Chương 26: Hương

Hôm sau Bảo Ninh dậy rất sớm, trước tiên đến xem con thủy điệt kia, thấy nó vẫn sống khỏe mạnh, nàng mới yên tâm.

Dùng cây que khều khều, thấy lòng đỏ trứng tối qua để trong đó đã hết sạch, thầm nghĩ đúng là tham ăn thật. Bảo Ninh ngồi trên giường sưởi, lại bóc một quả trứng, phần lòng trắng cho A Hoàng, lòng đỏ ném vào trong lọ, còn vỏ trứng giữ lại, lát nữa nghiền ra để cho gà ăn.

Lấy khăn lau sạch đầu ngón tay, Bảo Ninh mặc y phục vào, chải tóc rồi đi làm bữa sáng.

Nhớ kỹ lời dặn dò của di nương, Bảo Ninh càng chăm chút hơn cho đồ ăn của Bùi Nguyên, nàng cũng không ngại phiền phức, chiên một đĩa bánh bao rồi hầm một bát canh táo đỏ kỷ tử. Bùi Nguyên không thích ăn ngọt, nàng sợ hắn không uống, nghĩ ngợi một hồi, lại hầm thêm một bát canh củ cải, bên trong cho mấy miếng thịt bò, hầm đến mềm nhừ.

Canh bổ tốt cho khí huyết, rất hợp cho người đang dưỡng bệnh.

Khi Bảo Ninh dậy trời vẫn chưa sáng rõ, bận bịu suốt một canh giờ, vừa qua giờ Mão không bao lâu.

Nàng đặt cơm canh vào trong hộp đựng thức ăn, mang đến cho Bùi Nguyên, tâm trạng vui vẻ. Nàng gõ cửa hai cái, bên trong có tiếng đáp “Vào đi”, Bảo Ninh đẩy cửa bước vào.

Bùi Nguyên đang thay y phục.

Hắn chẳng có chút ngại ngùng nào, cởi sạch sẽ, thản nhiên để nàng nhìn, thậm chí còn quay mặt ra cửa, không thèm ngẩng đầu, hỏi: “Ta ngửi thấy mùi thơm rồi, buổi sáng làm món gì thế?”

Bảo Ninh sững lại, cuống quýt quay đầu đi. Nàng không cố ý nhìn nhưng cảnh tượng vừa rồi vẫn lọt vào mắt.

Bùi Nguyên để trần nửa thân trên, cơ bắp rắn rỏi, bờ vai và cánh tay cuồn cuộn sức mạnh. Lúc mặc y phục thì không lộ rõ, giờ cởi ra mới thấy, cánh tay hắn còn to bằng cả bắp chân nàng. Trên bụng là từng múi cơ bắp săn chắc, ngay ngắn đến mức còn đều đặn hơn cả những chiếc bánh nàng cắt bằng dao. Làn da hơi ngả màu lúa mạch, vắt ngang vài vết sẹo.

Bảo Ninh là người rất bao che khuyết điểm, có lẽ vì đã chấp nhận Bùi Nguyên, giờ nhìn hắn thế nào nàng cũng thấy tốt. Trong lòng tự động tô vẽ thêm cho hắn, đến cả mấy vết sẹo cũng toát lên vẻ nam tính mạnh mẽ.

Nhưng nhìn thấy rồi thì vẫn cảm thấy xấu hổ.

“Thay y phục cũng không nói một tiếng!” Bảo Ninh quay lưng lại, trong giọng nói có chút trách móc.

Sau lưng vang lên tiếng sột soạt, Bùi Nguyên cầm ngoại y mặc vào, giọng nói nghiêm nghị: “Không cần thiết.”

Bảo Ninh ngẩng đầu nhìn đường viền giữa trần nhà và vách tường, miệng mấp máy: Đúng là không biết xấu hổ.

“Thay xong rồi, lại đây đi.”

Bảo Ninh sờ sờ gương mặt đỏ bừng, cầm hộp thức ăn bước đến. Nam nhân này chẳng ngăn nắp gì cả, chăn thì vo tròn ném vào góc, nhìn không vừa mắt, Bảo Ninh đặt hộp thức ăn sang một bên, mở chăn ra rồi gấp lại gọn gàng, sau đó mang cái bàn nhỏ đến, từng món bày lên.

Bùi Nguyên chống tay ra sau, lặng lẽ nhìn nàng làm tất cả những việc này, đôi mắt hơi nheo lại, có vẻ rất hưởng thụ.

Trước đây hắn chưa từng biết, nhìn nữ nhân làm việc nhà, bận rộn những chuyện vặt vãnh thôi, lại có thể thú vị đến thế.

Trên bàn là một bữa sáng thịnh soạn, bánh bao chiên nóng hổi thơm lừng, một đĩa dưa chuột muối chua, hai bát canh, một mặn một ngọt, còn có một bát cháo gà nhỏ.

Bùi Nguyên kinh ngạc: “Sao lại làm nhiều thế này?”

Hắn khuấy khuấy bát cháo, mùi hương thơm nức mũi, không nhịn được mà cười: “Hoàng đế buổi sáng cũng không bằng ta.”

Bảo Ninh chống cằm cười: “Ngày mai ta làm cá cho ngài, cá thần tiên, thơm lắm.”

Hôm nay Bảo Ninh tết một bím tóc, mềm mại rủ trước ngực. Tay nàng không chịu yên, cứ nghịch nghịch đuôi tóc, trên đuôi tóc buộc dây buộc có gắn chuông, trên dây buộc tóc còn gắn một chiếc chuông nhỏ, mỗi lần chạm vào lại phát ra tiếng kêu khẽ khàng.

Bùi Nguyên nhìn chằm chằm vào ngón tay trắng nõn của nàng, nhìn một lát, ánh mắt dần tối lại, tầm mắt di chuyển lên trên, dừng lại ở nốt ruồi nhỏ hồng nhạt trên xương quai xanh của nàng.

Bảo Ninh hoàn toàn không hay biết, nàng nghiêng người múc canh cho hắn, miệng lẩm bẩm: "Ngài ăn nhiều một chút, đừng lãng phí tâm ý của ta.”

Bùi Nguyên hoàn hồn, cúi đầu uống một ngụm ngay trên tay nàng.

Tư thế Bảo Ninh không thuận tiện, tay cầm bát, mu bàn tay bị hắn nắm lấy, thân trên hơi nghiêng về trước. Nàng trợn to mắt nhìn Bùi Nguyên cúi đầu uống canh, không hiểu sao hắn lại đột nhiên có hành động kỳ quái như vậy.

Bùi Nguyên đặt bát xuống, dùng ngón trỏ lau đi vệt canh bên môi, nhìn mặt Bảo Ninh từng chút từng chút đỏ lên.

Nàng vội vã rụt tay về, dùng mu bàn tay lau lên y phục. Bùi Nguyên thấy vậy, sắc mặt dần trầm xuống.

Bảo Ninh nhận ra hắn không vui.

Nàng không biết tại sao.

Bầu không khí trong phòng nặng nề, A Hoàng ăn no xong chạy vào, khe khẽ kêu hai tiếng. Bảo Ninh đưa tay ôm lấy nó, như trốn tránh mà bước ra ngoài: "Ta chợt nhớ ra, còn chưa cho Tái Phong ăn, ta đi trộn cỏ đây."

Bùi Nguyên gọi nàng lại: "Cùng ăn một chút đi."

Bảo Ninh nói: "Ta ăn rồi."

Bùi Nguyên không nói thêm gì.

Bảo Ninh đợi một lát, thấy hắn thực sự không nói nữa thì yên tâm ôm A Hoàng đi mất.

Bóng lưng nàng khuất sau cánh cửa, cửa chưa đóng, ánh nắng ban mai tràn vào, những hạt bụi li ti bay lơ lửng trong không khí. Cổng hàng rào được mở ra, gà vịt ùa ra ngoài, chạy loạn khắp sân, kêu quang quác.

Bùi Nguyên hồi tưởng lại động tác vừa rồi của Bảo Ninh, càng nghĩ càng bực, "bốp" một tiếng đặt mạnh đũa xuống bàn.

Sao nàng lại chậm hiểu như vậy chứ!

Hắn hít sâu mấy lần, lại nhặt đũa lên, gắp một miếng dưa chuột bỏ vào miệng, thở dài nói: "Thôi, cứ từ từ vậy.”

...

Bảo Ninh kéo một cái ghế nhỏ ra ngồi dưới mái hiên, ngồi đó đan lưới bắt ốc.

Kể từ khi Tái Phong đến, sân viện này càng thêm náo nhiệt. Con ngựa cao to đứng ngay giữa sân, rất ngoan, không cần buộc dây cũng không chạy lung tung, trông vừa trầm ổn lại oai vệ. A Hoàng thì nịnh nọt, chắc là thích kiểu đồng hành như vậy, chạy qua chạy lại quấn lấy nó, thậm chí còn nhảy lên cắn đuôi, trông có vẻ rất thân thiết.

Lúc đầu Bảo Ninh thấy cảnh này suýt nữa thì hết hồn, sợ Tái Phong không vui lại tung vó đá văng A Hoàng đi.

May mà Tái Phong thật sự điềm tĩnh, không muốn chấp nhặt, chỉ cúi đầu ăn cỏ, ngay cả mí mắt cũng chẳng buồn nâng. Bảo Ninh thấy vậy cũng yên tâm, cứ mặc cho A Hoàng đùa nghịch.

Nàng chọn một thanh củi nhỏ trong đống củi, dùng dao gọt cho nhẵn nhụi, để sang một bên làm cán lưới. Sau đó, nàng lấy ra vài mảnh vải vụn để chuẩn bị đan lưới.

Mảnh vải được cắt nhỏ, xoắn lại thành từng sợi dây mảnh rồi ba sợi dây bện lại thành một dây lớn, hai đầu dây được khâu chặt lại. Những sợi dây lớn như thế, làm khoảng bảy tám sợi là có thể đan được một cái lưới bắt ốc chắc chắn.

Bảo Ninh cúi đầu làm việc rất chăm chú, đến mức không biết Bùi Nguyên ra ngoài từ lúc nào.

Mãi đến khi trước mặt nàng xuất hiện một bóng râm, ánh sáng bị che khuất, không còn nhìn rõ nữa, nàng mới ngơ ngác ngẩng đầu lên.

Bùi Nguyên chạm nhẹ vào chóp mũi Bảo Ninh, thấy nàng đổ mồ hôi liền nhíu mày hỏi: "Nóng không?"

Bảo Ninh cười đáp: "Không nóng."

Nàng suy nghĩ một lát rồi nói thêm: "Phơi nắng tốt mà, để ta lấy ghế cho ngài, chúng ta cùng phơi nắng."

Bùi Nguyên nói: "Ta không ngồi, muốn đi dạo một chút thôi."

Đây là lần đầu tiên sau từng ấy thời gian bị thương Bùi Nguyên chủ động nói muốn đi dạo quanh sân, Bảo Ninh vui mừng khôn xiết.

Hắn rốt cuộc cũng không còn tiêu cực nữa, lúc này tâm trạng của nàng giống như lần đầu tiên Quý Uẩn đọc được "Tam tự kinh" cho nàng nghe, cảm giác "đệ đệ nhà mình cuối cùng cũng trưởng thành, cũng biết ngoan rồi."

Bảo Ninh ngồi không yên, nghĩ xem mình có thể làm gì cho Bùi Nguyên.

Bùi Nguyên đặt tay lên vai nàng, kẹp nạng dưới cánh tay, thấp giọng nói: "Nàng cứ làm việc của mình, không cần đi theo ta."

Bảo Ninh đáp một tiếng "Ừm," nhưng trong lòng vẫn không ngừng vui sướиɠ. Bùi Nguyên nhìn dáng vẻ nàng tươi cười, ánh mắt cũng thoáng qua chút ý cười.

A Hoàng thấy nơi nào có động tĩnh liền chạy đến nơi đó, thấy Bùi Nguyên ra ngoài, nó cũng không quanh quẩn bên Tái Phong nữa mà chạy lon ton đến góp vui. Bùi Nguyên đi phía trước, A Hoàng theo sau.

Chân trái của hắn vẫn chưa có cảm giác, như một thứ vướng víu, mềm nhũn kéo lê hắn đi, không thể đi nhanh được. Một người một chó cứ thế chậm rãi đi hai vòng quanh sân, Bùi Nguyên thấy mệt, bèn quay lại chỗ Bảo Ninh.

Bảo Ninh đang nghịch thanh gỗ nhỏ, định khoét một cái lỗ nhưng lại không biết phải làm thế nào. Tuy tay nàng khéo léo nhưng sức lại yếu, mấy việc này thực sự không làm nổi.

Bùi Nguyên nhìn nàng một lúc, đưa tay ra nói: "Đưa ta."

Bảo Ninh đưa cả thanh gỗ và dao cho hắn.

Bùi Nguyên nhận lấy, dựa lưng vào tường để làm điểm tựa. Bảo Ninh lo hắn đứng không vững sẽ ngã, liền bước đến bên cạnh đỡ cánh tay hắn.

Bùi Nguyên nhìn nàng, không biết nghĩ đến điều gì mà khẽ bật cười.

Thanh gỗ nhỏ chỉ bằng ngón tay cái của hắn, Bảo Ninh tốn cả buổi trời mới đυ.c được một phần ba lỗ. Nhưng đến tay Bùi Nguyên, chỉ trong chớp mắt đã xuyên thủng hoàn toàn.

Bảo Ninh thán phục: "Ngài thật lợi hại."

Bùi Nguyên nói: “Vốn dĩ đây là việc của nam nhân, sau này gặp chuyện như vậy, cứ tìm ta.”

Hắn hiếm khi nói được một câu dễ nghe như vậy, Bảo Ninh vui như mở cờ trong bụng, lập tức đồng ý ngay.

Bùi Nguyên từ trên cao nhìn xuống nàng. Da nàng trắng mịn như sữa đông, cằm nhọn nhắn, ngoan ngoãn tựa vào hắn. Bùi Nguyên bỗng thấy lòng mềm đi, tay vươn lên nhẹ nhàng xoa gáy nàng.

"Làm cái này để làm gì?"

Bảo Ninh đáp: "Bắt ốc, nuôi thủy điệt."

Bùi Nguyên hỏi tiếp: "Sao hôm qua không mua ở chợ, mất công tự đi bắt làm gì?"

"Ngài không hiểu đâu." Bảo Ninh bận rộn buộc dây, mắt không nhìn lên: "Ốc tự bắt mới yên tâm, không biết ốc bán ngoài chợ còn tươi hay không, đã ăn cái gì vào người rồi."

Bùi Nguyên không đáp lại.

Trước đây hắn không thích những chuyện vụn vặt trong nhà như thế này, những chuyện lặt vặt không đáng kể. Nếu có thời gian, hắn thà cưỡi ngựa đánh vài vòng còn hơn ngồi không ở nhà.

Nhưng bây giờ đã khác.

Có lẽ là do tuổi tác hoặc cũng có thể vì có người bên cạnh, hắn lại cảm thấy yên bình trong sự tĩnh lặng như thế này.

...

Chẳng mấy chốc đã đến giữa trưa, nắng càng gay gắt hơn. Bảo Ninh cảm thấy nóng không muốn ở ngoài nữa, liền kéo Bùi Nguyên vào nhà ngủ trưa.

Nàng có thói quen sinh hoạt rất đều đặn, buổi trưa nhất định phải ngủ một lúc, chỉ chừng nửa giờ là dậy. Nhưng hôm nay có lẽ do mắt mỏi, nàng vô tình ngủ quên mất. Đến khi mở mắt ra, mặt trời đã khuất bóng, bên ngoài mưa lất phất rơi.

Bảo Ninh thầm nghĩ một tiếng không ổn. Trời mưa thế này, nàng cũng không thể đội mưa ra bờ sông được. Không biết khi nào trời mới tạnh, xem ra hôm nay không vớt được ốc rồi.

Nàng ngồi trên kháng chờ một lúc, bỗng nhớ đến Tái Phong. Vẫn chưa kịp dựng xong chuồng ngựa, giờ nó bị mưa tạt ở ngoài, nếu bị bệnh thì phải làm sao đây?

Bảo Ninh không ngồi yên nổi nữa, cầm vội chiếc ô chạy ra ngoài.

Trong sân không thấy bóng dáng Tái Phong đâu, Bảo Ninh sốt ruột tìm quanh một vòng, trước sân sau sân đều lật tung lên. Nàng nghĩ chắc nó chạy đi đâu mất rồi, đúng lúc đi ngang chuồng gà, liếc mắt vào trong, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.

Tái Phong thông minh, tự mình chui vào dưới mái chuồng gà, co chân nằm yên, trông như sắp ngủ.

Đây là lần đầu tiên Bảo Ninh thấy ngựa nằm, cảm thấy rất kỳ lạ, không khỏi nhìn kỹ thêm hai lần. Tái Phong duỗi thẳng hai chân trước, đầu gối không gập lại, cúi đầu vùi mặt vào chân.

Nhìn đôi chân gầy khẳng khiu như cành lau của nó, trong đầu Bảo Ninh bất chợt lóe lên một ý tưởng. Một suy nghĩ vụt qua khiến nàng sáng tỏ.

Chân trái của Bùi Nguyên đi lại khó khăn là vì không dùng được lực. Nếu có cách nào đó để cố định chân trái, tạo thành một điểm tựa, có phải sẽ bớt tốn sức hơn không?

Càng nghĩ càng thấy có lý, Bảo Ninh phấn khởi, vội thu ô lại, hấp tấp chạy vào nhà tìm đồ, muốn mau chóng làm thử rồi đưa cho Bùi Nguyên thử nghiệm.

Biết đâu... lại hữu dụng thật thì sao?



Trong rừng cây cách đó không xa, Từ Quảng dựa người vào thân cây liễu, đầu lưỡi khẽ liếʍ răng, ánh mắt dõi theo bóng lưng của Bảo Ninh khuất dần sau cánh cửa, trong mắt không chút che giấu du͙© vọиɠ.

Đợi đến khi cửa “rầm” một tiếng đóng lại, gã mới dời mắt, ngoắc ngón tay về phía Phùng Vĩnh Gia bên cạnh: “Đồ chuẩn bị xong chưa?”

Phùng Vĩnh Gia bị mưa dầm cho ướt như chuột lột, run rẩy đáp: “C-có, có rồi.”

Từ Quảng nói: “Mê hương phát tác chỉ trong một khắc, ngươi đứng ngoài canh thời gian, đợi khi tên phế vật kia tay chân bủn rủn, thì xông vào gϊếŧ hắn. Hiểu chưa?”

Phùng Vĩnh Gia sợ đến tái mét, lưỡi cứng đờ, không dám trả lời.

Từ Quảng đưa mũi dao dí sát cổ hắn, giọng trầm thấp đe dọa: “Chuyện thành, nữ nhân có, tiền cũng có. Nếu không làm được, ta sẽ dùng chính con dao này cắt cổ ngươi và lão già sắp chết của ngươi!”

Phùng Vĩnh Gia mặt cắt không còn giọt máu, nắm chặt tay áo, vội gật đầu lia lịa: “H-hiểu, hiểu rồi.”

Từ Quảng thu dao lại, cười lạnh một tiếng: “Cơn mưa này đúng là đến thật đúng lúc.”

Gã vỗ vai Phùng Vĩnh Gia: “Đi đi, tiểu tú tài, làm cho tốt.”

Phùng Vĩnh Gia gật đầu, không dám nhúc nhích. Đến khi thuộc hạ bên cạnh Từ Quảng đẩy một cái, hắn mới run rẩy bước lên vài bước. Thấy kiếm lóe sáng bên cạnh, hắn rùng mình, cắn răng chạy thẳng vào màn mưa.

"Đồ chết nhát.” Tên thuộc hạ nhổ một bãi nước bọt xuống đất, quay sang nói với Từ Quảng: “Đại nhân, sao cứ phải bắt tên vô dụng đó làm? Ngài chỉ cần ra lệnh một tiếng, thuộc hạ xông vào, chưa đầy ba chiêu là giải quyết xong.”

“Ba chiêu? Không quá hai chiêu…” Từ Quảng cười nhạt.

Thuộc hạ cứ tưởng mình được khen, mặt mày rạng rỡ, lại nghe Từ Quảng nói tiếp: “Hắn sẽ khiến ngươi mất đầu trước!”

Triệu Lập sượng trân, không tin nổi: “Chẳng phải chỉ là một tên phế vật thôi sao, làm sao có thể?”

Từ Quảng đáp: “Vài ngày trước ta có giao thủ với hắn, bây giờ hắn yếu đi nhiều nhưng võ công cũng không kém bao nhiêu so với trước kia. Với võ nghệ trước đây của Bùi Nguyên, ngay cả Thái tử cũng không thể đến gần hắn, huống chi là ngươi?”

Triệu Lập nghe vậy, mặt mày xám ngoét: “Nhưng... cũng đâu cần đến tên tú tài kia? Chỉ cần mê hương phát tác, thuộc hạ cũng có thể ra tay!”

Từ Quảng nhíu mày: “Tự mình động thủ để lại nhược điểm, ngươi điên rồi sao?”

Triệu Lập không cam lòng: “Thánh thượng vốn chẳng ưa gì hắn, chết thì cũng chết thôi, có thể lật trời được chắc? Quyền lực trong tay chúng ta, Thái tử điện hạ cũng đứng về phe mình. Chỉ cần xử lý gọn gàng, hắn chết không rõ ràng, Thái tử sẽ trừ được một mối họa tâm phúc, chúng ta cũng lập đại công!”

Từ Quảng liếc nhìn hắn, cười nhạt: “Chỉ bằng đầu óc nông cạn này, cả đời ngươi cũng chỉ làm được một tên thị vệ bát phẩm vác đao, chẳng nên cơm cháo gì.”

Triệu Lập biết mình lỡ lời, nuốt nước bọt, cúi đầu cung kính: “Đại nhân, xin ngài chỉ bảo.”

Từ Quảng nheo mắt, tay gõ nhẹ lên chuôi đao, chậm rãi nói: “Đại tướng quân hộ quốc đã từ Bắc Cương trở về, dự tính ba ngày nữa sẽ đến.”

Triệu Lập biến sắc: “Khâu Minh Sơn?”

Ánh mắt Từ Quảng sắc lạnh: “Lão già đó nắm trong tay binh quyền, ngay cả Hoàng thượng cũng phải kiêng dè ba phần, lại còn là sư phụ của tên tàn phế kia. Một khi lão trở về, nếu hắn chết, ngươi nghĩ lão không điều tra ra chúng ta sao?”

Triệu Lập cúi đầu: “Đại nhân nói chí phải…”

“Vậy nên, phải mượn dao gϊếŧ người.” Từ Quảng cười nhạt, tiếp lời: “Phùng Vĩnh Gia vừa mới gặp tên tàn phế đó, hắn ôm hận trong lòng, hôm ấy còn có phu xe có thể làm chứng. Hơn nữa, nợ nần chồng chất, nhất thời hồ đồ muốn cướp của cướp sắc cũng là chuyện dễ hiểu. Đến lúc sự việc bại lộ, Đại Lý Tự mở cuộc điều tra, chúng ta thò tay nhúng vào, đổ hết trách nhiệm lên đầu họ Phùng kia, sau đó tìm cơ hội lặng lẽ tiễn hắn đi, chẳng phải là thiên y vô phùng* sao?”

*Thiên y vô phùng (天衣无缝): Ý chỉ một kế hoạch hoàn mỹ, không có bất kỳ sơ hở nào.

Triệu Lập nghe xong, mắt sáng rực, cúi rạp người: “Đại nhân anh minh!”



Phùng Vĩnh Gia co người dưới cửa sổ của Bùi Nguyên, mưa như trút nước dội xuống đầu, tay chân vì sợ hãi mà run lẩy bẩy.

Hắn cầm theo một con dao găm trong lòng, cùng mấy cây mê hương giấu trong tay áo, đầu cúi thấp, lấy vạt áo che gió. Tay hắn mò mẫm lấy ra mồi lửa, cẩn thận đốt đầu hương.

Nhìn thấy đầu hương lóe sáng, Phùng Vĩnh Gia thở phào nhẹ nhõm, lòng dần thả lỏng.

Hắn nhón chân, tay cầm hương châm thủng một lỗ trên giấy cửa sổ, nhét nửa cây hương vào trong.

Lo lắng một cây hương chưa đủ hạ gục Bùi Nguyên, hắn bèn làm theo cách cũ, nhét thêm hai cây nữa.

Tiếng mưa rơi át đi âm thanh hành động của hắn. Sau khi làm xong, hắn ngồi thụp xuống, ngẩng đầu tính thời gian.

Lòng Phùng Vĩnh Gia rối như tơ vò, mắt chằm chằm nhìn cửa sổ, tâm trí bay đi đâu mất. Mãi đến hơn nửa khắc sau, hắn mới cảm thấy có gì đó không ổn.

Hắn đột nhiên nhớ ra, phần cuối của mê hương là màu vàng, nhưng ba cây hắn vừa đốt lại có màu đỏ!

Hắn lỡ tay cầm nhầm rồi ư? Một tia hoảng hốt ập đến, tim hắn chùng xuống một nhịp.

Hương đỏ là do Thanh Thanh mang đến trước khi vào viện của hắn, nàng ta lấy từ trong kỹ viện ra, nói là có công dụng kỳ diệu, cứ lải nhải bắt hắn thử một lần. Phùng Vĩnh Gia vốn thích mỹ nhân, nhưng đối với những thứ tà thuật này thì trong lòng luôn phản cảm, chưa từng động vào, chỉ tiện tay ném vào trong hộp.

Đêm qua, khi Từ Quảng sai hắn đi mua mê hương, hắn về nhà lại lơ đễnh, dường như để chung vào cùng chiếc hộp đó.

Lẽ nào thật sự lấy nhầm?

Phùng Vĩnh Gia tim đập thình thịch, căng thẳng đến mức tay chân đều tê rần, hận không thể tự tát mình hai cái. Hắn luống cuống đứng dậy, định rút cây hương ra kiểm tra cho rõ ràng, thì đột nhiên nghe thấy tiếng cửa mở phát ra từ phía phòng phía Tây.

Bảo Ninh ôm một đống đồ bước ra, vừa liếc mắt liền thấy trước cửa phòng của Bùi Nguyên có một bóng người đứng.

Mưa quá lớn, trời tối mịt, nàng không nhìn rõ là ai, bị dọa cho giật mình. Nàng vừa há miệng định gọi Bùi Nguyên, thì còn chưa kịp cất tiếng, đã thấy một tia sáng lóe lên, xuyên qua cửa sổ, sượt qua cổ người kia một cách tàn nhẫn.

Người đó hét thảm một tiếng, vội vàng ôm cổ bỏ chạy.

Bảo Ninh ngây người một lúc, sau đó đột nhiên hoàn hồn, vội vàng chạy về phía phòng của Bùi Nguyên.

Nàng đẩy cửa vào, một mùi hương nhàn nhạt xộc vào, nếu không để ý kỹ thì khó phát hiện ra. Nhưng mũi Bảo Ninh rất nhạy, nhận ra ngay điều bất thường, tim thắt lại, lo lắng hỏi: "Ngài không sao chứ?"

Trong bóng tối, Bùi Nguyên ngồi trên mép giường, tay siết chặt chiếc chén trà vỡ, từng giọt máu tí tách rơi xuống.

Hắn như không cảm nhận được cơn đau, ánh mắt sắc bén khóa chặt lấy nàng, giống như một con sói.