Bảo Ninh trong lòng vui mừng, vội vàng tiến lên đón: "Minh di nương, người đến rồi."
Ánh mắt Bùi Nguyên cũng nhìn sang.
Một phụ nhân trông rất gọn gàng đứng ở cửa, mặc trường sam màu xanh, búi tóc chỉnh tề không một sợi lộn xộn, đôi mắt phượng dài hơi xếch, toát lên vẻ tinh anh. Nhưng nhìn dung mạo ôn hòa, bà không giống người có tâm địa xấu xa.
Minh thị hành lễ với Bùi Nguyên, sau khi thỉnh an xong liền liếc nhìn chân hắn nhưng ánh mắt chỉ lướt qua rồi nhanh chóng dời đi, mỉm cười nói: "Ta đến không đúng lúc, quấy rầy các người đoàn tụ rồi. Nhưng hiếm khi Bảo Ninh trở về, ta nhớ con bé, vẫn muốn đến xem một chút. Bây giờ nhìn thấy rồi, trong lòng ta cũng an tâm, vậy không ở lại lâu nữa. Nếu có chỗ nào thất lễ, mong Tứ hoàng tử chớ trách."
Dường như bà thật sự chỉ định nhìn một chút rồi đi, nói xong liền mỉm cười nhìn Bùi Nguyên, chờ hắn đáp lại.
Bảo Ninh ngẩn ra: "Vừa mới đến, sao đã muốn đi rồi?"
Nàng tiến lên giữ lại, làm nũng nài nỉ: "Ở lại thêm một lát đi, uống chén trà rồi hẵng đi, Tứ hoàng tử cũng rất vui khi người ở lại mà."
Hứa thị không hiểu chuyện gì, cẩn thận nhìn Bùi Nguyên, thấy sắc mặt hắn không có vẻ không vui thì mới yên tâm, cũng lên tiếng phụ họa theo: "Đúng vậy, ở lại ngồi thêm một lát, cùng trò chuyện chút."
Hứa thị dung mạo xinh đẹp, tính tình ôn hòa nhu thuận nhưng xuất thân bình thường. Bà đã sống trong phủ đệ rộng lớn này hơn mười năm, người có địa vị cao nhất mà bà từng gặp chính là trượng phu Vinh Quốc Công.
Bùi Nguyên là người mà trước đây bà có nằm mơ cũng không nghĩ tới sẽ có cơ hội tiếp xúc.
Dù hiện tại Bùi Nguyên không còn quyền cao chức trọng như trước, lại là phu quân của con gái bà, nhưng trong mắt Hứa thị, hắn vẫn là người cao không thể với tới. Chỉ cần hắn ngồi đó thôi cũng khiến bà cảm thấy câu nệ.
Điều Hứa thị sợ nhất chính là Bảo Ninh sống không tốt, cho nên khi đứng trước mặt Bùi Nguyên, bà luôn cân nhắc từng câu từng chữ, lo sợ lỡ lời khiến hắn không vui, lại gây thêm phiền phức cho Bảo Ninh.
Bùi Nguyên ra hiệu mời: "Mời ngồi."
Bảo Ninh và Hứa thị đều thở phào nhẹ nhõm, Minh di nương khẽ cảm tạ rồi ngồi xuống.
Không ai lên tiếng, trong phòng nhất thời trở nên yên tĩnh quá mức.
Hứa thị nhìn quanh một lượt, thấy Bảo Ninh có vẻ muốn nói lại thôi, còn Minh di nương thì chỉ cúi đầu uống trà, trong lòng liền đoán được bọn họ hẳn có chuyện muốn bàn bạc, lại không tiện để bà nghe thấy.
Bà hiểu rất rõ Bảo Ninh.
Hôm nay, từng hành động của Bảo Ninh đều có chút bất thường. Còn Minh di nương, người này vô cùng thông minh, theo tính cách của bà ấy, tuyệt đối sẽ không đến thăm đường đột như hôm nay.
Hứa thị càng nghĩ càng thấy có điều gì đó mà bà không biết.
Bà dò xét nói: "Ta chợt nhớ ra sáng nay nhà bếp có làm một ít điểm tâm mới, hiện tại vẫn còn trong nồi, ta đi lấy mang đến đây."
Bảo Ninh chỉ chờ có cơ hội này để tìm cách đưa Hứa thị ra ngoài trước, nàng lập tức gật đầu: "Di nương, con còn muốn uống canh đường của người, người nấu cho con một ít có được không?"
Hứa thị càng thêm chắc chắn suy đoán trong lòng, liền mỉm cười gật đầu rồi rời đi. Nhân tiện, bà cũng đưa luôn hai tiểu nha hoàn trong phòng đi cùng.
Bảo Ninh nghiêng người nắm lấy tay Minh thị, giọng nói mang theo tia chờ mong: "Di nương, người nhìn ra điều gì rồi, đúng không?"
Minh thị nói: "Bảo Ninh, ta không thích vòng vo. Đã đến đây rồi, ta liền nói thẳng. Tứ hoàng tử trúng độc, đúng không?"
Bà nói một câu trúng ngay trọng tâm, ánh mắt Bùi Nguyên khẽ động, cuối cùng nhìn thẳng vào bà, thần sắc trở nên nghiêm túc hơn.
Bảo Ninh gật đầu: "Đúng vậy."
Lòng bàn tay nàng đổ mồ hôi: "Di nương, trong sách người đưa cho con, con đã thấy qua loại độc này, có phương thuốc giải, đúng không?"
Minh thị đáp: "Nhưng sách đó cũng viết rằng, đến nay chưa có ai sống sót."
Trái tim Bảo Ninh trầm xuống ngay lập tức.
"Tứ hoàng tử, xin đưa tay ra."
Minh thị đưa tay lên, lòng bàn tay hướng lên trên.
Bùi Nguyên khựng lại một chút rồi đặt cổ tay phải vào lòng bàn tay bà.
Minh thị vén tay áo hắn lên, Bảo Ninh lập tức kinh hãi. Nàng nhìn thấy trên cổ tay Bùi Nguyên không biết từ lúc nào đã xuất hiện một điểm nhỏ màu đỏ tươi, to bằng hạt đậu, bên trong lẫn những tia đen, như mạng nhện chằng chịt, trông vô cùng đáng sợ.
Sắc mặt Minh thị trở nên nghiêm nghị: "Loại độc này gọi là Xích Đan, dược lực kéo dài, sinh trưởng trong cơ thể rắn độc và chuột độc. Trong điều kiện bình thường, người bị cắn sẽ chết trong vòng mười hai canh giờ, trừ phi cắt bỏ phần thịt nhiễm độc, rồi phong bế độc tố vào một bộ phận trên cơ thể thì mới có thể may mắn sống sót. Nhưng nếu trúng độc lần thứ hai, thì không thể phong bế được nữa. Nếu ta không đoán sai, thì Tứ hoàng tử đã trúng độc lần thứ hai cách đây không lâu."
"Xích Đan đáng sợ ở chỗ là độc tố của nó sẽ từ từ lan khắp cơ thể, đồng thời trên cổ tay người trúng độc sẽ xuất hiện dấu hiệu. Ban đầu chỉ là một điểm đỏ nhỏ, sau đó dần lan rộng ra cả cánh tay rồi đến thân thể, toàn thân. Người trúng độc sẽ ngày càng suy nhược, đau đớn, cuối cùng toàn thân biến thành màu đỏ, chi chít những đường đen như mạng nhện, rồi chết."
"Ta đến tìm con, chính là vì đã nhìn thấy điểm đỏ ấy trên cổ tay Tứ hoàng tử."
Sắc mặt Bảo Ninh tái nhợt, sững sờ nhìn Minh thị một lúc lâu mới tìm lại được giọng nói: "Di nương, nhất định có phương thuốc giải đúng không?"
Minh thị thở dài, chậm rãi lắc đầu: "Phương thuốc đó đã bị hủy rồi, trừ kẻ chế độc ra thì trên đời này không ai có thuốc giải cả."
Bảo Ninh khó khăn nuốt nước bọt, quay người nắm lấy tay Bùi Nguyên.
Nàng dùng móng tay cào cào chỗ điểm đỏ ấy nhưng dù thế nào cũng không làm nó biến mất.
Bảo Ninh không hiểu tại sao lại thành ra thế này.
Nàng đến đây trong vui vẻ, muốn giúp Bùi Nguyên chữa chân, nhưng chỉ trong nháy mắt, dường như lại bị phán tử hình mất rồi?
Bảo Ninh cảm thấy đầu óc mơ hồ, mũi cũng cay xè.
Nàng ngẩng đầu nhìn sắc mặt Bùi Nguyên, hắn vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng như cũ, chân mày khẽ nhíu lại, ngón tay cái lau nước mắt trên khóe mắt nàng: "Khóc gì chứ, đừng khóc."
Bảo Ninh đưa tay sờ lên má, cảm thấy ướt. Lúc này nàng mới nhận ra mình đã khóc. Càng nghĩ càng thấy khó chịu, nàng ôm lấy tay Bùi Nguyên, nước mắt rơi tí tách.
“Được rồi.” Bùi Nguyên dùng lòng bàn tay lau mặt nàng, giọng khàn khàn trêu ghẹo: “Khóc sớm quá rồi, bây giờ ta còn chưa chết đâu. Nước mắt này của nàng cứ giữ lại đi, đến lúc đó hãy khóc cho thật to, để người ta nghĩ ta cưới được một thê tử hiền thục yêu thương ta, ta chết cũng thể diện hơn một chút, phải không?”
“Ngài đừng nói bậy nữa…” Bảo Ninh tức giận đẩy hắn một cái nhưng nghĩ đến việc hắn thân thể ngày càng yếu, có lẽ chẳng còn sống được bao lâu nữa, nàng lại hối hận, vội vàng kéo lấy hắn.
Kết cục như thế này, Bùi Nguyên cũng từng nghĩ đến, xem như là nửa phần đã lường trước. Hắn cũng thấy khó mà chấp nhận, nhưng Bảo Ninh đang ở đây, hắn không thể bộc phát sự tuyệt vọng hay có hành động vượt quá khuôn khổ. Nếu không, Bảo Ninh vốn đã mất khống chế, mà ngay cả người nàng có thể dựa vào cũng không còn.
Nói thật, nhìn thấy Bảo Ninh vì mình mà rơi nước mắt, trong lòng hắn vẫn có chút vui vẻ. Nhiều năm như vậy, hiếm khi có người chịu khóc vì hắn, chết đi mà có người nhớ thương, cũng coi như không còn gì tiếc nuối.
Minh di nương sắc mặt khó xử, dường như vô cùng do dự. Nghĩ ngợi một lúc, bà vẫn mở miệng nói: “Bảo Ninh, con đừng khóc, chuyện này chưa tệ đến mức đó, vẫn còn một tia hy vọng.”
Bảo Ninh quay đầu lại, đôi mắt đẫm lệ, trên mặt ánh lên tia vui mừng: “Cách gì vậy?”
Minh thị ngập ngừng: “Có hai cách. Cách thứ nhất, trước đây ta từng nghe phụ thân ta nói qua, kim ti thủy điệt* có thể giải độc. Thứ đó có thể hút máu độc, hút no rồi sẽ chết. Hơn nữa, nước bọt của kim ti thủy điệt vốn dĩ là dược liệu thanh độc, hẳn là có tác dụng.”
*Kim ti thủy điệt: con đỉa vàng á.
Mắt Bảo Ninh sáng lên, còn chưa kịp mở miệng lại nghe Minh thị nói tiếp: “Nhưng phúc họa đi đôi, thủy điệt giải độc vốn không thể hoàn toàn, trong cơ thể nó vẫn chứa một loại độc tố khác, khi vào máu, trời mưa gió xấu sẽ khiến khớp xương đau nhức, sống không bằng chết.”
Bảo Ninh do dự hỏi: “… Còn cách kia?”
Minh thị mím môi: “Chỉ có thể thay máu, đem toàn bộ máu độc đổi đi thì có thể sống.”
Nói thì dễ nhưng biết tìm đâu ra người có thể thay máu đây? Chỉ có cách thứ nhất là khả thi.
Bảo Ninh nhìn về phía Bùi Nguyên, có chút căng thẳng, nàng không biết Bùi Nguyên nghĩ thế nào. Chết cũng là đau khổ, sống cũng là dày vò. Nếu đổi lại là nàng phải chịu đựng những điều này, sẽ tuyệt vọng biết bao.
Dường như số phận quá bất công với Bùi Nguyên.
Minh thị thở dài nói: “Bảo Ninh, di nương học nghệ không tinh, chỉ có thể giúp con đến đây thôi. Hai đứa bàn bạc đi, ta về trước.”
Nói xong bà đứng dậy rời đi.
Bảo Ninh vội vàng cảm tạ, tiễn bà vài bước, trong lòng trĩu nặng, xoay người trở vào tìm Bùi Nguyên.
Hắn điều chỉnh hướng xe lăn, đi đến bên cửa sổ, ngẩng đầu nhìn ra ngoài ngắm mây trời.
Bảo Ninh đứng bên cạnh hắn, cùng ngắm một lúc, thấp giọng hỏi: “Đẹp không?”
Bùi Nguyên khẽ “ừm” một tiếng, nghiêng đầu nhìn nàng, không biết vì sao, hắn bỗng nhiên mỉm cười: “Từ sau chuyện đó, ta luôn nghĩ đã làm một kẻ tàn phế thì sống hay chết cũng chẳng khác gì nhau. Nhưng bây giờ, ta lại không nghĩ vậy nữa.”
Bảo Ninh hỏi: “Tại sao?”
Bùi Nguyên đáp: “Ta còn sống, nàng vẫn là người có phu quân. Ta chết rồi, nàng sẽ thành quả phụ mất.”
Bảo Ninh không biết nên biểu cảm thế nào, nàng đáng lẽ phải bật cười nhưng lại không cười nổi. Chỉ cảm thấy nặng nề, mắt cay xè, nàng giơ tay lau nước mắt, nghẹn ngào nói: “Bùi Nguyên, ta thật sự chưa từng cảm thấy ngài làm ta mất mặt hay là gánh nặng gì cả, chúng ta là người một nhà. Ngài cứ yên tâm mà sống, sau này chúng ta làm bạn với nhau. Nếu ngài thấy đau, ta sẽ xoa bóp giúp ngài, đợi khi nào ngài khỏe lại, chúng ta cùng đi chợ đêm ngắm hoa đăng.”
Bùi Nguyên nhìn nàng hồi lâu rồi khẽ gật đầu, thấp giọng đáp: "Ừm.”
…
Bảo Ninh ở trong phủ gần nửa ngày, Đào thị vẫn chưa đến tìm nàng. Không cần đi thỉnh an, nàng lại càng nhàn nhã, cùng Hứa thị và Quý Uẩn dùng bữa, trò chuyện một lúc, đến tầm chạng vạng, hai người phải rời đi.
Vì có Hứa thị bên cạnh, Quý Uẩn không dám quá phóng túng. Dù có bất mãn với Bùi Nguyên thì cũng chỉ có thể nhịn xuống, hiếm khi cười, ngoại trừ khi đối diện với Bảo Ninh.
Ngoại thành quá xa, dù không nỡ nhưng ở nửa ngày cũng phải trở về. Hứa thị và Quý Uẩn tiễn hai người.
Xe ngựa dừng trước cửa, Hứa thị nắm tay Bảo Ninh, đôi mắt hoe đỏ.
Việc ban ngày, bà đoán được đôi chút, biết rằng tình cảnh của Bảo Ninh và Bùi Nguyên hiện tại không tốt, nhưng hai đứa trẻ không nói thẳng với bà, bà cũng không còn cách nào.
Hứa thị nói: “Bảo Ninh, di nương không có bản lĩnh gì, không giúp được con điều gì khác, chỉ có một đạo lý đã theo ta nửa đời người, giờ trao lại cho con.”
Bảo Ninh ngước mặt lên, Hứa thị hiền từ mỉm cười, vuốt má nàng, giọng dịu dàng: “Trên đời này, phúc họa luôn đi đôi, được cái này thì sẽ mất cái kia. Khi con thấy khó khăn, ngàn vạn lần đừng buông bỏ, ráng chịu đựng thêm một chút, người lương thiện sẽ có phúc báo. Vượt qua được cửa ải này, tương lai sẽ có điều tốt đẹp chờ con.”
Bảo Ninh cay sống mũi.
Hứa thị nói: “Đi thôi, trời tối rồi đi đường không tiện.”
Bà giục, Bảo Ninh và Bùi Nguyên bước lên xe ngựa. Bảo Ninh quay đầu vẫy tay, xe ngựa liền lăn bánh.
Trên đường đi, Bảo Ninh trầm mặc không nói, Bùi Nguyên nhìn nàng nhưng cũng không lên tiếng.
Sắp ra khỏi cổng thành, Bùi Nguyên bỗng mở miệng: “Có muốn thường xuyên về đây không?”
Bảo Ninh gật đầu.
Bùi Nguyên nói: “Ta dẫn nàng đến một nơi.”