Chương 19: Tự ti

Vì câu nói của Bùi Nguyên, Bảo Ninh vui đến mức cả đêm không ngủ được. Lúc thì nghĩ nên mang gì cho di nương, lúc thì nghĩ ngày mai nên mặc bộ y phục nào, lại nghĩ đến Bùi Nguyên.

Bảo Ninh nghĩ, nàng phải kiếm cho Bùi Nguyên một chiếc xe lăn. Giờ chân hắn đã không còn đau như trước nhưng đi lại vẫn chậm, nếu nàng đẩy hắn đi sẽ thuận tiện hơn rất nhiều.

A Hoàng không hiểu sao nàng lại phấn khởi như vậy, cũng nhảy nhót loạn xạ trên giường. Bảo Ninh ôm nó hôn hai cái, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết.

Ngoài chuyện giúp Bùi Nguyên chữa chân, Bảo Ninh còn có chút tâm tư riêng.

Nàng rất nhớ di nương, từ nhỏ đến lớn chưa từng rời xa bà lâu như vậy. Còn có Quý Uẩn, không biết nó đã cao thêm chút nào chưa, việc học hành có tiến bộ không.

Thật ra hôm nay vừa nhìn thấy Bùi Dương, Bảo Ninh đã nghĩ đến đệ đệ của mình. Nghĩ đến ngày mai có thể gặp lại nó, lòng nàng lại dịu dàng hơn hẳn.

Nghĩ đông nghĩ tây, đến khi trời tờ mờ sáng, Bảo Ninh mới ngủ được. Nhưng chưa được bao lâu, tiếng gà trống trong sân đã gáy vang. Nàng trở mình, vội vàng dậy rửa mặt.

Sửa soạn chỉnh tề xong, Bảo Ninh do dự một lúc, cuối cùng vẫn lấy từ trong tủ ra một bộ trường bào của nam nhân, đến trước cửa phòng Bùi Nguyên, gõ cửa.

Bùi Dương đã dậy sớm đi cưỡi ngựa, trong phòng chỉ còn Bùi Nguyên. Cửa phòng khép hờ, Bùi Nguyên đang đứng ở góc tường, khom lưng rửa mặt.

Vì chân trái không thể chịu lực, hắn phải dùng một tay chống đỡ, tay còn lại rửa mặt, trông rất bất tiện. Không ít giọt nước chảy từ cổ xuống làm ướt một mảng lớn trước ngực.

Thấy vậy Bảo Ninh vội đặt y phục xuống, cầm lấy một chiếc khăn tay, bước tới đỡ cánh tay hắn: “Tứ hoàng tử, để ta giúp ngài.”

“Đi đứng thế nào mà chẳng nghe tiếng bước chân vậy?” Bùi Nguyên thuận theo lực đỡ của nàng mà đứng thẳng người, ánh mắt dừng lại trên tóc nàng.

Có lẽ vì hôm nay là ngày về nhà mẹ đẻ, nàng búi kiểu tóc xoắn ốc của phụ nhân, búi tóc cao cao, cài một cây trâm ngọc trai ở giữa, trông khác hẳn mọi ngày.

Bình thường, Bảo Ninh không hay làm những kiểu tóc phức tạp như vậy, phần lớn là để xõa nửa đầu hoặc tết một bím, vừa hoạt bát vừa linh động như thuở chưa xuất giá.

Hiện tại trông nàng đoan trang, dịu dàng hơn hẳn nhưng cũng có phần chững chạc.

Đôi mắt nàng vẫn trong trẻo, e thẹn như thiếu nữ chưa gả đi, nhưng lại không hợp lắm với cây trâm ngọc trai này.

Bùi Nguyên thầm nghĩ trong lòng, Bảo Ninh vẫn hợp với những món trang sức tươi tắn, rực rỡ hơn. Nàng còn nhỏ tuổi, không nên để thân phận ràng buộc.

Bảo Ninh không biết Bùi Nguyên đang suy nghĩ gì, nàng kiễng chân giúp hắn lau sạch khô mặt, giặt lại khăn, tiện thể lau cả cổ.

Sau đó nàng quay đi lấy bộ y phục vừa may xong.

Bùi Nguyên nhìn Bảo Ninh đứng trước mặt mình, thấp hơn hắn một cái đầu, lúc đầu còn ngượng ngùng e dè, không biết đã làm thế nào để lấy hết can đảm, đột nhiên ngẩng đầu lên, vẻ mặt có chút kiêu ngạo như đang muốn được công nhận công lao.

“Tứ hoàng tử, ta làm cho ngài một bộ y phục, rất đẹp đó, ngài thử xem?”

Bảo Ninh sợ Bùi Nguyên nghĩ rằng vì hôm nay là ngày về nhà mẹ đẻ, nên nàng mới nịnh nọt lấy lòng hắn, vội vàng giải thích thêm: “Là ta đã làm từ lâu rồi, hôm nay mới nhớ ra để mang cho ngài.”

Thật sự nàng đã làm từ trước, nhưng dạo gần đây Bùi Nguyên cứ lạnh nhạt với nàng, khiến Bảo Ninh không dám đưa.

Nàng đã tốn rất nhiều tâm tư để làm ra món đồ này, chỉ sợ Bùi Nguyên lúc đó lại buông lời châm chọc lạnh lùng, khiến lòng nàng buồn bã.

Gần đây thái độ của Bùi Nguyên đã tốt lên nhiều, lại trùng hợp hôm nay là ngày về nhà nên Bảo Ninh mới mang ra tặng hắn. Hiếm khi được ra ngoài, ăn mặc chỉnh tề một chút, để người khác nhìn cũng thấy đẹp, chính bản thân mình cũng vui, chẳng phải sao?

Bùi Nguyên hơi ngẩn ra, nhận lấy y phục, đầu ngón tay vuốt ve, chất vải rất tốt, đường may tỉ mỉ, rõ ràng đã dùng rất nhiều tâm ý.

Trong lòng hắn hơi ấm áp nhưng không biểu hiện ra ngoài, chỉ khẽ “ừm” một tiếng.

Ngay cả một câu cảm ơn cũng không có, lời dễ nghe càng không, khiến Bảo Ninh hơi thất vọng.

Rõ ràng hôm qua còn nói cười với nàng, vậy mà qua một đêm lại trở về dáng vẻ như nàng nợ tiền hắn.

Bảo Ninh khẽ thở ra một hơi, điều chỉnh tâm trạng, lại mỉm cười với hắn: “Tứ hoàng tử, ta giúp ngài mặc vào nhé?”

Bùi Nguyên không nói gì, mặt không cảm xúc đứng đó, giơ hai tay ra.

Bảo Ninh mím môi, trong lòng thở dài, cam chịu mà giúp hắn mặc y phục.

Khi giặt y phục, Bảo Ninh đã dùng tay đo kích cỡ của Bùi Nguyên. Tay nàng khéo léo, làm ra bộ y phục vừa vặn như in, không rộng không chật, ngay cả độ dài của thắt lưng cũng rất phù hợp.

Bùi Nguyên dáng người cao ráo, chân dài, quả thật là dáng người mặc đồ gì cũng đẹp. Bảo Ninh lùi lại một bước ngắm nhìn hắn, đôi mắt sáng lên, cảm thấy Bùi Nguyên như biến thành một con người khác.

Dạo này hắn chỉ thích ở trong phòng, cũng không ra ngoài đi dạo, rất ít khi mặc ngoại y, chỉ khoác một bộ trung y màu nhạt, khiến sắc mặt hắn cũng không tốt lắm.

Giờ đây, người đẹp vì lụa, ngựa đẹp vì yên.

Hắn vốn đã tuấn tú, chỉ trong chốc lát lại giống như trở về làm Tứ hoàng tử cao ngạo và phóng túng ngày trước. Bảo Ninh nhìn hắn, hình ảnh trước mắt dần hòa quyện với ký ức. Vào dịp Thượng Nguyên năm ấy, nàng đứng trên lầu nhìn xuống, thấy Bùi Nguyên mặc y phục đen, tay cầm roi bạc sáng lấp lánh, cưỡi ngựa đi ngang qua phố. Bóng lưng hắn thẳng tắp, uy nghiêm.

Nếu nói giờ đây có gì khác so với khi đó, thì chính là ánh mắt của Bùi Nguyên. Đôi mắt ấy sâu hơn, tối hơn, sắc bén và khó gần hơn. Vẻ rực rỡ hăng hái của thiếu niên ngày ấy đã hoàn toàn phai nhạt.

Bùi Nguyên chỉnh lại cổ áo trước gương, hơi ngẩng cằm lên, nhìn thấy biểu cảm của Bảo Ninh phản chiếu trong gương.

Ngón tay hắn khựng lại hỏi: “Nhìn ta như thế làm gì?”

Bảo Ninh đáp: “Đợi nửa năm nữa, đến Trung thu, chúng ta cùng ra phố ngắm hoa đăng có được không?”

Yết hầu của Bùi Nguyên khẽ động, vốn định từ chối nhưng khi nhìn vào đôi mắt của nàng, lời từ chối ấy cuối cùng lại bị nuốt xuống, chỉ lạnh nhạt nói: “Để xem đã.”

Sau đó suốt cả quãng đường ra ngoài, đến lúc lên xe ngựa, Bùi Nguyên cũng không nói với nàng thêm một câu nào.

Bảo Ninh không hiểu mình đã chọc giận hắn ở đâu, chỉ thấy hắn sắc mặt u ám, tựa vào ghế mềm nhắm mắt, trông như không muốn nói chuyện.

Bảo Ninh vén rèm xe nhìn ra ngoài, con đường nhỏ quanh co, hàng dương ven đường đã nảy lộc, xanh mướt một màu, hoa cải dầu trên ruộng cũng nở rộ, vàng óng một dải, vài nông dân đội nón rơm đang gánh nước tưới ruộng.

Lúc này nàng mới biết, hóa ra vùng này không phải không có người ở, chỉ là cách nhau hơi xa.

Cảnh xuân rực rỡ làm lòng người cũng dễ chịu hơn.

Bảo Ninh nghiêng đầu nhìn sang Bùi Nguyên, bất ngờ phát hiện không biết từ lúc nào hắn đã mở mắt, nhìn qua cửa sổ phía nàng với ánh mắt có chút đờ đẫn.

Bảo Ninh bỗng nhớ ra, hình như đã rất lâu rồi, hắn chưa từng rời khỏi tiểu viện kia, cũng rất lâu không được nhìn thấy cảnh vật bên ngoài. Tính cả khoảng thời gian bị giam trong lao ngục, hắn đã sống tách biệt với thế gian này rất lâu.

Nghĩ đến đây, cái tính khí kỳ quái lúc tốt lúc xấu của hắn dường như cũng có thể được tha thứ phần nào.

Hương hoa len lỏi vào trong xe.

Bùi Nguyên quay sang nhìn nàng, chậm rãi nói: “Vài ngày nữa, nàng hái ít cành liễu về đây, ta làm cho nàng một vòng hoa.”

Bảo Ninh vừa ngạc nhiên vừa vui mừng: “Thật sao?”

Bùi Nguyên đưa tay chạm vào trâm ngọc trai trên đầu nàng, cau mày nói: “Cái này không đẹp.”

Bảo Ninh có chút ngượng ngùng: “Là do di nương tặng cho ta.”

Bùi Nguyên hờ hững đáp: “Chẳng trách trông già dặn thế.”

“Ta…” Bảo Ninh chỉ nói được một nửa rồi nuốt lời vào bụng, tự nhủ không nên chấp nhặt với hắn.

Nàng ngắm cảnh sắc ngoài cửa sổ thêm một lúc rồi quay lại hỏi Bùi Nguyên: “Tứ hoàng tử, lời vừa nãy ngài nói, là thật lòng sao?”

Bùi Nguyên dường như có chút mất kiên nhẫn: “Cái gì mà thật hay giả?”

Bảo Ninh chỉ vào tóc của mình: “Chuyện làm vòng hoa đó…”

Giọng điệu của hắn lại trở nên khó chịu: “Giả.”

Bảo Ninh cảm thấy con người này thật không hiểu nổi. Tốt hay xấu, chỉ là trong một ý nghĩ. Nàng bĩu môi, không nói chuyện với hắn nữa.

Vào đến kinh thành, Bảo Ninh theo kế hoạch đã định, trước tiên cùng Bùi Dương đi mua một chiếc xe lăn. Ngoài ra còn mua thêm số dược phẩm bổ dưỡng và trang sức, coi như là lễ vật trở về thăm nhà.

Bảo Ninh vốn định tự mình trả tiền, nhưng bị Bùi Nguyên cản lại. Hắn không chút biểu cảm, lấy từ trong tay áo ra một thỏi vàng, đưa đến trước mặt nàng.

Bảo Ninh xuất thân nhà quyền quý, từ nhỏ đã không lo chuyện cơm áo, nhưng phủ Vinh Quốc Công rốt cuộc cũng đang trên đà xuống dốc. Nàng không thiếu tiền, nhưng số tiền lớn như vậy cũng hiếm thấy.

Nàng giấu tay ra sau lưng, nhất thời quên không đưa tay nhận.

Bùi Nguyên không vui: “Đưa cho nàng thì cầm lấy.”

Lúc này Bảo Ninh mới dám đón lấy, nàng không phải là người tham tiền nhưng ai thấy tiền mà không vui chứ? Nàng cũng không so đo thái độ của Bùi Nguyên trên xe ngựa nữa, nụ cười dành cho hắn cũng ngọt ngào hơn đôi phần.

Đây là một con phố phồn hoa, tên gọi Thanh Trúc Hạng, đồ bán ở đây vô cùng đắt đỏ, phần lớn là nơi lui tới của quan lại quyền quý, cũng gần phủ Vinh Quốc Công.

Đường phố chật hẹp, xe ngựa đi lại không tiện. Bùi Dương đi tìm chỗ buộc ngựa, còn Bảo Ninh đẩy Bùi Nguyên đi bộ vào trong. Chưa đầy một khắc, trước mắt đã thấy hai con sư tử đá bảo vệ cánh cổng đỏ sậm hiện ra trước mắt.

Chiếc xe lăn này vốn đã hiếm thấy, huống chi người ngồi trên đó lại là một nam tử trẻ tuổi, được một cô nương xinh đẹp còn trẻ trung hơn đẩy đi, khiến người đi đường không ngừng ngoái nhìn.

Bảo Ninh không nhạy tai như Bùi Nguyên nhưng cũng nghe được người ta bàn tán xôn xao sau lưng mình.

Hình như có người nhận ra Bùi Nguyên, tiếng xì xào mỗi lúc một lớn. Bảo Ninh thoáng thấy có hai người đứng bên đường chỉ trỏ về phía bọn họ, khi đi ngang qua, nàng nghe một người thấp giọng nói: “Người ngồi đó là ai vậy? Sao trông quen thế?”

“Chẳng phải Tứ hoàng tử sao? Nhìn tướng mạo thì giống lắm, nhưng không thể nào. Sao lại thành tàn phế thế được? Trước đây là nhân vật lợi hại thế cơ mà…”

“Không biết nữa, nghe nói danh tiếng của Tứ hoàng tử chẳng tốt đẹp gì, làm nhiều chuyện ác, có lẽ là báo ứng đó. Đáng đời.”

Lại có người hỏi: “Cô nương phía sau là ai? Ăn mặc đẹp thế, chẳng lẽ là Tứ hoàng tử phi?”

“Thôi đi, ai mà thèm gả cho hắn chứ. Chắc là kẻ đầu óc có vấn đề chăng?”

Bảo Ninh siết chặt lấy tay đẩy xe, các ngón tay dần siết chặt đến trắng bệch. Nàng cuối cùng cũng không nhịn được, quay đầu trừng mắt nhìn bọn họ.

Nàng cũng biết hành động vừa rồi có chút nhỏ nhen, lẽ ra không nên để ý tới những kẻ thích nói nhảm kia. Nhưng trong lòng nàng bực bội, như có ngọn lửa đắng cay cứ cháy âm ỉ không sao dập tắt.

Những lời bàn tán này, Bảo Ninh hoàn toàn không ngờ tới.

Bùi Nguyên nhàn nhạt mở miệng: "Đừng để ý đến họ, miệng lưỡi thiên hạ không thể chặn được."

Bảo Ninh hoàn hồn, nàng cúi mắt nhìn thần sắc của Bùi Nguyên. Hắn dường như đã sớm đoán được chuyện này, ánh mắt không hề có chút gợn sóng, chỉ chăm chú nhìn thẳng phía trước.

Trong lòng Bảo Ninh chìm xuống.

Chỉ trong khoảnh khắc, nàng đã nghĩ thông suốt vì sao Bùi Nguyên lại không thích ra ngoài như vậy. Một người cao ngạo như hắn, làm sao có thể chịu đựng được sự khiếm khuyết của bản thân? Người càng có lòng tự tôn mạnh mẽ, khi đối diện với những thiếu sót, lại càng nhạy cảm hơn. Nhưng Bùi Nguyên không muốn để lộ sự nhạy cảm ấy nên hắn chọn cách ngụy trang.

Việc đồng ý đi cùng nàng về thăm nhà, với Bùi Nguyên mà nói, chắc hẳn là một quyết định vô cùng khó khăn.

Nàng luôn nghĩ cách đối tốt với hắn, muốn hắn ăn ngon mặc đẹp, giúp hắn chữa chân nhưng lại quên mất rằng những thứ Bùi Nguyên thiếu không chỉ đơn giản là vậy.

Bảo Ninh mím môi, bất chợt tự hỏi liệu có phải bấy lâu nay nàng đã cố gắng sai hướng rồi không?

Không biết đã trôi qua bao lâu, khi lấy lại tinh thần, nàng đã đứng trước cổng phủ Quốc Công.

Nàng ngẩn người, đứng bất động một lúc lâu.

"Bảo Ninh." Bùi Nguyên đột nhiên gọi nàng, giọng khàn khàn.

Bảo Ninh cúi đầu, nghiêng mặt lại gần hắn, nhẹ giọng hỏi: "Sao thế?"

Bùi Nguyên khẽ cau mày: "Ta có phải đã làm nàng mất mặt rồi không?"

Lòng Bảo Ninh bỗng chua xót vô cùng.

"Sao có thể chứ!" Bảo Ninh hít sâu một hơi, thẳng lưng, đáp lời đầy kiên định:

"Ngài là Bùi Nguyên kia mà! Dù ngồi yên một chỗ, ngài vẫn cao hơn người khác một cái đầu, làm sao mà mất mặt được?"

Nàng nghiêm túc nhìn hắn: "Ngài đừng coi thường chính mình."

Bùi Nguyên nhìn Bảo Ninh, thấy nàng bước tới trước cánh cổng lớn, cử chỉ thanh thoát, nhẹ nhàng vén tay áo rồi giơ tay gõ cửa ba tiếng.

Bùi Nguyên bỗng cảm thấy, nàng đứng đó, dường như đã gỡ bỏ vẻ ngượng ngùng thường ngày ở trong nhà. Tư thế thẳng thắn, đầu ngẩng cao, giống hệt dáng vẻ của một người trưởng thành.

Người mở cửa lại chính là Quý Gia Doanh.