Chương 27: Mê dược

"Taу ngài làm sao thế?" Bảo Ninh run lên, cuống quýt đi thắp đèn.

Bên ngoài cuồng phong rít gào, mưa táp vào khung cửa sổ, âm thanh đáng sợ. Một tia chớp sáng loé ngang trời, cả gian phòng thoáng chốc rực lên như ban ngày.

Bảo Ninh nhìn thấy gương mặt tái nhợt của Bùi Nguyên.

Nàng khẽ run tay, lửa trên đèn dầu lệch đi, vội vàng điều chỉnh lại rồi dùng tay che chắn cho ánh lửa rồi bước về phía hắn. Đột nhiên, nàng nghe thấy hắn quát lên: "Đứng lại!"

Bảo Ninh bị tiếng quát của hắn làm cho sững sờ.

Bùi Nguyên ném mạnh chén trà trong tay xuống đất, nâng tay ấn lên trán, nhắm mắt lại thật chặt, cố gắng kéo thần trí về.

Hổ khẩu* của hắn bị rạch một đường, vết máu đỏ loang trên trán, Nhìn cảnh tượng ấy, tim Bảo Ninh đập thình thịch, lo đến mức không thèm để ý đến sự ngăn cản của hắn, bước tới trước mặt hắn ngồi xuống.

*Hổ khẩu: Phần da giữa ngón cái và ngón trỏ.

"Sao lại thành ra thế này?" Bảo Ninh nâng tay hắn lên xem xét, thấy vết thương sâu đến mức lộ cả xương, mép vết cắt gọn gàng sắc bén, hẳn là do vừa bóp vỡ chén trà mà bị thương.

Máu vẫn không ngừng tuôn ra.

"Ngài ngồi đây chờ một lát ta đi lấy thuốc, giúp ngài băng bó." Bảo Ninh nói xong liền đứng dậy, vội vã chạy ra ngoài.

Bảo Ninh chỉ lo lắng việc máu của hắn chảy quá nhiều, hoàn toàn không để ý đến sắc mặt của Bùi Nguyên, càng không chú ý đến hơi thở hắn dần trở nên gấp gáp, còn ánh mắt thì mỗi lúc một đỏ rực.

Khi bước qua cửa, Bảo Ninh chợt do dự một chút, bỗng nhớ đến bóng đen vừa chạy đi ban nãy, sống lưng nàng lạnh toát. Nàng không biết người đó là ai, đến đây làm gì, liệu có quay lại nữa không. Nàng ý thức được đối phương rất nguy hiểm nhưng bây giờ không phải lúc nghĩ đến chuyện đó, quan trọng nhất vẫn là vết thương của Bùi Nguyên.

Nếu cứ để máu chảy mãi sẽ mất mạng, hắn bị thương vào chỗ hiểm, nhất định phải nhanh chóng cầm máu.

Chiếc ô bị vứt sang một bên, gió lớn cuốn đi xa hơn, Bảo Ninh cũng chẳng còn tâm trí quan tâm. A Hoàng chạy ra quấn quýt bên chân nàng nhưng nàng không để ý, chỉ vội vã lục lọi trong rương, lấy ra thuốc cầm máu cùng vải trắng rồi đội mưa chạy thẳng về phòng phía Đông.

Chưa kịp bước vào, cửa phòng trước mặt bỗng rầm một tiếng, đóng sập lại ngay trước mắt nàng.

Bên trong truyền ra giọng nói khàn đặc của Bùi Nguyên: "Cút đi, càng xa càng tốt!"

Bảo Ninh ngây ngốc đứng đó, không hiểu vì sao hắn bỗng dưng trở nên kỳ lạ như vậy?

Mưa lớn trút xuống, từ đầu đến chân đều ướt sũng, khiến nàng không mở nổi mắt. Bảo Ninh đưa tay áo lau mặt, không cần soi gương cũng biết bản thân lúc này chẳng khác nào con gà rơi xuống nước.

Nàng chưa kịp thấy tủi thân vì sự thay đổi thái độ của Bùi Nguyên, đã dùng sức đẩy cửa: "Bùi Nguyên, ngài làm gì thế? Mau cho ta vào!"

Hắn có lẽ đang dựa lưng vào cửa, nàng đẩy mãi không ra. Nhìn quanh một vòng, ánh mắt nàng dừng lại trên chiếc rìu treo trên tường, liền đe dọa: "Nếu ngài còn như vậy nữa, ta sẽ chém cửa đấy!"

Bên trong vang lên tiếng ma sát chói tai.

Bảo Ninh ghé tai lên cửa lắng nghe, có thể đoán được đó là âm thanh của tủ gỗ bị kéo lê. Bùi Nguyên đang kéo tủ đến chắn trước cửa, chặn lại vô cùng chặt chẽ, khiến nàng càng không thể đẩy ra.

Chân hắn bị thương, sao có thể làm như vậy được? Bảo Ninh càng lo lắng hơn về vết thương trên tay hắn. Hắn cử động mạnh như thế, vết thương chắc chắn sẽ rách ra, máu chảy càng nhiều hơn.

Bảo Ninh vừa giận vừa sốt ruột, giáng một đấm mạnh lên cửa, lớn tiếng quát: "Bùi Nguyên, ngài điên rồi sao?"

Nàng hít sâu một hơi, cố nén lại cảm xúc, dịu giọng dỗ dành: "Bùi Nguyên, nghe lời ta, mở cửa ra được không?"

Bên trong truyền ra một tiếng gầm giận dữ: "Ta bảo cút, nghe không hiểu à?"

Bảo Ninh bị hắn quát đến vành mắt đỏ hoe.

Nàng hít sâu một hơi, trấn định tâm trạng.

Nàng không dám nói bản thân hiểu Bùi Nguyên bao nhiêu, nhưng ít nhất cũng có vài phần. Những hành động này không giống hắn chút nào, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nàng không dám tùy tiện rời đi.

Không thể mở cửa, ánh mắt Bảo Ninh chuyển hướng sang cửa sổ. Nếu Bùi Nguyên thực sự không chịu mở cửa, nàng chỉ còn cách phá cửa sổ xông vào.

Ánh mắt lướt qua, nàng bỗng phát hiện có gì đó khác thường. Trên nền đất dưới khung cửa sổ, ba nén hương nằm lăn lóc, đã bị mưa dập tắt, vùi trong bùn đất.

Bảo Ninh sững người, đột nhiên hiểu ra điều gì, kinh ngạc đến mức đưa tay che miệng.



Bùi Nguyên cảm thấy mình thực sự đã phát điên rồi.

Hắn không thể kìm nén cơn bực bội và ham muốn dâng trào trong lòng, chỉ cảm thấy cả người nóng bừng, từng dòng máu sôi trào dồn lêи đỉиɦ đầu, những bản năng tàn bạo bị chôn vùi sâu trong lòng đang dần trỗi dậy, gào thét bên tai hắn.

Muốn gϊếŧ người.

Có một cảm giác thôi thúc muốn hủy diệt tất cả.

Từ sau khi chứng kiến thi thể của mẫu thân năm đó, hắn chưa từng điên cuồng như vậy.

Nhưng lần này lại không giống lần đó, một loại cảm giác kỳ lạ khác xâm chiếm hắn. Ngoài sự bực bội và uất ức, còn có một cơn ngứa ngáy khó nhịn.

Nó lan từ dưới lên trên, men theo kinh mạch bò khắp cơ thể, như có vô số con trùng nhỏ ẩn nấp trong huyết quản đang không ngừng gặm nhấm hắn.

Cần được giải tỏa gấp.

Hắn là nam nhân, hiểu rõ thân thể mình, tất nhiên biết điều này có ý nghĩa gì. Gân xanh trên trán Bùi Nguyên giật giật, lập tức liên tưởng đến bóng đen lảng vảng ngoài cửa sổ lúc trước, cơn giận bùng lên, vung nắm đấm đập mạnh vào tủ gỗ chắn cửa.

Lực quá mạnh, gỗ lim lập tức lõm vào một mảng lớn, cả gian phòng rung lên ba lần.

Hắn bị ám toán rồi!

Tay đau rát dữ dội, thần trí Bùi Nguyên chợt tỉnh trong chốc lát, nhận ra mình cần mở cửa sổ cho thông thoáng. Hắn thở hổn hển bước đến bên cửa sổ, không đủ kiên nhẫn mở từng chút một mà trực tiếp chống tay lên khung cửa, mạnh mẽ bẻ một cái, gỡ cả cánh cửa xuống.

Gỗ gãy răng rắc, phát ra tiếng vang chát chúa, gió lạnh lập tức ùa vào.

Bùi Nguyên nhắm mắt, mặc cho cơn mưa lạnh lẽo xối xả tạt vào mặt.

Vết thương ở hổ khẩu vẫn rỉ máu không ngừng nhưng hắn không còn cảm giác đau, chỉ thấy dòng máu nóng hổi chảy ra cuốn đi sự bức bối trong cơ thể, khiến hắn cảm thấy dễ chịu hơn.

Bùi Nguyên siết chặt quai hàm, hai hàm răng cắn chặt phát ra âm thanh ken két, cố gắng kiềm chế dị trạng trong người nhưng đầu óc lại mất kiểm soát.

Không thể tránh khỏi, hắn lại nghĩ đến Bảo Ninh.

Hắn nhớ lại ban ngày, khi hai người tựa vào tường, Bảo Ninh tựa vào cánh tay hắn. Làn da trắng như tuyết, chiếc cổ mảnh mai, hương thơm thoang thoảng trên người nàng, nhỏ nhắn, ngoan ngoãn, như một con mèo.

Bùi Nguyên khẽ rên một tiếng, không còn kiềm chế được nữa, tay hắn trượt xuống dưới.

Hình như hắn lại ngửi thấy mùi hương trên người nàng.

Bảo Ninh kinh ngạc nhìn hắn, giọng run rẩy: "Bùi Nguyên, ngài rốt cuộc làm sao vậy..."

Bùi Nguyên đột ngột mở mắt, đối diện với ánh mắt kinh hoảng của nàng.

Hắn không biết nàng đã đứng đó từ bao giờ, y phục ướt đẫm vì bị mưa thấm vào, dính sát lên người, phác họa đường cong mềm mại. Nàng yếu ớt đứng đó, vươn tay định chạm vào hắn.

Nàng chạm vào rồi, đầu ngón tay mát lạnh, hơi ẩm ướt, chạm vào làn da nóng rực của hắn, mang đến chút dịu dàng hiếm hoi.

Yết hầu Bùi Nguyên khẽ động, cảm giác đó giống như một kẻ đi trong sa mạc khô cạn bất chợt uống được một ngụm nước lạnh.

Nhưng… vẫn chưa đủ.

Ánh mắt Bùi Nguyên dán chặt vào gương mặt nàng. Đôi mắt hắn đỏ rực, hung dữ như dã thú.

Tay trái hắn chống lên khung cửa, tay phải vẫn đặt ở phía dưới.

"Bảo Ninh..."

Nàng bỗng hối hận vì sự liều lĩnh của mình, đáng ra nàng không nên xuất hiện ở đây. Biểu hiện khác thường của Bùi Nguyên khiến nàng hoảng sợ, vội lùi về sau một bước, xoay người định chạy trốn.

Nhưng hắn đã vươn tay bóp chặt lấy bờ vai nàng.

Vai nàng bị siết đau nhói, chưa kịp giãy ra đã cảm thấy một cánh tay của hắn luồn xuống dưới nách nàng, sau đó thân thể bỗng nhẹ bẫng, hắn đã trực tiếp nhấc bổng nàng lên.

Một tay hắn vẫn chống lên cửa sổ để làm điểm tựa, tay còn lại vòng qua ôm chặt dưới ngực nàng, dùng sức kéo mạnh, trực tiếp lôi nàng từ bên ngoài vào trong.

Bùi Nguyên loạng choạng mất thăng bằng, Bảo Ninh thét lên, theo phản xạ ôm lấy cánh tay hắn. Hai người cùng ngã xuống, Bùi Nguyên nhanh chóng vươn tay trái kéo lấy chiếc xe lăn ở góc tường, đồng thời ôm nàng vào lòng, xoay một vòng rồi vững vàng ngồi xuống.

Lực va chạm đẩy chiếc xe lăn trượt sang bên kia, đập mạnh vào vách tường. Bảo Ninh không giữ được thăng bằng, hàm răng đập mạnh vào xương quai xanh của hắn, cắn rách môi mình, mùi tanh nhanh chóng lan ra đầu lưỡi, nàng không biết là máu của ai.

Tất cả chỉ diễn ra trong chớp mắt.

Bảo Ninh toàn thân ướt sũng, vừa sợ vừa hoảng, run rẩy trong lòng hắn.

Bùi Nguyên vùi đầu vào hõm cổ nàng, bàn tay siết chặt eo nàng đến mức không thở nổi, cảm giác như xương eo mình sắp bị hắn bóp nát.

Nàng giãy giụa đấm lên vai hắn: "Ngài thả ta ra!"

Nỗi sợ hãi kí©h thí©ɧ nàng sinh ra sức mạnh, nàng lại đẩy mạnh hắn một cái, Bùi Nguyên ngửa người ra sau. Bảo Ninh hoảng hốt đứng bật dậy, lùi nhanh mấy bước, tựa lưng vào vách tường đối diện hắn.

Hai người cách nhau khoảng hai trượng, gió cuốn theo mưa tràn vào, khiến ngọn nến lay động, cuối cùng "xì" một tiếng, tắt ngấm.

Căn phòng lập tức chìm vào bóng tối.

Bên ngoài mưa gió gào thét, sấm chớp đì đùng, tim Bảo Ninh đập thình thịch, tay chân bủn rủn, hồi lâu không thể trấn tĩnh lại. Bùi Nguyên bấu chặt tay vịn xe lăn, máu nhỏ tí tách xuống sàn.

Hắn cố gắng nhẫn nhịn.

Bảo Ninh không dám nhìn hắn, cánh cửa bị chặn, nàng vội chạy ra cửa sổ, muốn trèo ra ngoài.

Dù nàng có ngây thơ không hiểu sự đời đến đâu cũng đoán được ít nhiều, phản ứng của Bùi Nguyên rõ ràng là trúng loại dược kia. Trước đây nàng chỉ nghe hạ nhân tán gẫu, nói thanh lâu hay dùng thứ này, sao bây giờ Bùi Nguyên lại ra nông nỗi này? Bảo Ninh không còn tâm trí nghĩ xem nguyên do là gì, hai tay bám lấy khung cửa, định trèo ra ngoài.

Sau lưng bỗng truyền đến giọng nói rất khẽ của Bùi Nguyên: “Bảo Ninh.”

Bảo Ninh không chắc mình có nghe nhầm không, quay đầu nhìn hắn.

Trong bóng tối, thân hình cao lớn của Bùi Nguyên cuộn lại, trông vô cùng đau đớn.

Hắn lại gọi nàng một lần nữa: "Bảo Ninh."

Giọng hắn khàn khàn, đứt đoạn: "Giúp ta."

Ngừng một chút, hắn lại bổ sung một câu: “Tay ta rất đau.”

Bảo Ninh nước mắt còn đọng trên má, nàng do dự giây lát, cuối cùng không đành lòng, lại quay trở về, đứng cách hắn một bước, giọng nghẹn ngào: "Ta... ta không biết..."

"Ta dạy nàng."

Nói xong hắn vươn người, nắm lấy tay nàng.



Bảo Ninh xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm lỗ mà chui xuống.

Bùi Nguyên kiệt sức, nằm trên giường ngủ mất rồi.

May mà trong bóng tối, nàng không nhìn thấy gì, cũng không thấy được vẻ mặt của hắn. Nhưng chỉ chạm vào thôi cũng đủ khiến nàng cảm thấy toàn thân không thoải mái, khó chịu đến mức phát điên.

Tay mỏi, cổ tay đau, Bảo Ninh thở dài, muốn khóc hai tiếng nhưng lại thấy như vậy quá yếu đuối, nghĩ nghĩ rồi thôi.

Nàng dùng mu bàn tay chạm vào mặt, quả nhiên nóng đến kinh người. Trên tay vẫn còn vương mùi xạ hương, Bảo Ninh nhăn nhó mặt mày, liều mạng lau vào y phục Bùi Nguyên, sau đó chạy đi rửa tay.

Ngoài trời mưa đã tạnh, đêm tối đen kịt, Bảo Ninh trèo cửa sổ ra ngoài, rửa tay đến mức muốn lột cả hai tầng da. Đến khi trên tay toàn mùi xà phòng hoa nhài bao phủ, nàng mới thấy dễ chịu hơn.

Thay y phục xong, nàng ngồi ngẩn ngơ trong phòng mình một lúc, cuối cùng cam chịu xách thuốc sang chăm sóc Bùi Nguyên.

Băng bó vết thương xong, nhìn đống máu trên sàn, nàng lại nhớ đến con thủy điệt trong phòng, Bảo Ninh có chút tiếc nuối.

Lãng phí quá.

Bùi Nguyên thở đều đều, ngủ rất say, còn phát ra tiếng ngáy nhẹ. Bảo Ninh biết chuyện hôm nay không phải lỗi của hắn, nhưng vẫn khó tránh cảm thấy bực bội, liền nhéo nhẹ một cái lên cánh tay hắn.

Bùi Nguyên khẽ nhíu mày, trở tay nắm lấy cổ tay nàng, giữ chặt trong lòng bàn tay.

Bảo Ninh giật tay ra.

Bây giờ nàng không dám nhìn hắn, chỉ cần liếc mắt một cái, tim liền đập mạnh, mặt nóng bừng, đầu óc toàn những ý nghĩ không đứng đắn. Xấu hổ, tức giận, nhưng lại không cách nào né tránh.

Hắn thì hay rồi, ngủ ngon lành.

Bảo Ninh mím môi, lấy một tấm vải bố dày treo lên cửa sổ, chắn gió lạnh thổi vào. Nàng xoa xoa cánh tay, nằm xuống mép giường, cách xa Bùi Nguyên nhất có thể, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Trong lòng nàng vẫn còn sợ hãi, người hạ dược rốt cuộc là ai? Có còn xuất hiện nữa không? Nàng không biết, cũng không dám ngủ một mình. Chỉ có thể tạm thời chịu đựng, qua đêm cùng hắn.

Căn phòng hỗn loạn, nàng không còn sức dọn dẹp, chỉ nghĩ rằng mai dậy sớm dọn sau rồi ngủ thϊếp đi.