Trên mặt Bảo Ninh vẫn còn vương nước mắt, chóp mũi đỏ hồng, ánh mắt ngơ ngác như thể chẳng hiểu nổi hắn đang nói gì.
Hôm nay có quá nhiều chuyện khiến nàng kinh sợ, Bùi Nguyên khẽ búng vào trán nàng thở dài: "Thôi không nói nữa. Đói rồi, đi nấu cơm đi.”
Bảo Ninh hồi thần lại.
Bùi Nguyên trước mặt vẫn là dáng vẻ như cũ, đôi mắt phượng dài và đẹp, lười biếng tựa người ngồi đó, phần y phục trước mở hờ, lộ ra xương quai xanh rõ nét, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn chăm chăm vào nàng.
Nhưng lại có chút gì đó không giống như trước đây.
Trong mắt hắn dường như đã có thêm chút ánh sáng, không còn vẻ lạnh nhạt, hờ hững khi nhìn nàng như ngày xưa nữa.
Bảo Ninh chẳng biết mình có nên vui mừng hay không.
"Ngây ra đó làm gì?" Bùi Nguyên nhíu mày, giơ tay lên quơ quơ trước mặt nàng.
Bảo Ninh lập tức đáp: "Không có gì." Nàng vội dùng tay áo lau nước mắt rồi như muốn trốn chạy, nhanh chóng nhảy xuống đất: "Ta đi nấu cơm."
Trong lúc liếc nhìn quanh, nàng chợt trông thấy đầu rắn đỏ tươi đầm đìa máu nằm trên sàn, miệng vẫn há lớn, để lộ hai chiếc răng nanh sắc nhọn. Cảnh tượng kinh hoàng lúc trước bất giác ùa về, khiến nàng không khỏi hít sâu một hơi.
"Đừng nhìn." Bùi Nguyên bước tới từ phía sau, che mắt nàng lại: "Chết rồi thì sợ cái gì?"
Lòng bàn tay hắn nóng rực khiến tim Bảo Ninh khẽ run lên, vội vã gạt tay hắn ra.
Sắc mặt Bùi Nguyên chợt trầm xuống.
Bảo Ninh quay đầu lại, thoáng thấy ánh nhìn không mấy thiện ý của hắn, trong lòng càng hoảng sợ hơn. Chưa đợi Bùi Nguyên mở miệng, nàng đã cuống cuồng chạy ra ngoài.
A Hoàng sủa hai tiếng rồi vội chạy theo nàng.
Trong phòng lại trở về sự tĩnh lặng.
Bùi Nguyên cúi đầu, xoa xoa mấy ngón tay, như thể trên đó vẫn còn lưu lại cảm giác mềm mại, ẩm ướt, thấm nước mắt của nàng.
Thôi vậy, tạm thời tha cho nàng lần này.
…
Bảo Ninh ngồi bên bếp lò, tay cầm thanh củi, nhìn đốm lửa đỏ âm ỉ trong bếp mà hồn vía như bay tận đâu đâu.
Đối với Bùi Nguyên, nàng không biết phải phản ứng ra sao.
Cũng chẳng hiểu những lời hắn nói có ý nghĩa gì. Chỉ biết rằng, trước sự gần gũi bất chợt của hắn, Bảo Ninh cảm thấy lúng túng, ngượng ngùng, chỉ muốn né tránh.
Lúc đầu Bùi Nguyên quá lạnh nhạt, nàng đã quen với cách chung sống đó rồi, cũng chưa từng nghĩ đến việc sẽ thay đổi.
Bảo Ninh hồi tưởng lại lý do nàng gả cho Bùi Nguyên. Nàng chỉ muốn rời khỏi phủ Quốc Công đầy rẫy toan tính đấu đá, tìm một nơi yên tĩnh mà sống những ngày thanh bình. Vì vậy, khi ấy dù Bùi Nguyên là người thế nào, sa cơ lỡ vận hay tính khí tệ hại, nàng đều không bận tâm.
Nàng tận tâm chăm sóc hắn, nhẫn nhịn hắn, chỉ mong hắn sớm hồi phục, sau này cùng nàng làm bạn.
Một phần là sự thiện lương, một phần là lòng ích kỷ và một phần xuất phát từ trách nhiệm. Họ đã là phu thê, dù có tình cảm hay không với Bảo Ninh mà nói, Bùi Nguyên chính là trách nhiệm của nàng.
Để hắn không được ăn no mặc ấm, hay vết thương mưng mủ mà không lo, Bảo Ninh không thể làm được.
Dù bây giờ đã biết ân oán giữa Bùi Nguyên và Bùi Tiêu, những rắc rối có thể phát sinh sau này, Bảo Ninh vẫn chẳng thể nhẫn tâm bỏ mặc hắn.
Có lẽ lần đó Bùi Nguyên nói đúng, nàng quả thật là tốt bụng đến mức ngu ngốc.
Ngọn lửa trong bếp gần như sắp tàn. Bảo Ninh vội vàng cầm một nắm củi khô ném vào, nghe "phụt" một tiếng, lửa lại bùng lên.
Cửa không đóng, gió lạnh thổi vào, lúc nóng lúc lạnh khiến Bảo Ninh rùng mình. Nàng hắt hơi, nghĩ rằng mình mặc ít, liền đứng dậy khoác thêm một chiếc áo rồi tiếp tục nấu cơm.
Chuyện xảy ra ban ngày khiến lòng người khó mà bình ổn. Thức ăn cầu kỳ không còn tâm trí làm, vừa khéo tối qua còn thừa ít cơm nguội, Bảo Ninh đập mấy quả trứng, định làm cơm chiên trứng.
Khi khuấy trứng, nàng lại bắt đầu miên man suy nghĩ, nhớ lại những lời Bùi Nguyên nói lúc nãy.
Dưới trướng Bùi Tiêu có người tên Công Tôn Trúc, chuyên về độc thuật… Công Tôn Trúc, cái tên này nghe thật quen.
Ngơ ngẩn một lúc lâu, đột nhiên Bảo Ninh nhớ ra. Trước đây, Minh di nương từng nói với nàng rằng, bà có một thúc phụ tên là Công Tôn Lan, cùng bái sư đồng môn với phụ thân bà, cả hai đều là đại phu.
Chỉ có điều, phụ thân của Minh di nương tên là Minh Hòa Dự, chuyên trị các chứng đột quỵ, bại liệt. Còn Công Tôn Lan thì giỏi về các chứng nội nhiệt, phong hàn, nghiên cứu sâu về dược liệu, từng viết một cuốn sách y học, tên là Dược Lý Độc Thanh.
Trước khi qua đời, Công Tôn Lan tiên sinh đã tặng lại cuốn sách đó cho Minh Hòa Dự. Sau khi Minh Hòa Dự mất, sách được truyền cho Minh di nương, rồi lại được Minh di nương tặng cho Bảo Ninh.
Công Tôn Lan và Công Tôn Trúc, cái họ hiếm thấy như vậy, sao lại trùng hợp thế được?
Tim Bảo Ninh đập thình thịch, vội đặt bát trứng lên bàn rồi chạy tới lục hòm hồi môn của mình.
Nàng nhớ rõ mình đã mang cuốn sách đó theo, chỉ là lúc đọc vì quá khó hiểu nên mới bỏ ngang, không đọc tiếp. Trong đó, nàng chỉ nhớ có một phần lớn nội dung chuyên ghi các phương thuốc giải độc thường gặp.
Không biết có hữu ích gì cho chân của Bùi Nguyên không, nhưng vẫn phải tìm thử xem sao!
Lỡ đâu trong đó thực sự có phương thuốc giải độc thì sao?
Hồi môn của nàng không nhiều, được sắp xếp rất gọn gàng. Một chồng sách đặt gọn trong góc, nàng ôm lấy rồi ngồi xuống giường, lật từng cuốn ra xem.
Thật sự tìm thấy rồi.
Một cuốn sổ mỏng cũ kỹ, trang giấy đã rất giòn, ngả màu vàng úa, trên bìa viết bốn chữ thảo thư - Dược Lý Độc Thanh.
Bảo Ninh hít sâu một hơi, cẩn thận mở ra.
Phần đầu cuốn sách là những phương thuốc giải độc thường gặp, cách xử lý khi bị các loại rắn độc, bọ cạp, rết, nhện cắn, kèm theo hình minh họa từng loại độc vật. Bảo Ninh dán mắt vào từng dòng chữ, chỉ sợ bỏ sót chi tiết nào.
Không có… Không thấy… Tuyệt nhiên không có gì liên quan đến con rắn đầu đỏ kia.
Lòng nàng ngày càng lạnh đi, sắp đến những trang cuối cùng, nàng gần như muốn từ bỏ. Nhưng khi ngón tay lật sang trang kế, tim nàng khẽ run lên, trên đó minh họa chính là con rắn ngày hôm nay!
Có cách rồi!
Bảo Ninh lau mồ hôi trên ngón tay vào y phục, nâng niu trang sách, gần như thành kính đọc từng chữ một.
“Loài rắn này không tồn tại ngoài tự nhiên, phải nuôi từ rắn hổ mang đen, dùng nhiều loại độc vật ngâm tẩm mà thành. Mười con thì chín con chết, chỉ một con sống sót là kẻ cực độc. Đầu đỏ thẫm, độc tính mạnh nhất vào đầu kỳ đông miên…”
“… Người bị cắn đến nay chưa ai sống sót.”
Đọc đến đây, trái tim Bảo Ninh như rơi xuống đáy vực.
Nàng run rẩy không thôi, cổ tay còn run mạnh hơn cả lúc đối diện con rắn kia nhưng nàng vẫn cắn răng lật tiếp sang trang cuối cùng.
“May là có thuốc chữa.”
Bảo Ninh thở phào nhẹ nhõm, lòng như được trút gánh nặng. Nàng hưng phấn lật sang trang kế nhưng trông thấy trang sách đã bị chuột gặm nham nhở, còn loang lổ vết nước, dòng chữ mực đã nhòe thành một mảng mơ hồ.
“... Sao lại hỏng mất rồi?”
Bảo Ninh giận đến muốn khóc, ngón tay vô thức chà vào vết mực, dù biết rằng chẳng thể làm gì được.
Cảm giác thất vọng dâng trào như sóng lớn, xen lẫn tự trách. Nếu nàng cẩn thận hơn, bảo quản cuốn sách tốt hơn, thì giờ đâu đến mức này. Bảo Ninh ngồi ngẩn ngơ ở mép giường, cảm thấy mắt cay cay.
Nhưng dù sao cũng có chút an ủi. Ít nhất thì… vẫn còn hy vọng cứu được, đúng không?
Bảo Ninh cố nén nước mắt, ôm cuốn sách chạy đi tìm Bùi Nguyên, chẳng buồn gõ cửa, xông thẳng đến bên cạnh hắn chỉ vào cuốn sách nói: "Tứ hoàng tử, ngài nhìn đi! Sách này nói loại độc này có thể giải, ngài nhất định không được bỏ cuộc!”
Bùi Nguyên cầm lấy cuốn sách, liếc qua một lượt rồi nghi hoặc hỏi: “Sao nàng lại có cuốn sách này?”
“Chuyện đó không quan trọng.” Bảo Ninh nghiêm túc đáp: “Quan trọng là chân ngài vẫn còn hy vọng, chúng ta không thể từ bỏ được!”
Bùi Nguyên cười nhạt: “Nhưng Công Tôn Lan đã chết rồi.”
Bảo Ninh khựng lại, im lặng một lúc, sau đó vội nói: “Mấy ngày nữa Quý Uẩn đến, ta sẽ về tìm Minh di nương. Phụ thân của Minh di nương từng là đồng môn của Công Tôn tiên sinh, có lẽ bà ấy sẽ biết chút gì đó!”
Bùi Nguyên nhìn nàng hỏi: “Nàng nghĩ khả năng đó được bao nhiêu phần?”
Ánh mắt hắn có vẻ như đang đùa nhưng thần sắc lại rất nghiêm túc: "Bảo Ninh, không cần phí công vô ích nữa.”
“Ta…” Bảo Ninh vừa định mở miệng, Bùi Nguyên đã ngắt lời nàng: "Thật ra ta đã nghĩ đến một cách khác.”
Ánh mắt Bảo Ninh sáng lên: “Cách gì?”
Bùi Nguyên dùng lòng bàn tay làm hình con dao đưa đến gần phần đùi, lạnh lùng buông hai chữ: "Chặt bỏ.”
Bảo Ninh kinh hãi: "Ngài nói cái gì mà ngốc thế!”
“Dù sao phần chân này cũng phế rồi, giữ lại chỉ vướng víu, còn có tác dụng gì chứ?” Bùi Nguyên cụp mắt, làm động tác như đang cân nhắc thật sự: "Chặt nó đi, ngược lại còn có thể đi lại bình thường…”
“Bùi Nguyên, ta ghét tính cách của ngài!” Bảo Ninh mím môi, tức giận nói: “Sao ngài lúc nào cũng nghĩ mọi chuyện theo hướng xấu nhất vậy? Trong lòng ngài vốn đã coi mình là phế nhân rồi, Ngài nghĩ không chữa được nhưng có biết bao cách, ngài rõ ràng chưa từng thử qua. Bùi Nguyên, ngài đừng tự đặt mình ở vị trí thấp kém như thế nữa, hãy nhìn về phía tốt đẹp, được không?”
Bùi Nguyên cúi đầu không đáp, Bảo Ninh liền kéo cằm hắn lên, ép hắn đối diện với mình: “Ta muốn cùng ngài tiến về phía trước, nhưng ngài lúc nào cũng kéo ta xuống. Ngài thử nghĩ xem, ngài làm như vậy có đúng không?”
Bùi Nguyên nhìn nàng, đôi má đỏ bừng vì tức giận, đôi mắt đen lấp lánh, thở hổn hển đầy bực dọc.
Khoảng cách giữa hai người quá gần, hơi thở của nàng phả lên mặt hắn, nhiệt độ khác thường, nóng bỏng đến kinh người.
Bùi Nguyên nhận ra điều bất thường, đưa tay chạm vào trán nàng.
Bảo Ninh né tránh, Bùi Nguyên nhíu mày, một tay giữ lấy cổ tay nàng kéo lại, ép vào lòng mình.
Đầu ngón tay đặt lên trán nàng, quả nhiên rất nóng.
Bùi Nguyên cảm thấy chưa chắc chắn, liền ấn vào vai nàng, dùng môi áp lên trán thử lại lần nữa.
Bảo Ninh vừa sợ vừa ngượng, cố giãy ra: “Ngài làm gì thế…”
“Đừng động đậy!” Bùi Nguyên quát nàng, kéo chăn quấn chặt quanh người nàng, kín mít như một con nhộng tằm.
Bùi Nguyên như hận sắt không thành thép, véo má nàng nghiến răng mắng: "Vừa nghe nàng càu nhàu ta còn tưởng nàng lợi hại thế nào, nói đâu ra đấy. Chính nàng sốt đến thế này rồi còn không biết. Mà có mặt mũi nói ta sao?”
“Ta bị bệnh rồi sao?” Bảo Ninh ngơ ngác rồi lại nói: “Nhưng chuyện này khác, ngài là…”
“Ta làm sao?” Bùi Nguyên nheo mắt nhìn nàng: "Còn dám nói thêm câu nào nữa, ta ném nàng ra ngoài ngay bây giờ, dù chân ta có không tốt thì vẫn xử lý được nàng dễ như chơi.”
Người gì đâu kỳ cục. Lúc nãy còn ôn hòa, chớp mắt đã trở mặt.
Có lẽ do sốt đến mê man, lá gan của Bảo Ninh cũng lớn hơn, cãi lại hắn: "Ngài như vậy là không đúng, ngài không nói lý!”
Bùi Nguyên không buồn đáp, chống tay xuống mép giường bước xuống mang giày.
Hắn không nói gì, khí thế của Bảo Ninh cũng yếu dần. Nhìn động tác của hắn, nhỏ giọng hỏi: "Ngài đi làm gì thế?”
“Đun nước sắc thuốc.” Bùi Nguyên quay đầu lại, nghiến răng nhìn nàng: “Hầu hạ nàng đấy, nhóc con phiền phức!”