Khi Bảo Ninh bước vào, dường như Quý Gia Doanh đã chờ sẵn, nàng ta cười tươi nhìn nàng: “Ngũ muội, về thăm nhà sao lại không báo trước một tiếng? Lại còn đứng ngoài cổng lâu như thế, không biết còn tưởng nhà chúng ta đuổi muội ra ngoài, truyền ra ngoài thì thật khó nghe.”
Bảo Ninh nhìn về phía sau nàng ta, phát hiện trong nhà mọi người đều đã có mặt.
Vinh Quốc Công đứng phía sau Quý Gia Doanh, gương mặt lộ vẻ xấu hổ cười trừ. Đào thị được nha hoàn dìu đỡ, một tay khẽ đặt lên bụng, thần sắc rạng rỡ, trông có vẻ rất vui mừng.
Quý Uẩn đứng sốt ruột đứng bên cạnh Hứa thị, vừa thấy Bảo Ninh liền muốn bước tới nhưng bị Hứa thị giữ chặt lại.
Ngoài ra, còn có vài tiểu thái giám của Thiếu Phủ Giám mặc y phục đỏ thắm, dáng vẻ giống hệt như lúc họ từng đến đưa sính lễ trong lễ thành thân của nàng.
Con gái làm loạn thế này, ngay cả Vinh Quốc Công cũng cảm thấy mất mặt. Ông nhíu mày, khẽ quát: “Doanh nhi, đừng ăn nói lung tung.”
Nhưng cũng không dám nói thêm gì nữa. Trong phủ này, tuy ông là nam chủ trong nhà, nhưng chẳng có bao nhiêu địa vị. Giờ đây Quý Gia Doanh dựa vào quan hệ với huynh trưởng của Đào thị mà được gả cao, ông lại càng không có tiếng nói gì.
Mấy tiểu thái giám kia lại chẳng buồn quan tâm, chỉ làm như không thấy gì, cúi người hành lễ rồi vòng qua Bảo Ninh và Bùi Nguyên, chuẩn bị bước ra ngoài.
Không rõ là không nhận ra hay cố ý phớt lờ.
Quý Gia Doanh khóe môi hơi cong, vừa định xoay người quay vào trong thì Quý Uẩn đột nhiên bước lên một bước, lớn tiếng nói: “Bái kiến Tứ hoàng tử!”
Dứt lời, đệ ấy cúi người chắp tay hành lễ.
Động tác của Quý Uẩn khiến mấy tiểu thái giám kia lập tức khựng lại, nhất thời không biết nên đi tiếp hay quay lại, bèn ngượng ngập liếc nhìn nhau.
Nhưng dù sao mặt mũi vẫn phải giữ, tên thái giám cầm đầu ho khan hai tiếng, vội vàng quỳ xuống: “Tiểu nhân có mắt không thấy Thái Sơn, không nhận ra tôn nhan Tứ Hoàng tử, xin được thứ tội!”
Nghe vậy Vinh Quốc Công cũng vội lên tiếng: “Tứ hoàng tử đại giá quang lâm, thần tiếp đón không chu toàn, mời vào, mời vào!”
Vinh Quốc Công vốn không cố ý để Bảo Ninh và Bùi Nguyên đứng chờ ngoài đó lâu như vậy, chỉ là ông không dám trái ý Đào thị. Đào thị không có con trai, vốn không thích mẫu thân của Bảo Ninh là Hứa thị, kéo theo cả việc không ưa nàng.
Hơn nữa Bùi Nguyên tuy mang danh hoàng tử nhưng không quyền không thế, ai cũng dám tùy tiện xem thường. Dựa vào thế lực nhà Đào thị, đương nhiên càng khinh miệt hắn.
Tim Bảo Ninh vốn đang treo lơ lửng, may mà một tiếng gọi lớn của Quý Uẩn đã giúp nàng hóa giải tình thế khó xử.
Bùi Nguyên khẽ gật đầu, thấp giọng nói: “Nhạc phụ không cần đa lễ.”
Hắn cho Vinh Quốc Công một bậc thang để xuống nước, Vinh Quốc Công vui mừng ra mặt, vội vàng lau mồ hôi trên trán, ra hiệu cho mấy bà tử bên cạnh lên hỗ trợ, đỡ lấy tay đẩy xe lăn của Bùi Nguyên vào cửa.
Quý Gia Doanh nhíu mày, trong lòng không cam tâm. Ánh mắt nàng ta liếc qua tên thái giám dẫn đầu, không tiếng động khẽ mấp máy môi: “Đi.”
Tên thái giám lập tức hiểu ý, giả bộ như quỳ không vững, miệng kêu lên một tiếng “ai da” rồi nhào tới đâm thẳng vào xe lăn của Bùi Nguyên.
Lúc ấy, bà tử vừa định thay Bảo Ninh đẩy xe, Bảo Ninh vừa buông tay lại bị cú va chạm mạnh, xe lăn mất kiểm soát, lao nhanh về phía trước, suýt chút nữa đâm thẳng vào bức tường chắn gió trước cổng.
Bảo Ninh hoảng hốt kêu lên một tiếng, muốn đưa tay chặn lại nhưng không kịp.
Trong sân vang lên từng tiếng la thất thanh, tất cả đều sợ Bùi Nguyên bị hất văng khỏi xe hoặc đâm thẳng vào tường.
Bảo Ninh lo lắng đến mức không màng lễ nghi, liền chạy nhanh đuổi theo.
Quý Gia Doanh nhếch môi cười nhạt, khẽ nâng y phục, đưa chân ra phía trước định ngáng nàng.
Nhưng không ngờ chiếc xe lăn vốn đã trượt đi của Bùi Nguyên lại bất ngờ đổi hướng, lao thẳng về phía nàng ta. Quý Gia Doanh trừng lớn mắt, chưa kịp phản ứng, vội rụt chân lại, được nha hoàn đỡ liền lùi mấy bước.
Đào thị đứng bên cạnh nàng ta cũng bị ảnh hưởng, nhất thời không đứng vững, suýt chút nữa ngã xuống, vội túm lấy y phục của bà tử bên cạnh: “Bụng ta! Mau bảo vệ bụng ta!”
Vinh Quốc Công đứng bên cạnh, không biết nên đỡ ai trước, chỉ có thể luống cuống xoay qua xoay lại, cả viện lập tức rối loạn.
Bùi Nguyên giữ lấy hai bánh xe, dừng lại ổn định ngay trước mặt Bảo Ninh, đôi mắt hơi nheo lại, lạnh nhạt nhìn về phía màn kịch bên kia.
Bảo Ninh sợ đến mức tim suýt ngừng đập, nàng ngồi xuống sờ chân hắn, lo lắng hỏi: “Sao rồi? Ngài không sao chứ? Nếu đau thì mau nói với ta!”
Bùi Nguyên nắm lấy tay nàng, kéo nàng đứng dậy: “Không sao.”
“Sao lại trượt đi thế này chứ? Thật là rắc rối.” Hứa thị cũng vội vã chạy tới, đau lòng nhìn Bảo Ninh. Bà quay đầu, lạnh lùng nhìn tên thái giám vẫn còn đang ngây ngốc, giọng đầy tức giận: “Người của Thiếu Phủ Giám các ngươi làm việc sơ suất như thế sao? Dám va chạm vào Tứ hoàng tử, còn không mau xin lỗi!”
Tên thái giám kia không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này.
Hắn vốn là người của Đào Mậu Binh, được cắt cử tới giúp lo liệu hôn sự của Quý Gia Doanh, tất nhiên nghe lệnh nàng ta.
Mà chuyện của Bùi Nguyên, hắn cũng sớm nghe qua rồi. Có lời đồn rằng Tứ hoàng tử đã bị phế, đến cả động cũng không động được, ngày ngày nằm liệt giường, không được Thánh thượng coi trọng. Hắn vốn dĩ không hề kiêng nể, nghĩ rằng đâm phải thì đâm phải, miễn sao làm cho Quý Gia Doanh vui vẻ, bản thân còn có thêm chút bạc thưởng.
Nhưng bây giờ nhìn lại, Bùi Nguyên nào giống một kẻ tàn phế? Tay điều khiển chiếc xe lăn đang lao nhanh như bay, thậm chí còn có thể điều chỉnh phương hướng một cách vững vàng, đến cả một nam nhân khỏe mạnh có võ công cũng khó mà làm được.
Trước kia, khi Bùi Nguyên nằm thoi thóp, người không ra người, quỷ không ra quỷ, nên dám ngang nhiên ra tay, vì biết rằng Bùi Nguyên không có sức phản kháng.
Nhưng bây giờ...
Tên tiểu thái giám vô cùng hối hận. Dẫu hoàng tử có sa sút đến đâu, cũng không phải là người mà một kẻ nô tài như hắn có thể chà đạp. Hắn ngu ngốc thế nào mà lại đi gây họa vào người như vậy?
“Tứ hoàng tử, nô tài nhất thời không quỳ vững, làm kinh động ngài, xin ngài thứ tội!” Tiểu thái giám vừa dập đầu vừa rơi nước mắt cầu xin.
Bảo Ninh giận dữ, nàng tính tình vốn hiền lành nhưng không phải kẻ mù. Những trò nhỏ nhặt của Quý Gia Doanh đều thấy rõ. Trước đây khi nàng còn chưa xuất giá, Quý Gia Doanh đã luôn nhằm vào nàng, bây giờ vẫn vậy, thậm chí còn lôi cả Bùi Nguyên vào.
Trong lòng Bảo Ninh đầy áy náy, hôm nay xảy ra những chuyện này, Bùi Nguyên chịu không ít ấm ức, tất cả đều vì đi cùng nàng mà ra.
“Chúng ta không cần để ý đến bọn họ, ta đưa ngài về viện nghỉ ngơi.” Bảo Ninh chỉnh lại chiếc chăn nhỏ phủ trên chân Bùi Nguyên, sau đó đẩy xe lăn đưa hắn về viện của Hứa di nương.
Chuyện đã đến nước này, dù nàng có nhẫn nhịn thì sao chứ? Quý Gia Doanh và Đào thị nào có khắc ghi sự tốt đẹp của nàng, hơn nữa bây giờ nàng đã gả cho Tứ hoàng tử làm hoàng tử phi của hắn, cứng rắn một chút cũng chẳng sao.
Nghĩ vậy, sống lưng Bảo Ninh càng thẳng hơn vài phần. Hứa thị và Quý Uẩn cũng theo sau, Minh di nương lạnh lùng đứng bên nhìn một lúc, thấy Đào thị như sắp ngất, liền phủi phủi tay áo rồi rời đi.
Chỉ còn lại Quý Lưu Tương và Diệp di nương yếu đuối, luôn cố gắng lấy lòng, hai mẹ con đứng ngây ra tại chỗ, đầy lúng túng.
…
Trong phòng, Hứa thị kể lại đầu đuôi mọi chuyện cho Bảo Ninh nghe.
“… Mấy ngày trước, Tam hoàng tử Bùi Tiêu đến cầu thân, hôm nay người của Thiếu Phủ Giám đến đưa sính lễ, là vị trí trắc phi của Thái tử. Khi nãy bọn họ tiễn người của Thiếu Phủ Giám ra ngoài, vừa đứng bên bích họa từ biệt thì gia đinh giữ cửa chạy đến thì thầm với phu nhân vài câu, phu nhân lại nói chuyện với Tứ cô nương. Khi ấy ta không biết họ lén lút nói gì, bây giờ nghĩ lại, chắc là gia đinh kia đến báo tin, nói rằng các con đã về.”
Không cần Hứa thị nói thêm, Bảo Ninh cũng có thể đoán chuyện gì xảy ra.
Quý Gia Doanh từ nhỏ đã có tính cách như vậy. Trong phủ, nàng ta là Tứ tiểu thư hiền thục đoan trang của phủ Quốc công nhưng khi ở nhà lại là người khác, ngang ngược, chanh chua, khó ưa, đặc biệt là luôn ghét nhìn thấy mẹ con nàng yên ổn.
Bảo Ninh không biết liệu các tỷ muội ở phủ khác có đấu đá nhau đến vậy không, nhưng nàng đã chán ngấy cuộc sống như thế này. Đó cũng là lý do nàng từng rất mong được xuất giá rời phủ.
Bỗng nhiên nàng nhớ đến Đào thị bảo vệ chặt chẽ bụng mình, liền hỏi: “Mẫu thân làm sao vậy?”
Hứa thị đáp: “Có thai rồi.”
Bảo Ninh sững người.
Hứa thị vỗ tay nàng, dịu giọng: “Con đã gả đi rồi, chuyện trong phủ không cần con phải lo nữa. Sau này nếu không có chuyện gì quan trọng, cũng đừng thường xuyên trở về, cứ yên ổn mà sống những ngày tháng của mình là được rồi.”
Nghe vậy Bảo Ninh thấy lòng nặng trĩu.
Hứa thị cũng không khỏi chua xót: “Haiz, cũng tại di nương vô dụng, không bảo vệ được con, mới khiến con phải… Nhưng con cũng không cần lo cho ta, có Quý Uẩn bên cạnh, ta sẽ không chịu ấm ức đâu.”
Nói đến đây, Hứa thị chợt nhớ Bùi Nguyên vẫn đang ở trong phòng, liền ngẩng đầu lên, có chút lúng túng.
Bùi Nguyên dường như không nghe thấy gì, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Hứa thị âm thầm kiềm chế nhịp tim đập mạnh, chuyển sang chuyện khác: “Bảo Ninh à, sao con lại chọn hôm nay quay về? Sao không báo trước một tiếng, có đói không? Để ta bảo nhà bếp chuẩn bị chút đồ ăn cho con.”
“Không phải chọn ngày gì cả.” Bảo Ninh đáp: “Ở xa không tiện, đúng lúc hôm qua gặp được xe ngựa, nên tiện đường về đây luôn.”
Nghe Bùi Nguyên kể là Bùi Dương lén chạy ra ngoài, nàng không dám để lộ chuyện này ra.
Hứa thị cười bảo: “Thế thì tốt quá, di nương rất nhớ con, không cần để nhà bếp làm gì, con muốn ăn gì cứ bảo ta, ta tự tay làm cho con.”
“Bọn con vừa ăn không lâu, vẫn chưa đói ạ.” Bảo Ninh ngoan ngoãn đáp, nhưng trong lòng thì nghĩ ngợi đủ đường.
Nàng muốn đến tìm Minh di nương ngay bây giờ, nhưng Bùi Nguyên và Hứa di nương đều đang ở đây, nàng không biết mở lời ra sao.
Bùi Nguyên chắc chắn không muốn người khác nhắc đến vết thương lòng, càng không muốn để lộ nó ra. Bảo Ninh do dự một lúc, còn chưa nghĩ ra cách nào thì đã nghe thấy nha hoàn vào bẩm báo: “Minh di nương đến rồi.”