Chương 24: Bình yên

Khi Bảo Ninh về đến nhà thì đã qua giờ Dậu, bầu trời đầy sao sáng lấp lánh.

Phùng Vĩnh Gia vén rèm, lịch sự mời Bảo Ninh xuống xe. Không bàn đến những điều khác, Phùng Vĩnh Gia quả thật là một nam tử khôi ngô, phong thái nho nhã, lại ăn nói rất lễ độ.

“Tiểu phu nhân, người cứ vịn vào tay ta, ta đỡ người xuống.”

Chỉ thoáng qua trong khoảnh khắc, Phùng Vĩnh Gia mới lướt thấy đường nét của Bảo Ninh. Nhìn dáng vẻ nhỏ nhắn, tuổi tác không lớn, hắn vô thức thêm chữ “tiểu” trước từ “phu nhân.”

Bảo Ninh hơi nghiêng người về phía trước, lúc này Phùng Vĩnh Gia mới thấy rõ gương mặt nàng.

Một cô nương được nuôi dưỡng trong nhung lụa, làn da trắng mịn như ngọc, hơi ửng sắc hồng khỏe mạnh. Lông mi dài cong vυ"t, đôi mắt trong veo, long lanh ánh nước, quả là một mỹ nhân mà hắn chưa từng gặp qua.

Phùng Vĩnh Gia nhất thời thất thần trong giây lát.

“Đa tạ, không cần đâu.” Bảo Ninh không vịn vào tay hắn, chỉ nhẹ nhàng bám vào cửa xe rồi khẽ nhảy xuống, đáp đất một cách vững vàng.

Phùng Vĩnh Gia thoáng thất vọng, thu tay lại buông thõng bên hông, ngón tay cái chà nhẹ vào đầu ngón trỏ. Ánh mắt liếc qua, thấy phu xe đang bận rộn đưa chiếc xe lăn của Bùi Nguyên xuống, lập tức hoàn hồn, vội vàng chạy tới giúp đỡ.

Bánh xe vừa chạm đất, Phùng Vĩnh Gia không khỏi lấy làm lạ, không biết vị ân nhân mà phụ thân nhắc tới rốt cuộc là ai, sao lại cần dùng đến thứ này? Chẳng lẽ là một lão già? Đang lúc suy nghĩ, hắn bỗng thấy Bảo Ninh đưa tay vào trong xe.

Rất nhanh một bàn tay thon dài, khớp xương rõ ràng vươn ra từ trong xe, nắm lấy tay nàng. Người kia mượn lực, từ từ bước xuống xe rồi ngồi lên chiếc xe lăn.

Tâm trí của Phùng Vĩnh Gia đều đổ dồn vào đôi bàn tay đang giao nhau kia. Hắn ngây người một lúc, trong lòng dâng lên nỗi chua xót, có chút tiếc nuối, lại có chút bất bình.

Một mỹ nhân trẻ trung, xinh đẹp như vậy, sao lại gả cho một kẻ tàn phế chứ? Nhìn cái sân viện rách nát này đi, đừng nói là gia cảnh nghèo khó, chắc cũng chẳng khá hơn là bao. Tại sao có những nam nhân lại may mắn đến thế? Đúng là bất công, sao đến lượt hắn thì lại không gặp được phúc phận này?

Bảo Ninh cúi người giúp Bùi Nguyên chỉnh lại tấm chăn nhỏ trên đùi, đang định cảm ơn phu xe rồi quay vào trong viện, thì chợt nhìn thấy sắc mặt không vui của Bùi Nguyên.

Bùi Nguyên nhíu mày, ngón tay trỏ gõ gõ vào tay vịn, nghiêm giọng quát: “Nhìn đủ chưa?”

Phùng Vĩnh Gia bị tiếng quát này làm cho giật mình, hoảng hốt ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt sắc lạnh của Bùi Nguyên.

Phùng Vĩnh Gia sững lại, không ngờ người ngồi trên xe lăn lại là một nam tử trẻ tuổi. Dung mạo tuấn tú, khí chất bất phàm, rõ ràng là đang ngồi nhưng ánh mắt lại đầy vẻ uy nghi, nhìn hắn khiến trong lòng không khỏi phát run.

Chỉ là một kẻ tàn phế, lại còn nghèo túng.

Nghĩ vậy tâm trạng có chút uể oải của Phùng Vĩnh Gia bỗng phấn chấn trở lại.

Hắn nhớ đến lời phụ thân, người trước mặt này chính là ân nhân của gia đình. Phùng Vĩnh Gia nghĩ thầm, có lẽ người này trước đây từng giàu có, giúp đỡ cha hắn nhưng giờ thì đã sa cơ lỡ vận, Phùng gia giúp đỡ lại cũng là hợp tình hợp lý. Nhưng có một tiểu nương tử xinh đẹp như vậy thì thật không nên. Kẻ tàn phế làm sao xứng chứ? Đúng là số phận bất công.

Phùng Vĩnh Gia thấy bất bình trong lòng nhưng chẳng thể làm gì thay đổi, chỉ có thể kìm nén một hơi bực bội, giả vờ không nhìn thấy sắc mặt khó chịu của Bùi Nguyên, quay sang ân cần với Bảo Ninh.

Hắn mỉm cười hòa nhã, tự giới thiệu: “Tiểu phu nhân, ta tên Phùng Vĩnh Gia, là thiếu gia của trại ngựa Sơn Dương. Nếu có việc gì cần giúp đỡ, nàng cứ tìm ta, đến trại ngựa báo tên ta là được.”

Bùi Nguyên cười khẩy một tiếng, nhìn hắn một lúc lâu, trong mắt đầy khinh thường.

Phùng Vĩnh Gia đang nghĩ gì, đều là nam nhân, Bùi Nguyên sao có thể không biết? Loại tiểu nhân đáng khinh, chẳng đáng để bận tâm, đối phó với hắn chỉ tổ bẩn tay.

Bùi Nguyên chẳng buồn để ý, thu lại ánh mắt, nói với Bảo Ninh: “Vào đi.”

Bảo Ninh đáp một tiếng.

Phùng Vĩnh Gia đứng tại chỗ, nhìn Bảo Ninh mở cổng hàng rào, đẩy Bùi Nguyên vào trong. Nàng còn ngoái lại vẫy tay, gọi Tái Phong đi theo.

Dưới ánh trăng bạc, bóng dáng Bảo Ninh được phủ một vầng sáng, khiến hắn ngẩn ngơ.

Một con chó nhỏ màu vàng đất nghe thấy tiếng động, từ trong nhà chạy ra, quẩn quanh dưới chân nàng. Bùi Nguyên đưa tay, con chó nhảy phốc lên đầu gối hắn.

Khung cảnh yên bình, hài hòa, đầm ấm.

Thêm một lát sau, hai người vào trong nhà, cánh cửa khép lại, đèn sáng lên. Phùng Vĩnh Gia vẫn đứng yên tại đó, thất thần nhìn theo.

Phu xe không chịu nổi, bước xuống vỗ vai hắn: “Này, tiểu lang quân, rốt cuộc ngài có đi không? Đứng đây nhìn cái gì thế?”

Phùng Vĩnh Gia thất hồn lạc phách, lẩm bẩm: “Số phận bất công, bất công… Sao hắn lại xứng chứ…”

Phu xe nghe không hiểu hắn đang nói gì, mất kiên nhẫn: “Ngài mà còn không đi, thì tự mà chạy bộ về, ta về kinh đây.”

Phùng Vĩnh Gia bỗng thở dài thườn thượt, tay phải nắm thành quyền đấm vào lòng bàn tay trái, dậm chân rồi xoay người trèo lên xe.

Phu xe ngơ ngác nhìn hắn, lẩm bẩm: “Đúng là bệnh.” Nói xong liền quất roi giục ngựa rời đi.



Trong nhà, Bảo Ninh quỳ trên kháng, trải chăn. Một ngày không về, lửa trong bếp đã tắt ngúm, trong phòng có chút lạnh, tay vừa thò vào trong chăn thì cảm giác lạnh buốt.

Bảo Ninh để Bùi Nguyên ngồi trên ghế, còn mình khoác thêm áo choàng lên vai hắn, dặn dò: “Tứ hoàng tử, ngài ngồi đây một lát, để ta đi đun nước, rửa mặt xong rồi ngủ.”

Nàng vỗ nhẹ tay vào y phục, chuẩn bị ra ngoài.

Bùi Nguyên gọi nàng lại, vẫy tay: “Lại đây.”

“Chuyện gì thế?” Bảo Ninh bước đến bên cạnh hắn. Bùi Nguyên dáng người cao lớn, dù ngồi xuống cũng không thấp hơn nàng là mấy, chỉ cần đưa tay là có thể chạm vai nàng.

Hắn nhẹ nhàng dùng sức ấn vai nàng xuống: “Ngồi xuống.”

Bảo Ninh không hiểu gì, vén vạt y phục gọn gàng, gập lại trước bụng, ngoan ngoãn ngồi xuống, ngẩng mặt lên, bật cười hỏi: “Rốt cuộc là có chuyện gì?”

A Hoàng chạy quanh nàng mấy vòng rồi cũng dừng lại, nhảy lên, hai chân trước đặt lên đầu gối Bùi Nguyên.

Bùi Nguyên nhìn hai đôi mắt đen láy trước mặt, bất giác bật cười. Trong gian phòng nhỏ, hai người một chó lặng lẽ nhìn nhau, khiến lòng hắn bỗng thấy bình yên hiếm hoi.

Hắn đưa tay tháo trâm cài tóc trên đầu Bảo Ninh xuống.

Bảo Ninh ngơ ngác, chỉ cảm thấy trên đầu nhẹ bẫng. Nàng đưa tay sờ thử, trâm đã bị lấy đi, tóc vốn búi gọn nay trở nên lỏng lẻo.

Bùi Nguyên đưa tay luồn qua mái tóc nàng, nhẹ nhàng rũ thêm vài cái, khiến mái tóc nàng buông xõa hoàn toàn. Hắn vuốt từ trên xuống dưới, khẽ nói: "Như vậy đẹp hơn.”

“Ngài tháo trâm của ta làm gì?” Bảo Ninh trách nhẹ, nàng gom tóc lại, vỗ nhẹ đuôi tóc, xót xa nói: “Chạm đất bẩn cả rồi.”

Bùi Nguyên chống cằm, nhìn nàng thêm một lúc. Hắn thích dáng vẻ này của Bảo Ninh, mái tóc dài buông lơi trên vai, khiến làn da nàng càng thêm trắng, gương mặt dịu dàng, có chút mềm mại lại phảng phất nét mê hoặc.

Bùi Nguyên ôm A Hoàng vào lòng, nói với Bảo Ninh: "Về sau đổi cách xưng hô đi, gọi thế nghe rất xa cách.”

Bảo Ninh ngẩn ra một lát, hiểu hắn đang nói đến cách xưng hô lúc nãy, nàng gọi hắn là Tứ hoàng tử.

Nàng cười tủm tỉm: “Vậy ta gọi ngài là gì đây?”

Bùi Nguyên nói: “Ta đâu phải không có tên.”

Bảo Ninh bèn gọi thử: “Bùi Nguyên?” Giọng nàng dè dặt, mang chút thăm dò, lọt vào tai hắn, lại khiến lòng thấy dễ chịu.

Hắn đưa tay khẽ nâng cằm nàng, giọng trêu chọc: “Gọi ca ca đi.”

Hai má Bảo Ninh đỏ bừng, đánh nhẹ lên mu bàn tay hắn, nhỏ giọng: “Đáng ghét.”

Nàng xoa xoa vành tai nóng rực, đứng dậy đi ra ngoài: “Ta đi đun nước.”

Về nhà muộn quá, cả hai đều mệt. Bảo Ninh pha nước ấm cho Bùi Nguyên rửa mặt, nghĩ ngợi một hồi, lại đổ đầy một túi sưởi đặt vào chăn của hắn.

Nhớ lại lời Minh di nương dặn dò, nàng lo lắng cho sức khỏe của Bùi Nguyên, sợ hắn bị lạnh rồi sinh bệnh chồng bệnh, nên muốn chăm sóc hắn chu đáo hơn.

Bùi Nguyên không ưa mấy thứ này, thân nhiệt hắn vốn nóng, mặc áo đơn cũng thấy oi, nhưng Bảo Ninh cứ khăng khăng đối xử với hắn như nữ nhân đang ở cữ. Ban đầu định từ chối, nhưng nhìn ánh mắt lo lắng của nàng, hắn lại dịu giọng đồng ý.

Bảo Ninh yên tâm rời đi, ngoắc tay gọi, A Hoàng lắc lư cái mông, lon ton chạy theo nàng. Trước khi đi, nàng thổi tắt đèn.

Bùi Nguyên nằm xuống, đẩy túi sưởi xuống cuối giường, nhắm mắt lại.

Đêm khuya tĩnh mịch, dù cả ngày mệt nhọc nhưng hắn không sao chợp mắt, cứ mở mắt nhìn trần nhà, nghĩ ngợi về sau này.

Trước đây hắn chỉ có một mình, muốn làm gì cũng được, sống hay chết cũng chỉ là chuyện của bản thân. Nhưng giờ thì khác rồi, bên cạnh hắn đã có thêm một gánh nặng nhỏ, có thêm một mối bận tâm.

Hắn không thể tùy tiện nữa.



Trong phòng phía Tây, Bảo Ninh rửa mặt xong, khoác chăn lên vai, lấy ra lọ thủy điệt mà Minh di nương đưa cho nàng.

Nàng vốn sợ côn trùng, do dự mãi vẫn không dám mở nắp. Hít sâu một hơi, cuối cùng lấy hết can đảm, khẽ mở nắp một khe nhỏ, liếc mắt nhìn vào bên trong.