chim câm rồi?”
“Không có…” Bảo Ninh mím môi, chợt nhớ ra một chuyện quan trọng hơn, người kia rốt cuộc là ai. Dù đã qua một đêm, nàng vẫn còn sợ hãi khi nhớ lại chuyện ấy. Nàng vội túm lấy tay áo Bùi Nguyên, hỏi: “Ngài có kẻ thù nào không?”
Bùi Nguyên lập tức hiểu nàng đang nhắc đến chuyện gì, sắc mặt cũng trở nên nghiêm túc hơn.
Hắn thản nhiên đáp: “Nếu thật sự phải kể ra, thì kẻ thù của ta có đếm ba ngày ba đêm cũng không hết.”
Bảo Ninh nghĩ đến vô số vết nhơ trong quá khứ của hắn, trong thoáng chốc không biết phải nói gì.
Bùi Nguyên nói tiếp: “Kẻ thù của ta tuy nhiều, nhưng những kẻ dám thực sự ra tay đối phó với ta thì chẳng có mấy, huống hồ còn dùng loại thủ đoạn hạ lưu này.”
Bảo Ninh nhíu mày: “Ta không hiểu, nếu thật sự muốn hại ngài, vì sao phải dùng thứ đó…”
“Nếu ta không đoán sai, hắn định dùng chính là Nhuyễn Cân Tán. Trên chợ đen, loại hương xông này chỉ có hai loại. Một là xuân dược, thường thấy ở chốn kỹ viện. Hai là Nhuyễn Cân Tán, thứ hay xuất hiện trong các tửu quán hắc điếm. Hoặc là hắn bị kẻ khác lừa, mua nhầm hương, hoặc là chính hắn vụng về, lấy nhầm. Nhưng dù thế nào đi nữa, thì kẻ này đúng là một tên ngốc.”
Bảo Ninh nghe Bùi Nguyên phân tích, cảm thấy có lý.
Nàng hỏi: “Vậy ngài nghĩ trong số những kẻ ngài quen biết, ai có thể làm ra chuyện này?”
Bùi Nguyên lạnh lùng đáp: “Ta không giao du với kẻ ngu xuẩn.”
Một câu nói khiến Bảo Ninh nuốt hết những lời định hỏi.
Bùi Nguyên nói tiếp: “Hơn nữa, phản ứng của kẻ đó không đủ nhanh nhạy, hẳn không phải sát thủ chuyên nghiệp.” Hắn gõ nhẹ ngón tay lên đầu gối, đột nhiên ném ra một câu hỏi: “Nếu nàng gặp phải sai lầm như tối qua, đốt nhầm hương, nàng sẽ gϊếŧ ta thế nào?”
Hắn kiên nhẫn dẫn dắt: “Cứ mạnh dạn nói, đừng sợ.”
Bảo Ninh đáp: “Nhân lúc ngài ngủ say, kiệt sức, mới dễ ra tay.”
Bùi Nguyên hỏi: “Vì sao không chọn bỏ trốn?”
“Ta muốn gϊếŧ ngài mà.” Bảo Ninh ngạc nhiên: “Sau chuyện tối qua, chắc chắn ngài sẽ cảnh giác, sau này muốn hành sự sẽ khó khăn hơn, vẫn là tối qua thích hợp nhất.”
Bùi Nguyên bật cười, xoa đầu nàng khen ngợi: “Ngay cả nàng còn có thể hiểu ra điều đó, vậy mà kẻ kia lại không, có thể thấy hắn ngu xuẩn đến mức nào. Hoặc là hắn lâm trận rối loạn, hoặc là hắn căn bản không thực sự có ý gϊếŧ ta. Nếu phân tích sâu hơn, trước kia ta bệnh tật yếu ớt, sao kẻ đó không ra tay, mà lại đợi đến bây giờ?”
Bảo Ninh bán tín bán nghi, nàng cẩn thận hồi tưởng lại quãng thời gian gần đây, những người mà nàng và Bùi Nguyên từng tiếp xúc. Hai người họ vẫn luôn ở trong viện, ngoại trừ người nhà của nàng và Bùi Dương, chưa từng qua lại quá nhiều với ai khác, chỉ trừ…
Suy nghĩ ấy khiến Bảo Ninh chấn động: “Chẳng lẽ là Phùng công tử? Nhưng vì sao hắn lại làm thế?”
Bùi Nguyên đáp: “Phòng người không thể thiếu. Dù động cơ của hắn là gì, hiện tại hắn là kẻ đáng nghi nhất, nhất định phải đề phòng.”
Bảo Ninh mơ hồ gật đầu, vẫn cảm thấy khó tin.
Bùi Nguyên kéo tay nàng qua, nhẹ nhàng siết lấy: “Bảo Ninh, lòng người còn đáng sợ hơn cả quỷ. Nàng mãi mãi không thể biết được dưới vẻ ngoài của một người là thứ tâm địa thế nào, cũng không biết họ sẽ bị điều gì thúc đẩy mà làm ra những chuyện gì. Cho nên, tuyệt đối đừng tùy tiện tin tưởng bất kỳ ai.”
Hắn bỗng nhiên nói một cách đầy ẩn ý, khiến Bảo Ninh không quen. Nghe hắn nói vậy, nàng vô thức hỏi: “Vậy ta có thể tin tưởng ngài không?”