Bùi Dương sớm đã hồi cung, để lại xe ngựa và phu xe cho bọn họ. Bùi Nguyên thò đầu ra, nói vài câu với phu xe. Phu xe đáp lại một tiếng, quay đầu ngựa, đi thêm nửa canh giờ thì đến một trang trại.
Trời đã dần tối, hoàng hôn bao phủ. Bảo Ninh vén rèm xe nhìn ra ngoài, thấy một bãi ngựa rất lớn. Cỏ đầu xuân vẫn chưa mọc cao, chỉ là một lớp xanh nhạt lưa thưa. Qua hàng rào, có thể thấy mấy con ngựa chân dài đang cúi đầu gặm cỏ.
Phía trong cùng là một dãy nhà ngói, đúng lúc đang nấu cơm, khói bếp từ ống khói chầm chậm bay lên. Tối nay không có gió, làn khói bay thẳng tắp lên trời.
Một vầng mặt trời khổng lồ khuất sau dãy nhà, ánh vàng rực rỡ hắt lên làn khói, nhuộm thành một sắc vàng óng ánh.
Bỗng có tiếng vó ngựa vang lên dồn dập. Bảo Ninh nghiêng đầu, thấy một nhóm thiếu niên mặc y phục hoa lệ đang cưỡi ngựa phóng qua, vui vẻ reo hò, huyên náo vô cùng.
Bảo Ninh rất ít khi ra ngoài, lại càng chưa từng đến bãi ngựa, đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy cảnh tượng như vậy, ánh mắt không rời khỏi đó. Nàng dõi theo những người kia, mãi đến khi bọn họ chạy vòng rồi khuất hẳn, nàng mới hoàn hồn.
Nàng cũng bị sự nhiệt huyết của bọn họ cuốn hút, vừa phấn khởi vừa băn khoăn, quay sang hỏi Bùi Nguyên: "Chúng ta đến đây làm gì?"
Bùi Nguyên đưa tay ra: "Trước tiên đỡ ta xuống đã."
Bảo Ninh lên tiếng đáp, xuống xe trước, cùng phu xe khiêng xe lăn xuống rồi mới đỡ Bùi Nguyên.
Bùi Nguyên chống tay lên cánh tay nàng, nheo mắt nhìn về phía xa, trên mặt là biểu cảm mà Bảo Ninh không hiểu được. Hắn đứng đó một lúc lâu mới ngồi xuống, chậm rãi nói: "Vào thôi."
Bảo Ninh không biết hắn đang nghĩ gì, đoán rằng ban ngày nghe lời Minh di nương, trong lòng không thoải mái nên muốn ra ngoài dạo chơi, có lẽ còn hoài niệm quá khứ.
Trước đây Bùi Nguyên chắc hẳn là một kỵ sĩ giỏi, nhưng hiện giờ chân hắn không còn linh hoạt, sau này cũng không biết liệu có thể cưỡi ngựa nữa hay không.
Bảo Ninh hiểu cho hắn nhưng vẫn có chút do dự: "Người ta có cho chúng ta vào không..."
Nàng đưa tay vào tay áo lấy ra số bạc còn lại, đặt lên lòng bàn tay đếm: "Không còn nhiều lắm, chắc không đủ đâu."
Bùi Nguyên lặng lẽ nhìn nàng. Bảo Ninh lại đếm lần nữa rồi hỏi: "Tứ hoàng tử, ngài còn bao nhiêu bạc?"
Nàng bắt đầu hối hận vì ban ngày tiêu quá tay, sáng nay cũng không mang nhiều tiền theo.
"Chúng ta có cần ghi sổ nợ không? Ta có hơi ngại đấy." Bảo Ninh mặt mày nhăn nhó, dò hỏi: "Hay là... mấy hôm nữa mình hẵng đến?"
Bùi Nguyên đưa lưỡi chống vào má trái, một lúc sau mới mở miệng: "Trong lòng nàng, ta có phải là một kẻ nghèo rớt mồng tơi không?"
Bảo Ninh bối rối xoa xoa tay, không biết nên trả lời thế nào.
Có lẽ ấn tượng ban đầu thực sự rất quan trọng. Ngày đầu tiên nàng gả cho hắn, hắn ở trong căn phòng cũ nát, đắp chiếc chăn bông rách, bộ dạng lôi thôi, thế nên trong lòng nàng, Bùi Nguyên hẳn là một kẻ nghèo đến mức không còn gì nữa.
Nhưng ban ngày, hắn lại rất sảng khoái đưa cho nàng một thỏi vàng.
Bùi Nguyên đợi một lúc, không thấy nàng nói gì cũng không chờ nữa, chỉ vào cổng lớn: "Vào đi."
Bảo Ninh đẩy hắn vào trong, may mắn là suốt dọc đường không có ai ngăn cản.
Những công tử vừa nãy cưỡi ngựa vui đùa có lẽ đã mệt, xuống ngựa, từng tốp từng tốp kéo nhau đi ra, vừa đi vừa cười đùa rôm rả.
Thấy bọn họ sắp đi ngang qua, Bảo Ninh nhớ đến những lời bàn tán ở Thanh Trúc Hạng trước đó, liền cau mày, xoay xe lăn sang hướng khác, dùng lưng che đi bóng dáng của Bùi Nguyên, không để người khác nhìn thấy hắn.
Chỉ một động tác bảo vệ đơn giản, nhưng Bùi Nguyên trong bóng tối nhìn thấy rõ ràng. Hắn khẽ cười một tiếng rồi thu lại, dùng cằm chỉ về phía sau dãy nhà ngói, ra hiệu: "Đi đến đó."
Bảo Ninh đáp lời, đẩy hắn đi về hướng đó.
Có vẻ như Bùi Nguyên rất quen thuộc nơi này, khiến nàng thấy yên tâm hơn nhiều. Nàng thầm nghĩ, có lẽ hắn quen biết chưởng quỹ ở đây, vậy thì sẽ không bị đuổi ra ngoài.
Nàng vẫn khá sĩ diện, không muốn làm chuyện mất mặt.
Đi vòng qua dãy nhà ngói, cảnh tượng trước mắt khiến Bảo Ninh sững sờ.
Một thảo nguyên rộng đến mức gần như không thấy bờ bến, kéo dài đến tận dãy núi xa xa. Hai bên là chuồng ngựa, ước chừng có ít nhất một trăm con. Có người đang xách thùng cỏ đi cho ngựa ăn. Ngựa quá nhiều, gió thổi qua mang theo mùi phân ngựa nồng đậm pha chút mùi cỏ.
Bảo Ninh nhăn mũi, không nhịn được mà nôn khan một tiếng.
Bùi Nguyên bật cười, ngước lên nhìn nàng, mấp máy môi: "Không có tiền đồ."
Bảo Ninh đưa tay véo nhẹ vào cổ áo y phục hắn, xem như trút giận. Nàng nhón chân nhìn về phía xa, thấy rất mới lạ và đẹp đẽ. Nhìn một lúc, nàng cúi đầu hỏi: "Chúng ta đến đây ngắm cảnh à?"
Bùi Nguyên đáp: "Ta tặng nàng một con ngựa."
Bảo Ninh ngạc nhiên: "Ta không biết cưỡi."
Bùi Nguyên nói: "Nó rất ngoan, lại thông minh, sẽ nghe lời nàng."
Nói nghe thần bí quá, Bảo Ninh không tin: "Ngài quen nó sao?"
Bùi Nguyên không trả lời, đưa tay lên môi, huýt sáo một tiếng.
Tiếng huýt quá vang, Bảo Ninh vội bịt tai.
Bùi Nguyên lại huýt sáo lần nữa, những người đang cho ngựa ăn đều ngoảnh lại nhìn.
Có người phát hiện có kẻ lạ mặt xâm nhập bãi ngựa, lập tức đặt thùng cỏ xuống, đi về phía họ, sắc mặt không mấy thân thiện.
Bảo Ninh căng thẳng, nắm chặt tay vịn xe lăn của Bùi Nguyên, nghĩ rằng nếu người kia đến đuổi bọn họ, nàng sẽ xin lỗi rồi nhanh chóng rời đi.
Bỗng từ xa vang lên tiếng vó ngựa lộp cộp, nhẹ nhàng mà dồn dập, càng lúc càng gần.
Bảo Ninh theo tiếng nhìn qua, thấy một con tuấn mã đen tuyền, cực kỳ cao lớn, đang phóng tới với tốc độ kinh người, ánh chiều tà rọi xuống tạo nên đường viền ánh sáng quanh thân nó.
Kẻ hán tử định đến đuổi người nghe tiếng động, vội vàng né sang một bên, nhưng vẫn bị cơn gió do con ngựa mang tới quét trúng, loạng choạng rồi ngã sõng soài xuống đất.
Chỉ trong vài hơi thở, con ngựa đã lao đến như cơn gió, dừng lại ngay trước mặt Bùi Nguyên. Bảo Ninh kinh ngạc há miệng, ngẩng đầu nhìn vào mắt nó.
Mắt đen láy, to như chuông đồng. Lỗ mũi con ngựa đen phả ra hơi nóng, thổi thẳng vào mặt Bảo Ninh, đến mức tóc mái nàng bị thổi tung lên, ẩm ướt, có chút hôi.
Lúc này Bảo Ninh mới kịp phản ứng, sợ hãi hét lên một tiếng rồi trốn sau lưng của Bùi Nguyên. Nhưng con ngựa chẳng buồn để ý đến nàng mà cúi đầu, tiến sát mặt Bùi Nguyên, đòi hắn xoa đầu.
Bùi Nguyên vuốt dọc theo sống mũi nó, con ngựa đen hất đầu lên, khịt mũi một tiếng vang dội rồi lại cúi xuống cọ cọ vào tay hắn.
Một con ngựa to lớn, uy mãnh như thế, khi ở bên cạnh Bùi Nguyên lại ngoan ngoãn như một đứa trẻ. Bảo Ninh cảm thấy có chút kỳ lạ, nhưng cũng thấy ấm lòng. Nàng vốn là người dễ xúc động, nhìn thấy cảnh này liền không chịu nổi, mắt đỏ hoe, suýt nữa thì khóc nhưng lại cố nén xuống, nhỏ giọng hỏi Bùi Nguyên: "Đây là ngựa của ngài à?"
Bùi Nguyên đáp: "Nó tên là Tái Phong."
Hắn đưa tay kéo cổ tay Bảo Ninh, bàn tay khô ráo, ấm áp bao lấy tay nàng, dẫn nàng chạm vào con ngựa: "Đừng sợ, nó dữ với người ngoài nhưng với người thân thì rất ngoan."
Bảo Ninh muốn né tránh, nhưng lòng hiếu kỳ trỗi dậy. Bàn tay Bùi Nguyên vừa ấm áp vừa vững vàng, khiến người ta cảm thấy an toàn. Nàng đành thỏa hiệp với sự rung động trong lòng, thả lỏng người rồi chạm nhẹ lên nó.
Bộ lông ngắn thô ráp, hơi nhám tay, con ngựa đen chăm chú nhìn nàng nhưng không có vẻ gì là sẽ tấn công.
Bảo Ninh bật cười, không còn sợ nữa, ngọt ngào gọi tên nó: "Tái Phong?"
Bùi Nguyên nói: "Trước đây, nó từng là mạng sống của ta. Ta đối với nó còn hơn cả con ruột."
"Ngài nói năng kiểu gì vậy, sao ngựa lại có thể so với con cái được chứ?" Bảo Ninh cười tít mắt, thuận miệng hỏi: "Ngài yêu quý nó như thế, sao không mang theo nó?"
Bùi Nguyên đáp: "Ta từng nghĩ mình không xứng với nó nữa."
Bảo Ninh chợt nhận ra mình vừa nói điều không nên, liền hối hận. Nàng hé môi định nói gì đó, nhưng đã nghe Bùi Nguyên cất giọng: "Bây giờ nó là của nàng."
Giọng nói của hắn theo làn gió lọt vào tai nàng, mang theo một ẩn ý mà Bảo Ninh dường như cảm nhận được nhưng trong thoáng chốc lại không thể nắm bắt.
Bảo Ninh chớp mắt: "Như vậy không ổn lắm đâu..."
Lời còn chưa dứt, phía sau liền truyền đến một tiếng gọi dè dặt của một lão nhân: “Tứ hoàng tử?”
Bảo Ninh đẩy Bùi Nguyên xoay lại, nhìn thấy một ông lão mặc áo vải thô, khoảng năm sáu chục tuổi, gương mặt đầy dấu vết phong sương, vốn chỉ là thử thăm dò nhưng khi thấy rõ gương mặt Bùi Nguyên, ông lão lập tức rơi nước mắt.
Nói khóc là khóc, Bảo Ninh bị dọa sợ, chỉ thấy lão nhân quỳ xuống hành lễ, giọng khóc lóc: “Tứ hoàng tử, cuối cùng ngài cũng đến rồi, ta còn tưởng ngài đã…”
"Tường thúc, đứng dậy đi." Bùi Nguyên đưa tay đỡ ông nhưng vì đang ngồi xe lăn, không với tới, nên Bảo Ninh thay hắn đỡ ông ấy.
Ông lão hỏi: "Vị này là...?"
Bùi Nguyên liếc nhìn Bảo Ninh, thản nhiên nói: "Là phu nhân của ta."
Một tiếng "phu nhân" thốt ra khiến Bảo Ninh ngại ngùng, nàng đỏ mặt mỉm cười.
Phùng Tường tán thưởng: "Tứ hoàng tử phi thật xinh đẹp, nhìn là biết có tướng vượng phu."
Bùi Nguyên nói: "Ta đến đón Tái Phong về nhà, những ngày qua vất vả cho ông rồi, giờ ta đã đón nó, vậy chúng ta đi thôi."
"Không ngồi lại một lát sao? Nhà có cơm vừa nấu xong." Phùng Tường có chút bối rối, lại nói: "Tứ hoàng tử, trại ngựa này vốn là ngài giao phó cho ta, nay ngài đã bình an trở về, cũng là lúc vật về nguyên chủ rồi…”
Bùi Nguyên ngắt lời: "Không cần."
Hắn khẽ vỗ mu bàn tay Bảo Ninh, ra hiệu muốn rời đi. Tái Phong giậm giậm vó, theo sát phía sau.
Cuộc trò chuyện mơ hồ này, Bảo Ninh nghe chẳng hiểu mấy, nhưng Bùi Nguyên đã muốn đi, nàng liền đẩy hắn đi.
Phùng Tường vội vàng đuổi theo vài bước: "Tứ hoàng tử, xin ngài chờ một chút, để tiểu tử nhà ta đưa hai người về!"
Bùi Nguyên cau mày, định từ chối nhưng Phùng Tường đã xua tay: "Không phiền đâu! Trời tối đường xa, nó cũng rảnh rỗi không có việc gì làm, cứ để nó đưa hai người về."
Nói rồi ông chạy về dãy nhà ngói, miệng gọi to: "Vĩnh Gia! Vĩnh Gia! Mau ra đây, có khách quý, con đi tiễn họ đi!"
Tận cùng dãy nhà, Phùng Vĩnh Gia đang kéo tay áo, có phần e dè trước mặt một gã nam nhân râu quai nón.
Nghe thấy tiếng cha gọi, hắn vươn cổ định đáp nhưng nhìn nam nhân trước mặt lại co rúm người, không dám lên tiếng.
"Lão già vô dụng đó tìm ngươi làm gì?"
Từ Quảng hớp một ngụm rượu, gác chân lên ghế, nhổ toẹt một bãi nước bọt, giọng lạnh lùng quát: “Ta cho ngươi ba ngày nữa, hoặc là bán trang trại ngựa trả tiền hoặc là ta gϊếŧ cả nhà ngươi.”