Chương 23: Từ Quảng

Cánh cửa bị đẩy ra, Phùng Tường đứng ở cửa, nheo mắt nhìn vào trong.

Ông đã già, mắt không còn tinh tường, chỉ thấy được dáng vẻ to lớn của Từ Quảng mà không nhìn rõ vẻ mặt hung dữ của gã. Ông "ồ" một tiếng rồi nói: "Vĩnh Gia, gọi con mãi không đáp, hóa ra là có khách à?"

Phùng Vĩnh Gia ậm ừ đáp lại, cẩn thận quan sát sắc mặt của Từ Quảng, lo gã sẽ nói gì đó trước mặt cha mình, nóng lòng muốn đuổi Phùng Tường đi: "Cha, có chuyện gì mai hẵng nói, con đang tiếp khách quý."

"Khách của cha còn là quý nhân hơn." Phùng Tường nói: "Vĩnh Gia à, đó là ân nhân của nhà ta, ngài ấy sắp đi rồi, chân lại không tiện, con ra tiễn một đoạn đi."

Phùng Vĩnh Gia có chút mất kiên nhẫn, hạ giọng nói: "Nhà mình có bao nhiêu hạ nhân, bảo họ đi tiễn cũng được mà, con đang bận."

"Đồ bất hiếu!" Phùng Tường quát, nhưng con trai út lại là bảo bối trong lòng ông, ông không nỡ trách mắng nặng lời, liền dịu giọng: "Bây giờ con cơm áo không lo đều là nhờ vào vị quý nhân đó, đừng thất lễ, mau đi đi."

Nói xong ông quay sang Từ Quảng, chắp tay hành lễ: "Vị khách quan này, tiếp đón không chu đáo, mong ngài thứ lỗi."

Từ Quảng cười khẩy một tiếng, quay đầu nói với Phùng Vĩnh Gia: "Cha ngươi vẫn có lòng tốt, sao lại nuôi ra một thằng phá gia chi tử như ngươi chứ?"

Phùng Vĩnh Gia cúi đầu, vâng vâng dạ dạ. Phùng Tường nghe thấy câu đó nhưng lại không hiểu, con trai ông sao lại bị gọi là "phá gia chi tử"?

Ông vừa định mở miệng hỏi thì Phùng Vĩnh Gia đột nhiên đứng dậy, ba bước đẩy ông ra ngoài: "Cha, cha đợi con một chút thôi, con đi ngay bây giờ."

Phùng Tường ra ngoài, Phùng Vĩnh Gia liền đóng sầm cửa lại. Khi quay lại đối diện với Từ Quảng, hắn lập tức đổi sang vẻ mặt khác, khó nhọc nuốt nước bọt, cầu khẩn: "Đại nhân, xin ngài thư thả cho ta hai ngày, năm ngày, nhiều nhất là năm ngày! Ta nhất định gom đủ tiền trả ngài."

Từ Quảng tựa đầu vào lưng ghế, dùng roi ngựa gõ nhẹ lên đầu gối, nhướng mày nói: "Được thôi."

Gã đứng dậy, ghé sát mặt Phùng Vĩnh Gia, hơi thở phả bên tai hắn: "Nếu không gom đủ, ta cắt vài thứ của ngươi ngâm rượu bán để lấy lại tiền của ta."

Sắc mặt Phùng Vĩnh Gia lập tức trắng bệch, chân mềm nhũn suýt ngã xuống.

Từ Quảng túm cổ áo hắn kéo lên: "Đi thôi, dẫn ta đi xem quý nhân của cha ngươi trông ra sao nào."



Bảo Ninh và Bùi Nguyên ngồi trong xe ngựa, cửa xe mở nên có thể nhìn thấy khung cảnh bên ngoài.

Ngựa kéo xe là một con ngựa cái lông nâu, Tái Phong đứng cách nó hai bước, thiếu kiên nhẫn vẫy đuôi. Con ngựa cái vươn đầu về phía Tái Phong, muốn gần gũi nhưng Tái Phong liếc nó một cái rồi lộc cộc bỏ đi.

Đôi mắt ngựa cái vẫn dõi theo bóng Tái Phong, trông có vẻ thất vọng.

Bảo Ninh thầm nghĩ, chủ nhân thế nào thì ngựa thế ấy, đều là loại tính tình vừa cô độc vừa kiêu ngạo.

Nàng bỗng nhớ lại khi nãy nghe Phùng Tường nói chuyện, rằng trang trại ngựa này do ông ấy trông nom giúp Bùi Nguyên. Bảo Ninh tò mò, bèn ghé sang hỏi hắn: "Vị lão nhân tên Phùng Tường đó là cố nhân của ngài à?"

Bùi Nguyên cúi đầu nhìn móng tay mình: "Xem như vậy đi."

Hắn ngừng một chút rồi nói tiếp: "Phùng Tường là mã phu cũ của ta."

Bảo Ninh ngạc nhiên:

"Vậy trang trại ngựa này…"

"Ta tặng ông ấy." Bùi Nguyên vẫn cúi đầu, Bảo Ninh không nhìn thấy được vẻ mặt hắn, chỉ nghe giọng hắn nhàn nhạt: "Khi phủ đệ ta bị tịch thu, ông ấy đã bảo vệ một thứ rất quan trọng của ta, còn bị thương vì chuyện đó. Ta không có gì để đền đáp, ông ấy thích ngựa, ta liền tặng ông ấy trang trại này, mong ông ấy có thể an hưởng tuổi già."

Là thứ quan trọng gì? Có lẽ rất riêng tư, Bùi Nguyên không nói, Bảo Ninh cũng không hỏi, chỉ cười nhẹ:

"Không ngờ ngài cũng nặng tình nghĩa như vậy."

Bùi Nguyên cong ngón tay đặt dưới môi, thổi nhẹ một hơi: "Những chuyện nàng không ngờ còn nhiều lắm."

Hắn chợt nhớ ra điều gì, nghiêng đầu hỏi nàng: "Danh tiếng ta có phải rất tệ không? Lúc nàng gả đến đây, nàng không sợ sao?"

"Ngài cũng biết danh tiếng của mình khó nghe à." Bảo Ninh cười khúc khích, chống cằm nhìn hắn, nghiêm túc nói: "Cũng có chút sợ, nhưng lại không quá sợ. Khi đó ta nghĩ, cùng lắm thì ngài chỉ mắng ta vài câu, cũng chẳng làm gì ta được, thế là không sợ nữa. Còn những chuyện trước kia của ngài, đó là chuyện cũ rồi, như giở sách vậy, lật qua một trang là đến trang kế tiếp. Ta không bận tâm, chúng ta cứ nhìn về phía trước thôi."

Bùi Nguyên khẽ ngẩng cằm, cúi mắt nhìn nàng: "Ngốc quá."

Bảo Ninh không vui, hắn cứ tùy tiện mắng người như thế.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, tay của Bùi Nguyên phủ lên, xoa nhẹ sau gáy nàng, giọng trầm thấp nói: "Cũng tốt, ngốc thế này lại khiến người ta thương."

Hơi thở của hắn phả vào mặt Bảo Ninh, nàng thoáng nghẹn lại, đầu óc hơi choáng váng, không nghe rõ hắn nói gì.

Bảo Ninh khó chịu xoay eo, né ra xa Bùi Nguyên một chút, nắm lấy cổ tay hắn, gỡ tay hắn xuống.

Nàng nhìn thấy móng tay của hắn, có lẽ vì nam nhân không biết cắt tỉa, nên trông không được đẹp, còn hơi dài.

Bảo Ninh vội tìm cách thoát khỏi bầu không khí ái muội mà có phần ngượng ngùng này, liền nói với Bùi Nguyên: "Về nhà ta giúp ngài cắt."

Bùi Nguyên tiếp lời: "Ngón chân cũng dài rồi."

Mặt Bảo Ninh đỏ bừng, hồi lâu mới nghẹn ra một câu: "Ngài hơi quá rồi đó."

Bùi Nguyên bật cười.

Hai người đang tán gẫu, lúc này Phùng Vĩnh Gia đã tới, bên cạnh đi cùng là Từ Quảng với bộ râu quai nón rậm rạp.

Phùng Tường chưa từng kể với Phùng Vĩnh Gia về những chuyện đó. Dù sao thân phận của Bùi Nguyên có phần đặc biệt, hắn là hoàng tử nhưng từng bị giáng tội. Phùng Tường biết tính khí con trai út có phần trẻ con nên không nói quá nhiều về Bùi Nguyên, chỉ bảo đó là ân nhân.

Phùng Tường luôn dạy con cần kiệm, chăm chỉ làm việc, ít nói nhiều làm. Nhưng e rằng Phùng Vĩnh Gia chẳng nghe lọt tai bao nhiêu. Hắn khoác bộ y phục lụa tơ tằm đứng bên cạnh Phùng Tường, trông như một công tử nhà giàu đứng cạnh lão bộc trung thành.

Phùng Tường gõ vào cửa xe nói: "Đại nhân, ngài tự mình dắt ngựa về không tiện, để con trai ta cưỡi nó đưa về đi."

Bùi Nguyên chạm nhẹ lên mu bàn tay Bảo Ninh: "Ngựa của nàng, có cho hay không, nàng quyết định."

Bảo Ninh hơi bất ngờ.

Bùi Nguyên từng nói sẽ tặng Tái Phong cho nàng, nhưng nàng không mấy bận tâm. Giờ nghe hắn nói vậy, trong lòng lại dâng lên cảm giác kỳ lạ.

Bùi Nguyên tính khí không tốt, đôi khi có phần ngang tàng như thổ phỉ nhưng lại là người rất giữ chữ tín.

Bảo Ninh bật cười: "Nghe theo Tường thúc đi."

Phùng Tường cũng vui vẻ, quay lại vẫy tay với con trai: "Vĩnh Gia, đi thôi, xuất phát nào."

Phùng Vĩnh Gia đáp lời, khẽ nói với Từ Quảng: "Đại nhân, vậy ta đi trước đây."

Từ Quảng đứng đó ôm đao, ba tên tùy tùng phía sau, nhếch môi cười khẽ: "Ừ."

Phùng Vĩnh Gia lúc này mới yên tâm, bước đến gần Tái Phong. Trong lòng hắn có chút e dè, con ngựa này quá hoang dã, không chịu thuần phục, hắn sợ mình không chế ngự được sẽ mất mặt.

Quả nhiên, vừa chạm vào dây cương, Tái Phong đã giận dữ, tung vó định đá hắn. Phùng Vĩnh Gia hoảng hốt lùi vội về sau, Từ Quảng thấy vậy phá lên cười lớn.

Bùi Nguyên nghe tiếng động bên ngoài, dùng ngón tay vén màn xe lên, trầm giọng nói: "Tái Phong, nghe lời."

Từ Quảng nghe thấy giọng nói ấy liền quay đầu nhìn sang, ban đầu gã chỉ liếc qua một cách hờ hững nhưng khi nhìn thấy góc nghiêng gương mặt của Bảo Ninh bên cửa sổ, lòng gã bỗng trầm xuống.

Gã nhận ra Bảo Ninh.

Sợ mình nhìn nhầm, Từ Quảng híp mắt, bước thêm một bước về phía trước, muốn nhìn kỹ hơn.

Bảo Ninh cảm giác được ánh nhìn nóng rực kia, cũng quay đầu nhìn lại. Nhưng trời bên ngoài đã tối, nàng không thấy rõ mặt Từ Quảng, cũng chẳng để tâm, bèn quay đi. Bùi Nguyên buông rèm xe xuống.

Tái Phong nghe lệnh hắn, lập tức ngoan ngoãn trở lại. Phùng Vĩnh Gia thấp thỏm leo lên ngựa, phu xe quát một tiếng "Giá", xe ngựa chậm rãi lăn bánh, Phùng Vĩnh Gia cũng thúc ngựa đi theo.

Từ Quảng dõi theo bóng chiếc xe ngựa khuất dần, ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm, tựa hồ muốn đâm thủng cả thùng xe.

Người bên cạnh hỏi hắn: "Đại nhân, ngài nhìn gì thế?"

Từ Quảng cười lạnh nói: "Nhìn mỹ nhân nhà kẻ thù."

Gã vẫn còn ghi hận lần trước theo Hoàng Cát tìm Bùi Nguyên mà mất hết mặt mũi, luôn canh cánh trong lòng, nghĩ cách nào đó để lấy lại danh dự. Nhưng mãi chưa tìm được cơ hội thích hợp.

Bây giờ, cơ hội lại tự dâng đến tận cửa.

Gã vẫy tay ra hiệu cho thuộc hạ phía sau: "Đi!"

Bảo Ninh về đến nhà thì đã qua giờ Dậu, bầu trời đầy sao lấp lánh.