Trong chiếc lọ sành có một lớp bùn mỏng phủ ở đáy, dày khoảng bằng một đốt ngón tay, mùi thuốc nồng nặc bốc ra từ khe hở, đắng chát và khó ngửi.
Bảo Ninh cầm một que gỗ nhỏ, hít sâu để trấn an bản thân rồi cẩn thận mở nắp lọ ra.
Trên lớp bùn có một lỗ nhỏ, Bảo Ninh dùng que gỗ chọc vào trong khều nhẹ. Một lát sau, một con trùng đầu tròn mập mạp ló ra. Đầu nó có màu xanh nhạt, thân to bằng nửa ngón út, dài khoảng hai tấc, lưng trong suốt màu trắng, có thể nhìn thấy các mạch máu nhỏ bên trong, hai bên thân là hai đường tơ vàng.
So với loại thủy điệt thường thấy ở ruộng lúa, kim ty thủy điệt trông nhỏ nhắn và đẹp mắt hơn. Nhưng suy cho cùng, nó vẫn là một con trùng mềm nhũn bò ngoằn ngoèo.
Bảo Ninh nhìn chằm chằm vào nó một lúc, cảm giác buồn nôn cuộn lên trong dạ dày khiến nàng thấy khó chịu.
Nàng đậy nắp lọ lại, bưng chén nước lên uống một ngụm, cố gắng ép cảm giác khó chịu xuống.
Đây là con kim ty thủy điệt duy nhất mà Minh di nương có thể tìm được, nó sắp đẻ trứng, cần phải chăm sóc thật tốt. Nếu con này chết hoặc trứng nó đẻ ra không sống được bao nhiêu, mọi chuyện sẽ trở nên rắc rối.
Thứ này có tiền cũng không mua được.
Minh di nương có được hoàn toàn là nhờ may mắn. Nhị tiểu thư là con của bà, Quý Đồng, gả cho thứ tử của phủ Sùng Viễn Hầu, Giả Hiến, sinh được hai con trai. Mùa hè năm ngoái, tiểu nhi tử bị cảm nắng khi chơi ngoài trời, trúng độc nhiệt, toàn thân nổi mụn nhọt, tình trạng nguy kịch.
Thế tử của phủ Sùng Viễn Hầu có lẽ mắc bệnh thầm kín, thành thân năm năm mà chưa có lấy một mụn con, nên đứa cháu trai này là bảo bối trong lòng Hầu gia. Lúc đang loay hoay không biết phải làm sao, có người mang một đôi kim ty thủy điệt đến dâng tặng, vừa khéo giải được độc nhiệt cho tiểu công tử.
Nhị tiểu thư biết di nương mình thích nuôi mấy thứ này, hơn nữa cũng có chút kinh nghiệm chăm sóc, nên sau khi bệnh tình của con trai ổn định, đã giao lại cho bà nuôi.
Lúc đó, con được dùng để giải độc là thủy điệt đực, sau khi sử dụng xong thì sắp chết, Minh di nương phải dùng thuốc cầm cự cứu nó, qua cả mùa đông, đến đầu xuân năm nay vẫn không sống nổi mà chết hẳn.
May mà con thủy điệt cái đã mang thai trứng, nếu có thể thuận lợi đẻ trứng, cũng coi như không lo tuyệt nòi.
Nếu nó chết, muốn tìm một con khác cũng rất khó. Hơn nữa, độc trong người của Bùi Nguyên cũng không thể trì hoãn lâu thêm được nữa.
Thứ này sống nhờ hút máu, phải liên tục bỏ sinh vật sống vào để nuôi, nhất là thủy điệt cái sắp đẻ trứng, mỗi ngày có thể hút máu động vật bằng nửa chén trà nhỏ.
Bảo Ninh cảm thấy hơi đau đầu, nàng phải đi đâu để tìm thứ cho nó ăn đây?
Minh di nương nói, nếu thực sự không có gì để cho ăn thì có thể cho nó ăn lòng đỏ trứng luộc, nhưng cứ ăn mấy thứ này mãi cũng không ổn. Bảo Ninh nghĩ ngợi, ngày mai nàng sẽ đan một cái lưới nhỏ, ra bờ sông thử xem có bắt được con ốc nào tươi không. Nếu không được, nàng sẽ ra chợ mua về nuôi trong một cái chậu nhỏ, đợi sau này thủy điệt cái đẻ trứng, còn có thứ để nuôi lũ con của nó.
Trước khi đi ngủ, Bảo Ninh cho vào lọ một ít lòng đỏ trứng đã nghiền nát, rồi đậy kín nắp lại, đυ.c một lỗ nhỏ để thông khí, cẩn thận đặt lên tầng cao nhất của giá.
Nàng lẩm nhẩm trong lòng: "Mẹ thủy điệt à mẹ thủy điệt, ngàn vạn lần phải tranh khí mà sống nhé!"
…
Rời khỏi đó, Phùng Vĩnh Gia không quay về bãi ngựa mà đi đến biệt viện của mình ở vùng ngoại ô phía đông Kinh Thành.
Chỗ này do hắn lén giấu tiền mua được, không cho Phùng Tường biết, rất kín đáo. Trong đó nuôi mấy tình nhân mềm mại yếu đuối, không ai biết đến.
Vừa bước vào cửa, một nữ nhân đã chạy ra đón, dịu dàng khoác lấy cánh tay hắn, ghé sát tai hắn thổi hơi: "Gia, mấy hôm rồi người không đến, nô gia còn tưởng người không cần Thanh Thanh nữa."
Thanh Thanh là người hắn chuộc ra từ kỹ viện nửa tháng trước, eo thon, ngực đầy, đôi mắt câu hồn như tơ, Phùng Vĩnh Gia từng say mê không dứt. Nhưng hôm nay vừa nhìn thấy, hắn lại cảm thấy chán ghét.
Hắn đẩy nàng ta ra, khinh bỉ nói: "Cả người toàn mùi phấn son."
Thanh Thanh bị hắn mắng thì ngẩn người ra.
"Về phòng mình đi, đừng phiền ta." Phùng Vĩnh Gia vung tay áo, sải bước lớn vào chính phòng, đóng cửa cái rầm.
Thanh Thanh hậm hực nhìn bóng lưng hắn, nghiến răng nói: "Tên nghèo kiết xác,thật sự tưởng mình là nhân vật lớn rồi sao!"
Nàng ta bĩu môi, uốn éo vòng eo rời đi.
Phùng Vĩnh Gia ngồi trong phòng, mượn rượu giải sầu.
Hắn tự nhận mình là người có tài nhưng không gặp thời, một kẻ mệnh khổ. Từ nhỏ đã thông minh hơn người, hơn mười tuổi đã đỗ tú tài nhưng khổ nỗi cha hắn chỉ là một mã phu nghèo kiết xác, không quyền không thế, muốn tiến xa hơn trên con đường khoa cử lại bị quan tham chèn ép vì không có lễ vật hối lộ. Bao năm qua hắn mãi chẳng thể công thành danh toại, lâu dần tâm tính hắn cũng đổi thay. Ban đầu hắn khao khát dùng công danh để ngẩng cao đầu, nhưng giờ hắn đã hiểu, tài hoa đầy mình thì có ích gì, không có tiền thì một bước cũng khó mà đi. Nếu không phải vì thế, hắn cũng đâu đến nỗi đến giờ ngay cả một thê tử cũng chưa cưới nổi.
Không lâu trước đây, cha hắn bất ngờ được sở hữu một trang trại ngựa, nhờ đó hắn cũng được thơm lây. Từ một tú tài nghèo hèn, hắn một bước thành công tử phú quý, cứ ngỡ từ nay không phải chịu cảnh khốn khổ trước kia nữa. Ai ngờ cha hắn lại keo kiệt như một kẻ giữ của, một xu cũng chẳng chịu để hắn tiêu.
Phùng Vĩnh Gia trong lòng u uất, còn hơn cả những ngày bế tắc trước đây. Hắn nghĩ ra một cách, lén trộm tiền đi ra ngoài đánh bạc. Không ngờ trò này kiếm tiền nhanh đến vậy, chỉ vài ngày mà đã có một đống bạc lớn. Hắn không còn phải nhìn sắc mặt cha, liền sắm sửa biệt viện, mua nữ nhân, sống xa hoa sung sướиɠ được hơn một tháng. Nhưng tai họa bất ngờ giáng xuống, ba ngày trước, trong một canh bạc, hắn thua trắng vào tay Từ Quảng, không chỉ mất sạch tiền mà còn nợ thêm hai ngàn lượng bạc.
Từ Quảng là tay chân thân tín dưới trướng Hoàng Cát, phó tổng quản của Thiếu Phủ Giám. Hắn không thể đánh cũng không thể mắng, bị người ta đẩy ngã cũng phải ngậm bồ hòn làm ngọt, chỉ biết nghiến răng tìm cách trả tiền.
Nhưng kiếm đâu ra được số tiền lớn như thế?
Phùng Vĩnh Gia lại bắt đầu than vãn cho số phận đen đủi của mình.
Uống được hai ngụm rượu, hắn vừa đấm ngực vừa giậm chân, bỗng nhiên nghĩ đến Bảo Ninh, trong lòng không khỏi chua xót. Nữ nhân mà hắn mong muốn cưới chính là kiểu như nàng - dịu dàng nhã nhặn, hiểu biết lễ nghĩa, tinh tế, như nước mềm mại làm lòng người thương tiếc. Nhưng số mệnh không công bằng, khổ tâm cầu xin cũng không được. Tên phế nhân kia, tên phế nhân kia dựa vào đâu mà lại có vận số tốt như vậy? Nếu hắn sớm cưới được một thê tử như thế, chắc chắn hắn đã không đi vào con đường sai lầm như ngày hôm nay!
Phùng Vĩnh Gia cảm thấy bất bình, nghiến răng nghiến lợi, lòng ghen tị bùng lên thành hận, lại hớp thêm một ngụm rượu, gục xuống bàn khóc nức nở.
Đột nhiên cửa bị đá tung ra.
Cơn gió lạnh ào vào phòng, khiến Phùng Vĩnh Gia rùng mình. Ngẩng đầu lên, hắn đối diện với gương mặt hung thần ác sát của Từ Quảng.
Tim hắn giật thót, mắt trợn to, vừa định kêu cứu thì bị Từ Quảng dùng chuôi đao bịt miệng. Lưỡi hắn co rụt lại, không dám phát ra một tiếng nào.
Từ Quảng cúi người nhìn hắn, nhếch môi cười: “Tiểu tú tài, ta không cần tiền của ngươi nữa, chúng ta làm một cuộc giao dịch đi.”
Phùng Vĩnh Gia sợ hãi nhìn hắn chằm chằm.
Từ Quảng nheo mắt, chậm rã nóii: “Ngươi giúp ta gϊếŧ một người, ta giúp ngươi có được một nữ nhân. Thế nào?”