Bùi Nguyên mở bừng mắt, chưa kịp nhận ra người trước mặt là ai, chỉ biết có kẻ xông vào phòng. Đôi mắt lập tức trở nên sắc lạnh, tay kết lại thành dao, chuẩn bị chém về phía kẻ xâm nhập.
"Á!" Bùi Dương vội ngồi thụp xuống, ôm đầu cầu xin tha mạng: "Tứ ca, đừng đánh đệ!"
A Hoàng vốn đang nằm trong lòng hắn, bị động tác này ép đến mức rít lên thảm thiết, thò đầu ra kêu ầm ĩ.
Bùi Nguyên lúc này mới tỉnh táo lại, nhìn thấy miếng ngọc bội đeo bên hông của Bùi Dương thì liền thu tay về.
Lúc này, hắn mới để ý đến cách ăn mặc của đối phương. Không biết Bùi Dương đã làm thế nào mà nhuộm cả đầu tóc thành màu đỏ chóe, khoác một bộ trường bào tím thêu chỉ bạc, chân đi ủng đen treo lủng lẳng hai sợi tua rua vàng sáng loáng.
Xấu không thể tả.
Tiếng ong ong vang lên bên tai, Bùi Nguyên lập tức túm cổ áo Bùi Dương nhấc bổng lên, thấp giọng quát bên tai: "Cút ra ngoài, mang theo con chó ngu ngốc kia luôn!"
"Được, đệ đi ngay đây!" Bùi Dương đứng phắt dậy, không dám hó hé gì thêm, kéo theo A Hoàng chạy mất.
Động tĩnh của hai người khiến Bảo Ninh tỉnh giấc.
Nàng cảm thấy đầu óc choáng váng, vẫn còn ngái ngủ, liền dụi má vào gối rồi chậm rãi mở mắt.
Mặt trời đã lên cao, ánh nắng rực rỡ chiếu khắp nơi. Ngay cách nàng một gang tay, Bùi Nguyên đang cúi đầu cài thắt lưng.
Ban đầu Bảo Ninh cứ ngỡ mình nhìn nhầm, nhưng dụi dụi mắt hình ảnh vẫn không hề thay đổi.
Nàng lập tức ngồi bật dậy, mái tóc dài rối tung dính vào mặt, bộ dạng vừa nhếch nhác vừa buồn cười.
Bùi Nguyên quay đầu lại nhìn nàng.
Sắc mặt nàng trông đã khá hơn nhiều, chỉ có đôi môi còn hơi khô. Hắn quan sát một lúc, sau đó hài lòng véo nhẹ má nàng: "Thể trạng cũng không tệ, một đêm mà đã khỏe lại, đáng khen."
Hắn cúi xuống xỏ giày rồi vươn tay lấy ấm trà trong góc, rót một chén đưa nàng: "Uống chút nước cho tỉnh táo rồi đi rửa mặt đi, lem nhem như mèo con.”
Bảo Ninh cầm chặt chén nước, cảm giác mát lạnh nơi lòng bàn tay giúp nàng dần tỉnh táo, ý thức cũng chậm rãi quay về.
Nàng chỉ nhớ tối qua mình bị ốm, Bùi Nguyên nhất quyết bắt nàng uống rượu thuốc. Uống xong nàng say bí tỉ, nói lung tung, bị hắn mắng te tua.
... Sau đó hai người ngủ cùng nhau cả đêm? Tuy trông có vẻ không có chuyện gì xảy ra nhưng vẫn thấy kỳ cục làm sao ấy.
Bảo Ninh ngồi ngây ra, đầu óc vẫn còn lơ mơ. Ánh mắt nàng dõi theo từng cử động của Bùi Nguyên, thấy hắn chỉnh lại thắt lưng, hạ ống tay áo rồi cầm lấy cây gậy đặt trong góc.
"Nhìn ta làm gì?" Bùi Nguyên nhận ra ánh mắt của nàng, quay đầu lại, chạm nhẹ lên cổ tay nàng, giọng trầm thấp: "Mau uống đi sau đó đi rửa mặt, hôm nay nhà có khách."
Bảo Ninh ngơ ngác: "Khách nào?"
Bùi Nguyên chưa kịp trả lời, ngoài sân bỗng vang lên tiếng hét thất thanh: "Ca! Ca, sao trong hàng rào nhà huynh lại có ngỗng? Nó đang đuổi theo đệ! Đệ sắp chết rồi! Mau ra cứu đệ đi!"
Bùi Nguyên chửi thầm một tiếng, đi ra ngoài. Vừa bước được hai bước, hắn lại quay đầu nhìn nàng: "Mặc y phục đàng hoàng rồi hãy ra." Nói xong liền xoay người ra khỏi phòng, còn tiện tay đóng cửa lại.
…
Ngoài sân huyên náo ầm ĩ.
Để nuôi gà, vịt, ngỗng, Bảo Ninh đã dựng một hàng rào trong sân, còn làm mấy cái chuồng đơn giản bằng ván gỗ.
Không biết Bùi Dương đã làm trò gì mà mở cửa hàng rào ra. Một con ngỗng tò mò thong dong đi ra ngoài, bám theo Bùi Dương mà mổ túi bụi, miệng kêu “quạc quạc” vang trời.
Bùi Nguyên tức muốn hộc máu: "Đệ chọc nó làm gì? Gan không có, chỉ giỏi gây họa! Đừng chạy nữa, càng chạy nó càng đuổi! Đứng im, nắm lấy cổ nó mà vặn!"
Bùi Dương vừa chạy bán sống bán chết vừa hét: "Đệ không dám đâu, đệ không dám! Huynh nhìn xem nó hung dữ chưa kìa!"
Bùi Nguyên quát lên: "Ngỗng chưa đầy một tháng tuổi, chân còn nhỏ hơn cả bàn chân đệ, đệ có thể bình tĩnh chút được không? Bùi Dương, đệ đúng là vô dụng!"
Thấy Bùi Dương càng hoảng loạn, còn định túm cái chậu dưới mái hiên làm vũ khí, thái dương Bùi Nguyên giật giật: "Trong chậu đó là cám ngô, thức ăn cho gà, đổ ra là chúng càng đuổi theo đệ! Đứng im!"
Nhưng đã quá muộn.
Bùi Dương đã cầm cái chậu ném tới, làm rơi hết cám ngô vào con ngỗng, cũng làm đổ lên thân mình.
Bảo Ninh thường dậy sớm cho gà vịt ăn, hôm nay nàng thức dậy muộn, đàn gà vịt đói bụng ngửi thấy mùi thơm, liền ùn ùn xông ra khỏi hàng rào. Cả đàn vây lấy Bùi Dương mà mổ lia lịa, đập cánh loạn xạ, tung cả bụi đất lên không trung.
Bùi Dương nhảy cẫng lên, gào khóc thảm thiết: "Trong hàng rào huynh còn gà, vịt nữa hả! Trời đất ơi, sao lại có hai con ngỗng?!"
"Huynh từ bao giờ lại thích nuôi lũ này? Mẹ ơi, cứu con! Á á á!"
A Hoàng đứng một bên xem náo nhiệt một lúc, hưng phấn đến mức hai mắt sáng rực, cũng nhảy vào cuộc chiến.
Trong chốc lát, cái sân nhỏ trở thành bãi chiến trường, tiếng gà bay chó sủa vang dội khắp nơi, tiếng gào thét của Bùi Dương như xé rách bầu không khí.
Bùi Nguyên khoanh tay đứng tựa vào tường, mặt lạnh tanh, không thèm để ý đến bộ dạng nhếch nhác của đệ đệ.
Khi Bảo Ninh chỉnh trang xong bước ra, y phục của Bùi Dương đã bị cào rách mấy chỗ, bẩn thỉu như ăn mày, vẻ mặt như muốn khóc nhưng không dám khóc.
Nghe thấy tiếng mở cửa, Bùi Dương lập tức quay đầu nhìn, ánh mắt đầy vẻ cầu cứu.
Bảo Ninh phủi phủi tay: "Đừng quậy nữa."
Đàn gà vịt nghe giọng nàng, quả nhiên lập tức im bặt, ngoảnh đầu nhìn nàng.
Bảo Ninh chỉ vào cửa hàng rào, giọng không to không nhỏ: "Vào hết đi, lát nữa sẽ được cho ăn thêm. Ai không nghe lời thì tối nay nhịn đói."
Bùi Dương ngạc nhiên nhìn cảnh tượng đó. Những con vật vừa rồi còn dữ tợn, giờ ngoan ngoãn như bị trúng bùa mê, lần lượt xếp thành hàng, lắc lư cái đầu chậm rãi đi vào.
Bảo Ninh bước qua, đóng cánh cửa hàng rào lại.
A Hoàng rũ sạch bụi bẩn trên người, lặng lẽ đi theo nàng.
Bùi Dương không thể tin nổi: "Trời đất ơi!"
Bảo Ninh đặt tay lên hàng rào, ngượng ngùng quay lại nhìn y.
Sáng nay dậy vội vàng, nàng chỉ rửa mặt qua loa, không son phấn, tóc búi đơn giản bằng một cây trâm.
Bảo Ninh hồi tưởng lại chuyện sáng nay, Bùi Dương chắc chắn đã xông vào phòng, thấy nàng và Bùi Nguyên ngủ chung một giường. Dù danh nghĩa là phu thê, nhưng chuyện này bị người ngoài bắt gặp vẫn khiến nàng vừa xấu hổ vừa bực bội.
Bùi Dương lại hoàn toàn không nhận ra sự lúng túng của nàng, chỉ thấy nàng đứng đó cười dịu dàng, đẹp đến mức khiến người ta ngẩn ngơ, còn đẹp hơn cả những phi tần trong hậu cung.
Bùi Dương tán dương: “Tẩu đang tỏa sáng đấy, giống như tiên nữ vậy.”
Bùi Nguyên không biết đã đến cạnh Bùi Dương từ khi nào, đá một cú vào mông y: “Đệ giống tên ngốc thì có.”
Sắc mặt Bùi Nguyên khó coi, trầm giọng: “Vào nhà nói chuyện.”
Bùi Dương “ồ” một tiếng, quay đầu lại vẫy tay với Bảo Ninh rồi theo Bùi Nguyên vào nhà.
Trước khi vào cửa, y còn bám vào khung cửa, thò đầu ra ngoài: “Đệ mang đồ ăn ngon đến, lát nữa cùng ăn nhé.” Vừa dứt lời đã bị Bùi Nguyên túm cổ lôi vào trong.
Bảo Ninh ngẩn người đứng yên tại chỗ. Nàng nhận ra rồi, đó chính là Bùi Dương, Ngũ hoàng tử của đương kim Thánh thượng.
Ngũ hoàng tử này quả thực... khác người.
Nhìn qua sân đã loạn thành một đống, Bảo Ninh thở dài, chấp nhận số phận mà đi dọn dẹp.
Trong nhà, Bùi Nguyên ngồi trên ghế, Bùi Dương đứng cách hắn một bước, cúi đầu im lặng.
Bùi Nguyên hỏi: “Sao không gõ cửa mà đã xông vào?”
“Đệ có gõ mà.” Bùi Dương có chút ấm ức: “Nhưng huynh không nghe thấy nên đệ mới tự vào, không ngờ tẩu tẩu cũng ở đó. Đệ vừa mới nói một câu, huynh đã tỉnh dậy rồi còn muốn đánh đệ.”
Bùi Dương gọi hai tiếng “tẩu tẩu”, Bùi Nguyên nghe thấy thì lòng thấy dễ chịu hơn nhiều, khẽ “ừm” một tiếng: “Sau này gõ cửa, không được phép thì đừng vào.”
Bùi Dương đáp: “Biết rồi.”
Trước mặt Bùi Nguyên, y luôn ngoan ngoãn như vậy. Bùi Nguyên lớn hơn y sáu tuổi, là một người ca ca rất đáng tin cậy. Quyền cước công phu của Bùi Dương đều do Bùi Nguyên dạy, lần đi săn trước suýt nữa bị sói hoang làm bị thương, cũng là Bùi Nguyên cứu mạng y. Từ nhỏ đến lớn, Bùi Dương đã quen ỷ lại và tin tưởng hắn.
“Thôi.” Bùi Nguyên không nhắc lại chuyện kia nữa, đưa tay nghịch tóc y, nhíu mày: “Sao lại thành ra cái màu này, đỏ không ra đỏ, đen chẳng ra đen, xấu chết đi được.”
Bùi Dương lại có chút tự hào: “Xấu gì mà xấu, đây là đệ nhuộm bằng hoa móng tay đó, chính là loại dùng để nhuộm móng tay ấy, huynh có biết không?”
“Không biết.” Bùi Nguyên vẫy tay ra hiệu cho y lại gần: “Lại đây ngồi xuống.”
Trước mặt Bùi Dương, Bùi Nguyên luôn nghiêm khắc và cứng rắn. Hắn nói gì, Bùi Dương không dám không nghe.
Nhìn sắc mặt Bùi Nguyên, y biết rõ, lần này Bùi Nguyên không có ý trêu đùa, mà muốn nói chuyện nghiêm túc.
“Dạo gần đây sao không đến?” Bùi Nguyên nhìn y, giọng trầm xuống: “Trong cung xảy ra chuyện gì à?”
Bùi Dương mím môi: “Phụ hoàng lập tam ca làm Thái tử rồi.”
Bùi Tiêu. Không ngoài dự đoán.
Ánh mắt Bùi Nguyên thoáng tối lại, không tiếp tục chủ đề này nữa: “Sức khỏe Hoàng hậu thế nào?”
“Không tốt lắm.” Bùi Dương lắc đầu: “Từ sau khi đại ca mất tích, người liền đổ bệnh, càng ngày càng hay nói mê sảng, thái y cũng không chẩn ra bệnh gì.” Dừng một chút, y lại nói thêm: “Bây giờ Phượng ấn đang nằm trong tay Cao quý phi, bà ta thống lĩnh lục cung.”
Cao quý phi là mẫu phi của Bùi Tiêu.
Bùi Nguyên chậm rãi xoa ngón tay cái vào ngón trỏ, ánh mắt càng sâu thẳm: “Mẫu phi của đệ thì sao?”
Bùi Dương hơi bối rối: “Mẫu phi đệ vẫn khỏe.”
“Ừm.” Bùi Nguyên gật đầu: “Trong cung, mọi chuyện phải cẩn thận.” Nói đến đây, hắn không nói thêm gì nữa.
Bùi Dương năm nay mười ba, còn hai năm nữa là mười lăm tuổi. Chỉ cần Thánh thượng chống đỡ được thêm hai năm liền có thể phong vương, đưa mẫu phi mình là Triệu quý tần rời cung đến đất phong, sống một cuộc đời nhàn hạ tự tại.
Trong thâm tâm Bùi Nguyên không muốn Bùi Dương tiếp xúc quá nhiều chuyện dơ bẩn chốn triều đình. Bùi Dương vẫn còn nhỏ, lớn lên trong sự sủng ái, tính tình đơn thuần, hắn hy vọng Bùi Dương có thể giữ mãi sự thuần khiết này.
Quyền lực có thể nuốt chửng lòng người, người lương thiện sẽ chìm đắm trong đau khổ vì nó. Bùi Nguyên không muốn thấy Bùi Dương như vậy.
Chợt Bùi Nguyên nhớ đến Bảo Ninh. Nàng và Bùi Dương rất giống nhau, sinh ra từ bùn lầy nhưng lại có một trái tim trong sạch không nhiễm bụi trần, thuần khiết đến mức khiến người ta xót xa.
Một Bảo Ninh như vậy, không thể để nàng bị vấy bẩn. Nàng nên được nâng niu và yêu thương mãi mãi, như bây giờ.
Bùi Dương nhìn Bùi Nguyên ngồi đó thất thần.
Qua một lúc lâu, Bùi Nguyên phất tay: “Ra ngoài đi.”
Bùi Dương như được đại xá, lập tức chạy ra ngoài, không ngờ lại thấy Bảo Ninh đang chờ mình trước cửa.
“Ngũ hoàng tử.” Bảo Ninh khẽ gọi, giọng nói như sợ bị Bùi Nguyên nghe thấy: “Lát nữa, ngài có thể cho ta mượn xe ngựa được không?”