Chương 16: Say rượu

Bảo Ninh bị Bùi Nguyên quấn trong chăn, một đường đẩy thẳng về phòng phía Tây.

Vừa sợ vừa hoảng, nàng vốn đã ốm, trước đó chỉ nhờ ý chí cứng rắn mà chống đỡ. Hiện giờ bệnh tình bộc phát, nàng lập tức cảm thấy đầu nặng chân nhẹ, y phục giống như đang bị gió lùa qua, cả người lạnh toát run rẩy.

Bùi Nguyên trải chăn ra, an bài nàng xong sau đó quay người đi nhóm lửa.

Vết thương ở chân hắn cơ bản đã lành, ngồi xuống cũng không còn đau nhưng vẫn tốn sức. Dựa vào chút lực còn lại, hắn cố nhóm lửa lớn lên.

Giường từ từ ấm lên nhưng Bảo Ninh vẫn thấy khó chịu, cuộn chặt trong chăn, cảm giác toàn thân đau nhức, không ngủ nổi, đầu cũng bắt đầu đau như búa bổ, khó chịu đến mức muốn khóc.

Bùi Nguyên đi đến bên giường nhìn nàng, ngồi xuống hỏi: “Còn lạnh không?”

Bảo Ninh gật đầu.

Bùi Nguyên nhìn quanh một lượt: “Trong nhà có thuốc không?”

Bảo Ninh lắc đầu.

“Không có thuốc thì không được, phải hạ sốt.” Bùi Nguyên suy nghĩ một lát rồi nói với nàng: “Ngoan ngoãn nằm yên đây, chờ ta một lát.”

Hắn đi sang phòng phía Đông lấy một vò rượu. A Hoàng cứ chạy quanh Bảo Ninh kêu ầm ĩ, Bùi Nguyên ghét bỏ, kéo nó sang phòng phía Đông, nhốt trong phòng không cho đi theo.

Bảo Ninh nhìn thấy Bùi Nguyên hâm nóng rượu rồi lấy ra một cái bát, đổ đầy một bát. Nàng không hiểu, liền hỏi: “Ngài làm gì vậy?”

Bùi Nguyên liếc mắt nhìn nàng: “Cho nàng uống.”

Bàn tay rộng lớn của hắn cầm lấy bát rượu nhỏ xíu, một tay đỡ bát, tay kia đỡ lưng nàng, giúp nàng ngồi dậy: “Ngoan, uống hai ngụm cho ấm người. Lát nữa ta sẽ lau người cho nàng, rồi nấu ít cháo loãng, ngủ một giấc ngày mai sẽ khỏe thôi.”

Nghe nói phải uống rượu, Bảo Ninh vốn đã không muốn. Giờ lại nghe hắn bảo sẽ lau người, mặt nàng tái nhợt, đẩy tay hắn ra: “Ta không uống!”

“Đừng động, đổ hết bây giờ!” Bùi Nguyên cau mày, đưa bát đến sát môi nàng, ra lệnh ngắn gọn: “Uống.”

Bảo Ninh lắc đầu, lùi về phía sau nhưng bị hắn chặn lại: “Là rượu thuốc, không nặng đâu, chỉ hơi thoang thoảng mùi rượu thôi, không tin nàng ngửi thử xem?”

Bảo Ninh hít thử, quả thật không nặng mùi rượu lắm nhưng lại rất nồng mùi ma hoàng, giống như loại thuốc để làm toát mồ hôi.

Dù vậy Bảo Ninh vẫn không muốn uống, nàng tửu lượng kém, uống say rồi không biết sẽ gây ra trò cười gì, không dám mạo hiểm.

Bảo Ninh không chịu phối hợp, Bùi Nguyên dỗ dành vài câu, hết sạch kiên nhẫn, liền nghiêm giọng: “Uống hay không?”

“Ta không…” Bảo Ninh còn chưa kịp nói hết câu, đã bị hắn bóp cằm ép uống một ngụm.

Sợ nàng bị sặc, Bùi Nguyên từ phía sau vỗ lưng nàng, vừa dụ vừa dỗ: “Mùi vị cũng không tệ, phải không?”

Rượu vào miệng cay đắng, làm nàng ho khan, suýt nôn ra nhưng hắn lại bóp mũi nàng, đưa bát rượu đến trước mặt: “Tự uống, ta không muốn mạnh tay nữa.”

Bảo Ninh không còn cách nào, nhắm mắt, uống hết một bát. Bùi Nguyên gật đầu hài lòng.

“Đổ mồ hôi ra là sẽ khỏe thôi.” Nói xong, hắn với lấy một cái khăn, nhúng nước ấm lau qua, kéo chăn nàng xuống: “Nằm sấp, vén y phục lên, để ta lau người hạ nhiệt.”

“Không cần, thật sự không cần.” Bảo Ninh né tránh, gần như van nài: “Bùi Nguyên, ngài tránh xa ta ra, đừng chạm vào ta.”

Bùi Nguyên nắm cổ tay nàng kéo lại: “Có bệnh thì phải chữa, nghĩ lung tung cái gì không cần thiết thế hả?”

“Ta không chữa nữa…” Bảo Ninh ôm chặt tay, sắp khóc: “Ngài ra ngoài được không?”

Nàng thật sự không muốn, Bùi Nguyên cũng không thể ép nàng, giằng co một hồi cuối cùng đành thỏa hiệp: “Được, lau mặt thôi.”

Bảo Ninh cũng không còn sức lực, thuận theo nằm xuống. Dù Bùi Nguyên cố ý nhẹ tay nhưng lực tay vẫn là của nam nhân. Lau hai lần trên mặt nàng, nàng kêu đau rêи ɾỉ, khiến hắn phải đổi sang lau phần cổ, sau đó tiếp tục nhúng nước lau lòng bàn tay.

Những chỗ lộ ra được lau sạch vài lần, sờ vào không còn nóng nữa. Hắn đưa tay vào trong kéo tất lụa của nàng, lau chân.

Bảo Ninh hoảng hốt co chân lại, đôi mắt long lanh ngấn lệ nhìn hắn: “Ngài làm gì vậy?”

Lúc này Bùi Nguyên thật sự không nghĩ gì khác.

Nói đúng hơn, y phục nàng vẫn che kín, hắn có muốn nghĩ gì cũng chẳng có nguyên liệu để mà tưởng tượng.

Chân hắn vẫn còn yếu, mấy lần đi tới đi lui chăm sóc nàng đã không chịu được. Giờ nhìn thấy vẻ mặt này của nàng, hắn sa sầm mặt: “Duỗi chân ra, đừng để ta phải nói lần thứ hai.”

Bảo Ninh nhỏ giọng: “Ta không…”

Bùi Nguyên lúc này mới nhận ra nàng có điều gì đó không đúng. Nàng kéo chăn lên tận mũi, đôi mắt long lanh, sáng rực, mà khuôn mặt lại đỏ ửng.

Hắn ngạc nhiên: “Say rồi sao?”

Hắn không biết nên bày ra vẻ mặt gì: “Chỉ có hai ngụm rượu thuốc, vậy mà cũng say được?”

Bảo Ninh lí nhí: “Ta muốn về nhà.”

Bùi Nguyên cau mày: “Về nhà làm gì?”

“Ta muốn về tìm Minh di nương.” Giọng nàng nghèn nghẹn trong chăn, uất ức nói: “Ta nói cho ngài biết, Minh di nương lợi hại lắm. Hồi nhỏ ta từng rơi xuống nước, suýt nữa thì chết, Minh di nương cho ta một thang thuốc, là khỏi ngay. Lần này ta bệnh, bà ấy chỉ cần cho một thang thuốc cũng sẽ khỏi. Còn chân của ngài nữa…”

“Không cần Minh di nương của nàng, ta cũng có thể chữa khỏi cho nàng.” Bùi Nguyên không nghe nửa câu sau, cắt ngang lời nàng, lại kéo chăn nàng xuống: “Kéo thấp xuống một chút, nghẹt thở thì sao?”

“Không nghẹt thở.” Bảo Ninh đẩy tay hắn ra: “Ngài đừng chạm vào ta, ta thích như vậy, thế này ấm hơn.”

“Còn lạnh không?” Bùi Nguyên đưa tay vào trong chăn, sờ thử nhiệt độ: “Còn nóng, vẫn sốt sao?” Hắn nói xong, vươn tay định chạm vào trán nàng nhưng bị nàng tránh né.

Mặt Bùi Nguyên lập tức xám xịt, vừa định phát hỏa mắng nàng thì nghe Bảo Ninh nói: “Ngài đừng động tới động lui nữa, nghe ta nói.”

... Đúng là rượu làm người ta thêm dũng khí. Ngày thường ngoan ngoãn như vậy, giờ dám quát hắn.

Bùi Nguyên mím môi, lạnh giọng: “Nói đi.”

Bảo Ninh chớp chớp mắt: "Thái độ ngài không tốt."

"..." Bùi Nguyên tức đến bật cười, cách lớp chăn vươn tay ra bóp cổ nàng: "Bóp chết nàng luôn cho xong." Hắn chỉ đùa, hoàn toàn không dùng sức, đơn thuần là muốn trêu nàng thôi.

Bảo Ninh lại tưởng thật, đầu óc nàng đang mơ mơ màng màng, không phân rõ lời nói thật giả, nghe vậy thì sững người, mắt dần đỏ lên: “Không được đâu.”

Bùi Nguyên trong lòng chột dạ, hắn không theo kịp mạch suy nghĩ của Bảo Ninh, cũng không hiểu nàng đang nói gì, chỉ thấy nàng đột nhiên khóc: “Sao vậy? Cái gì mà không được?”

Bảo Ninh không trả lời, chỉ là nước mắt càng lúc càng nhiều, ngay lập tức muốn vỡ òa.

Bùi Nguyên thấp giọng chửi thầm một tiếng, dùng mu bàn tay lau nước mắt cho nàng: "Được rồi, đừng khóc nữa, suốt ngày chỉ biết khóc, khóc cái gì mà khóc."

"Ngài không được…" Bảo Ninh vùi vào chăn khóc thút thít: "Không được bóp chết ta."

Nức nở vài tiếng nàng lại nói thêm: "Như vậy là phạm pháp."

Bùi Nguyên hít sâu một hơi: "Ta nói vậy bao giờ?"

Bảo Ninh đáp: "Ngài nói rồi."

Bùi Nguyên cẩn thận nhớ lại, lúc này mới nhận ra, quả thực có nói.

"Đùa nàng thôi, không bóp chết nàng đâu!" Bùi Nguyên nghiến răng nghiến lợi mắng nàng: "Ngày nào đó nếu ta chết, chắc chắn là bị nàng làm cho tức chết. Được rồi, đừng khóc nữa, nước mũi nàng dính lên tay ta rồi này."

Chủ đề bị hắn lái sang hướng khác, ánh mắt Bảo Ninh cũng chuyển theo, nhìn tay hắn, quả nhiên bóng loáng, không biết là nước mắt hay cái gì.

Nàng trượt người xuống một chút, rúc đầu vào trong chăn, chỉ để lộ một nhúm tóc bên ngoài: "Ta không biết, không phải nước mũi của ta."

Bùi Nguyên thuận miệng đáp: "Ừ, không phải của nàng, là của chó."

"Đừng mắng ta." Bảo Ninh lại thò đầu ra, nghiêm túc nói: "Là của ta."

"Nàng có bệnh đúng không?" Bùi Nguyên bị Bảo Ninh chọc cho xoay mòng mòng, không thèm nhường nhịn nữa, giật phăng chăn ra, lớn tiếng: "Đầu để lộ ra ngoài, không được nhúc nhích nữa, nếu không thì ta ném nàng ra ngoài, bên ngoài có sói, nó sẽ ăn thịt nàng, nghe rõ chưa?"

Bảo Ninh kinh ngạc nhìn hắn, không hài lòng với giọng điệu của hắn, môi mím lại, sắp khóc nữa.

Bùi Nguyên trừng mắt: "Nín!"

Bảo Ninh nức nở: "Được…"

... Biết vậy đã quát sớm hơn. Cái giống lừa này, không được vuốt, chỉ có thể kéo ngược. Gào vài câu còn hiệu quả hơn mọi cách khác.

Chẳng bao lâu sau, Bảo Ninh liền ngủ mất. Bùi Nguyên tranh thủ đi nấu một bát cháo, để nguội bớt rồi quay lại đánh thức nàng dậy ăn.

Nàng còn mơ màng ngủ, rượu vẫn chưa tỉnh, ăn hai miếng thì không chịu ăn nữa. Bùi Nguyên miễn cưỡng đút thêm một miếng, thấy nàng thật sự không muốn, liền húp hết phần còn lại.

Ăn xong, tinh thần Bảo Ninh khá hơn nhiều, lại nói: "Vài ngày nữa, ta muốn về nhà một chuyến, ngài đi cùng ta được không?"

Bùi Nguyên bất đắc dĩ: "Về làm gì?"

Bảo Ninh nói: "Minh di nương lợi hại lắm, biết rất nhiều phương thuốc cổ và bài thuốc dân gian, đều rất hữu dụng. Nhị tỷ chính là do Minh di nương sinh ra, tỷ ấy gả cho tam thiếu gia của phủ Sùng Viễn Hầu, năm thứ hai đã sinh được một đứa con trai. Còn đại tỷ của ta, chính là con của chủ mẫu, gả cho thế tử của phủ Sùng Viễn Hầu, đã ba năm rồi mà vẫn chưa có con. Nghe hạ nhân nói, giờ đại tỷ ở Hầu phủ chẳng ngóc đầu lên nổi."

Bảo Ninh hoàn toàn không nhận ra câu chuyện đã bị chệch hướng, rất nghiêm túc suy nghĩ lời mình vừa nói: “Sinh con trai rất quan trọng sao?”

Bùi Nguyên đáp: "Thế tử của phủ Sùng Viễn Hầu muốn là con trai, không phải là đại tỷ của nàng, nên con trai quan trọng hơn."

"Ồ." Bảo Ninh nghe không hiểu nhưng vẫn gật đầu, giả vờ mình hiểu rồi.

Bùi Nguyên hỏi: "Còn vấn đề gì nữa không?"

Bảo Ninh lại nhớ ra chuyện kia: "Ta muốn về nhà."

Bùi Nguyên thấy đau đầu, đưa tay xoa xoa thái dương: "Ừ, được, về bằng cách gì?"

Bảo Ninh nghĩ một lúc: "Ngồi xe ngựa."

Bùi Nguyên hỏi: "Xe ngựa đâu?"

Bảo Ninh bị làm khó, nhíu mày suy nghĩ một lúc: “Ta viết thư cho Quý Uẩn, bảo đệ ấy đánh xe ngựa đến.”

Bùi Nguyên hỏi: "Thư gửi đi thế nào?"

"Trời ơi." Bảo Ninh kinh ngạc, đôi má ửng hồng nhìn hắn: "Sao ngài thông minh thế?"

Nàng chu môi: "Nhưng ta còn thông minh hơn một chút, ta có thể dùng bồ câu gửi thư."

Bùi Nguyên nuốt cục tức trong lòng, cố nhịn: "Bồ câu đâu?"

"Ta không có bồ câu." Bảo Ninh lắc đầu, nàng ngẩng đầu nhìn Bùi Nguyên, kéo góc y phục hắn, nhỏ giọng nói: "Bùi Nguyên, sau này ta có thể nuôi bồ câu không?"

"Im miệng!"

Trán Bùi Nguyên nổi gân xanh, đưa hai ngón tay nhéo má nàng: "“Ta thật hối hận, đầu óc chắc bị cửa kẹp rồi, mới rót cho nàng hai ngụm rượu! Bình thường đã ngốc, uống rượu xong, nói mấy lời vớ vẩn gì đâu. Quý Bảo Ninh, nàng nghe cho rõ, từ giờ trở đi, ngoan ngoãn đừng nói gì nữa, nếu không…”

Bùi Nguyên cúi xuống, hung dữ nói vào tai nàng: "Ta sẽ ném A Hoàng của nàng ra ngoài."

Bảo Ninh hoảng sợ, nhanh chóng ngoan ngoãn nhắm mắt.

Ánh đèn sáng làm nàng khó chịu, hé mắt lén nhìn Bùi Nguyên.

Bùi Nguyên đang nhìn chằm chằm nàng.

"Muốn thổi đèn phải không?"

Bảo Ninh gật gật đầu.

Bùi Nguyên "phù" một hơi thổi tắt đèn, nằm xuống: "Ngủ!"

Hắn nghĩ một lát, xoay người lại đe dọa: "Không được nói thêm câu nào nữa…" Câu còn chưa dứt, đã nghe thấy tiếng thở đều đều từ bên kia, có nhịp điệu, đã ngủ mất rồi.

Bùi Nguyên nằm ngửa nhìn trần nhà, thở dài một hơi, chỉ cảm thấy cả buổi tối hôm nay như bị nghẹn cục tức trong lòng.

Nhưng quay đầu nhìn sang bên cạnh, thấy dưới lớp chăn gấm là bóng dáng nhỏ bé phập phồng, lại cảm thấy… hình như cũng không đến nỗi tệ.

Sáng hôm sau khi Bùi Nguyên tỉnh dậy, trời đã sáng rõ, Bảo Ninh vẫn ngủ, co người như con tôm nhỏ, rúc vào bên cạnh hắn.

Mái tóc dài của nàng làm hắn thấy ngứa, Bùi Nguyên nhắm mắt xoa tóc nàng, đẩy ra xa một chút.

Bên tai bỗng vang lên giọng nói trong trẻo của một thiếu niên, có chút tủi thân: "Tứ ca, huynh chưa từng ôm đệ như vậy."