Bùi Dương cao tầm cỡ Quý Uẩn, lại đi giày, đứng thẳng lưng lên, so với Bảo Ninh còn cao hơn một chút.
Y bắt chước giọng trầm thấp của Bảo Ninh: “Muốn đi đâu thế?”
Bảo Ninh lúc này mới chú ý đến mái tóc của y, dưới ánh mặt trời đỏ rực như ánh lửa, từng tia sáng rực rỡ lóe lên. Nàng ngây người.
Bùi Dương theo ánh mắt nàng, vén nhẹ tóc mái trên trán, nhướng mày hỏi: “Đẹp không?”
Bảo Ninh chân thành khen ngợi: “Đẹp.”
Bùi Dương thỏa mãn, cúi đầu chỉnh lại vạt y phục rồi nhớ lại chủ đề lúc trước: “Muốn xe ngựa làm gì?”
Bảo Ninh nhíu mày, kéo Bùi Dương sang một bên, tránh xa cửa ra, kể lại lần nữa về mối quan hệ giữa Minh di nương và Công Tôn Trúc.
“Ta không biết có ích hay không, nhưng vẫn muốn thử một lần, chân của ca ca ngài…”
Nàng chưa nói hết câu, mu bàn tay đột nhiên nóng rực. Bảo Ninh ngạc nhiên ngẩng đầu, thấy Bùi Dương vậy mà đang khóc.
Bảo Ninh bối rối. Nàng có làm gì đâu? Đã chạm vào đâu? Cũng không cố ý chọc giận y mà? Sao tự nhiên lại khóc rồi?
Bùi Dương nghẹn ngào, nắm lấy tay nàng: “Tẩu tẩu, ta thật không ngờ tẩu lại chu đáo như vậy, đối xử tốt với ca ca ta như thế. Tính tình huynh ấy không tốt, sức khỏe lại kém nhưng huynh ấy là người tốt. Tẩu tẩu, ta thật sự rất cảm động, không biết báo đáp thế nào, để ta hát cho tẩu một bài nhé."
Bảo Ninh sợ hãi đến cực độ, nàng nghĩ Bùi Dương chắc là trúng tà rồi hoặc ăn phải thứ gì hỏng, dù sao nhìn cũng chẳng bình thường chút nào.
“Ngũ hoàng tử, ngài buông ta ra được không?” Bảo Ninh cuống quýt rút tay về: “Giờ ta không muốn nghe hát đâu, ta đói rồi, muốn ăn cơm. Ngài có đói không? Chúng ta đừng kéo nữa, đi ăn chút gì đi? Ta nấu món ngon cho ngài.”
Bảo Ninh vừa nói vừa luống cuống dỗ dành y nhưng Bùi Dương vẫn rưng rưng nước mắt, khiến lòng nàng như bị xoắn lại.
Đệ đệ này sao lại như vậy, quá là hay khóc đi.
Nàng chưa từng gặp nam nhân nào hay khóc như vậy. Quý Uẩn thì không, Quý Uẩn thích khoác lác, nhưng tính tình lại rất bướng, bị vạch trần cũng chỉ đánh người chứ không khóc. Còn Bùi Nguyên thì càng không, con người hắn vừa cô độc vừa kiêu ngạo, sĩ diện đến chết, dù đau đớn tột cùng cũng không rơi một giọt nước mắt.
Còn Bùi Dương… đã vượt xa phạm vi nhận thức của Bảo Ninh về nam nhân rồi.
Nàng không biết dỗ.
Nghĩ một lúc, Bảo Ninh vội vã trở về phòng, lấy một hộp táo mật tơ vàng ra, đưa cho Bùi Dương: “Ngài ăn kẹo đi, đừng khóc nữa.”
Bùi Dương nhón lấy một quả cho vào miệng, nhai nhai rồi tán thưởng: “Ngọt quá.”
“Nếu ngài thích thì tất cả đều cho ngài, ta tự làm, muốn bao nhiêu cũng có.” Bảo Ninh nhân cơ hội nói: “Còn chuyện xe ngựa thì…”
Bùi Dương phẩy tay: “Chuyện nhỏ thôi mà, chỉ là một cỗ xe ngựa, tẩu cần tám trăm cái cũng có, tặng tẩu đấy.”
Đệ đệ này thật là hào phóng. Hào phóng đến mức đáng yêu.
…
Buổi trưa, Bảo Ninh giữ Bùi Dương lại ăn cơm. Y mang theo rất nhiều nguyên liệu, Bảo Ninh chỉ cần cho vào chảo xào lại một chút, làm thành một bàn đầy thức ăn.
Lúc trước Bảo Ninh và Bùi Nguyên ăn riêng, lần này nàng cũng nghĩ sẽ như vậy, bèn để phần cho mình rồi định mang về phòng phía Tây ăn từ tốn, nhưng Bùi Nguyên lại gọi nàng lại.
Bùi Nguyên nói: “Có khách tới nhà, chủ nhân không ngồi cùng bàn, là không hợp lễ nghĩa.”
Bảo Ninh vốn không nghĩ nhiều, nàng hơi ngốc, không thích so đo, cảm thấy việc ăn ở đâu cũng chẳng quan trọng. Nhưng Bùi Nguyên nói vậy, nàng mới giật mình nhận ra hắn đang nâng đỡ cho nàng, không muốn để Bùi Dương coi thường nàng.
Hơn nữa nghĩ theo một hướng khác, Bùi Nguyên đã coi nàng như người nhà rồi.
Nhận thức này khiến Bảo Ninh vui vẻ cả ngày hôm đó.
Hai huynh đệ đã lâu không gặp, Bùi Nguyên và Bùi Dương cùng nhau uống chút rượu, trò chuyện linh tinh. Bảo Ninh nghe không hiểu, thấy buồn ngủ nên ngồi một lúc rồi trở về phòng ngủ trưa.
Khi tỉnh lại, Bùi Nguyên đang ngồi bên cạnh nàng, đưa tay vỗ nhẹ lên mặt nàng. Trời đã tối đen.
Sáng sớm hôm nay khi tỉnh dậy, đầu Bảo Ninh vẫn hơi choáng, nhưng ngủ cả buổi chiều xong thì đã đỡ hơn nhiều.
Trong phòng không thắp đèn, bóng dáng cao lớn của Bùi Nguyên ẩn mình trong bóng tối, giống như một bức tường.
Hắn co ngón tay, búng nhẹ vào trán nàng, giọng khàn khàn: “Dậy đi, ban ngày ngủ nhiều thế, buổi tối còn ngủ nữa không?”
Bảo Ninh ôm chăn, xoay người hai cái, dụi mắt ngồi dậy: “Mấy giờ rồi?”
“Không biết.” Bùi Nguyên dừng lại một chút, đưa tay lau bên má nàng, nhíu mày ghét bỏ: “Ngủ chảy cả nước miếng, không thấy ghê à?”
Bảo Ninh vội tránh hắn, dùng mu bàn tay lau, phát hiện chẳng có gì.
Nàng nhỏ giọng nói: “Đồ lừa đảo.”
Bùi Nguyên khẽ cười một tiếng, không nói gì.
Bảo Ninh vòng qua hắn, đi tìm cây nến: “Vào phòng sao không thắp đèn, tối thui thế này.”
Bùi Nguyên chậm rãi đáp: “Ta vào để ngủ, thắp đèn làm gì.”
Tay Bảo Ninh run lên, kinh ngạc ngẩng đầu: “Vào làm gì cơ?”
Bùi Nguyên từ nhỏ học võ, tai thính mắt tinh, dù trong bóng tối cũng nhìn rõ biểu cảm của nàng.
Bảo Ninh thì không, nàng không thấy được mặt hắn, chỉ nhìn thấy một bóng đen thùi lùi. Nàng bỗng hoảng hốt, lùi về sau một chút, kéo chăn trùm lên người, lại hỏi: "Ngươi đến làm gì?”
“Biết hư rồi.” Bùi Nguyên đưa tay xoa cằm nàng: “Trước kia đâu có nói chuyện kiểu này, rất cung kính, rất có lễ độ, khi xưng hô với ta còn dùng từ ‘ngài’.”
Bảo Ninh cắn môi, thuận theo lời hắn nói: “Tứ hoàng tử, ngài đến làm gì?”
Đầu óc nàng hỗn loạn, chỉ mong hắn nhanh rời đi.
Ban đêm là lúc dễ mất cảm giác an toàn nhất, Bùi Nguyên đứng trước mặt nàng lại như một ngọn núi, hương thơm nhàn nhạt của rượu cùng mùi hương đặc trưng của hắn quanh quẩn nơi chóp mũi nàng, lạnh lẽo nhưng nồng đậm, khó mà diễn tả được.
Bảo Ninh nín thở, không dám hít vào.
Bùi Nguyên nói: “Nàng không phải muốn về nhà mẹ đẻ sao?”
Bảo Ninh gật đầu.
“Bùi Dương nói đệ ấy muốn tiễn nàng.” Bùi Nguyên cười nhạt: “Nàng cũng giỏi thật, ngay cả thằng nhóc đó cũng bị nàng thu phục.”
Bảo Ninh ngạc nhiên, nàng đâu thấy Bùi Dương khó tiếp xúc đâu chứ.
Bùi Nguyên nhìn ra sự nghi hoặc của nàng, thong thả giải thích: “Thằng nhóc đó giống hệt một con chó, thích đánh dấu lãnh thổ. Trong lòng nó chỉ có hai loại người, là kẻ thù hoặc là người thân. Nàng thật sự lợi hại, mới gặp mặt đã được nó công nhận. Lúc trước ta muốn thu phục nó, cũng tốn không ít công sức. Nàng chưa thấy dáng vẻ phát điên của nó đâu, chậc...”
Bảo Ninh âm thầm nghĩ trong lòng, hai huynh đệ này thật giống nhau, đều giống như chó vậy, còn biết phát điên nữa. Bùi Nguyên làm sao lại có tư cách nói người khác chứ? Hắn trước đây đối xử với nàng như thế nào, vừa quay đầu đã quên sạch rồi à?
“Nàng bĩu môi cái gì đấy, tưởng ta không nhìn thấy sao?” Bùi Nguyên đang nói dở, liếc thấy biểu cảm của Bảo Ninh thì không hài lòng, đưa tay ấn vào khóe môi nàng. Khi chạm đến lúm đồng tiền nhỏ trên má nàng, hắn lại nảy ra ý xấu, dùng sức xoa mạnh một cái.
Bảo Ninh giật nảy mình, suýt nữa cắn vào ngón tay Bùi Nguyên.
“Nàng thuộc giống chó à?” Bùi Nguyên hít vào một hơi, lùi lại phía sau: “Nhỏ giọng thôi, Bùi Dương đang ngủ ở gian bên, nàng kêu la om sòm thế, người ta lại hiểu lầm đấy.”
Bảo Ninh bị dọa, vội vàng lấy tay che miệng, nhỏ giọng hỏi: “Ngũ hoàng tử sao vẫn chưa đi? Trong cung không có ai đến tìm sao?”
“Đệ ấy đi rồi, nàng đánh xe được không? Đệ ấy lén trốn ra đây, không ai biết cả, không sao đâu.” Bùi Nguyên trả lời hai câu đã giải đáp hết nghi vấn của nàng, sau đó đứng dậy với lấy cây gậy bên cạnh.
Hắn có vẻ hơi mệt mỏi, xoa xoa thái dương rồi nói: “Thôi được rồi, không trêu nàng nữa. Chỉ đến để báo một tiếng, ngày mai ta sẽ đi cùng nàng về nhà. Nàng dậy sớm một chút, ăn mặc cho xinh đẹp vào, đỡ để người ta nghĩ ta ngược đãi nàng.”
Bảo Ninh lập tức cảm thấy vui mừng. Hôm qua lúc nàng nói, hắn còn không chịu, sao mới qua một đêm đã đổi ý rồi?
“Hôm nàng về nhà mẹ đẻ, ta không đi cùng, nàng cũng không đi được, còn nợ nàng một lần.” Bùi Nguyên cúi người, xoa đầu nàng: “Ngày mai bù lại.”