Chương 14: Nọc rắn

Bảo Ninh hét lên một tiếng, lập tức bế A Hoàng lên rồi xoay người chạy thẳng vào trong nhà.

Nàng đóng sầm cửa lại, lưng tựa sát vào tấm cửa thở hổn hển. Trong đầu nàng không ngừng hiện lên đôi mắt rắn độc ác ấy, chúng như hóa thành hàng chục, hàng trăm cặp mắt, bao quanh nàng mà xoay vòng vòng.

Bảo Ninh lau nước mắt, vừa khóc vừa gọi: “Tứ hoàng tử, ngài tỉnh dậy đi, bên ngoài có rắn, rắn đó!”

Từ đầu Bùi Nguyên không hề ngủ, hắn luôn nghiêng tai nghe động tĩnh bên ngoài. Nghe lời Bảo Ninh, hắn lập tức hiểu ra, thứ trong chiếc túi Hoàng Cát đưa đến chính là rắn.

Nghĩ đến những trò mờ ám Bùi Tiêu âm thầm làm bấy lâu nay, ánh mắt Bùi Nguyên lập tức tối sầm lại.

Quả là sơ suất rồi.

“Khóa chặt cửa lại!” Ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, ngồi dậy rút từ dưới gối ra một con dao ngắn, nói với Bảo Ninh: “Qua đây! Đừng dựa vào cửa nữa!”

“Khóa cửa bị hỏng rồi…” Bảo Ninh cảm thấy cổ họng khô khốc, tay cũng run rẩy, nàng dựa lưng vào cửa, từ từ ngồi bệt xuống đất, giọng khàn khàn: "Ta chặn lại rồi, một lát nữa nó sẽ đi thôi, đúng không?”

Bảo Ninh mắt đỏ hoe, quay sang nhìn Bùi Nguyên, hy vọng được hắn khẳng định, giọng nàng run rẩy: “Rắn… chẳng phải sợ người nhất sao?”

“Đó là rắn thường thôi.” Sắc mặt Bùi Nguyên càng lúc càng khó coi: “Loại rắn này đã được huấn luyện đặc biệt, tính tình hung hãn, giỏi nhất là tấn công người. Nó sẽ lần theo hơi người mà tìm đến, không thể tránh được đâu.”

Đầu óc Bảo Ninh mụ mị, một lúc lâu vẫn chưa hiểu hết lời hắn. Hai chân nàng mềm nhũn, muốn đứng dậy mà không sao đứng nổi. A Hoàng từ trên người nàng nhảy xuống, cắn góc y phục nàng kéo nhẹ.

Bảo Ninh chống tay lên cửa, vừa dồn sức muốn đứng dậy thì bỗng nhiên cánh cửa rung mạnh, khiến nàng loạng choạng ngã nhào xuống đất, lòng bàn tay bị cọ xuống nền, trầy xước rướm máu, cơn đau nhói lên khiến nàng bừng tỉnh.

Bùi Nguyên hét lớn: “Đứng dậy ngay, qua đây!”

Vừa dứt lời, Bảo Ninh nghe thấy hai tiếng “vυ"t, vυ"t”, hai hạt ngô màu vàng nhạt lao nhanh qua bên người nàng, tiếp theo đó là âm thanh “xoẹt” của một thứ gì đó đang thở phì phì.

“Auuu!” A Hoàng sủa lớn, sau đó lao đến cắn chặt lấy cổ rắn, cắn chết không chịu buông.

Dù còn nhỏ nhưng nó có răng nanh sắc nhọn, ăn uống đầy đủ, sức lực không nhỏ. Con rắn bị nó cắn cho không ngừng quẫy đạp, đầu và thân giật liên hồi, đuôi đập mạnh vào cửa phát ra tiếng “bốp bốp,” một lúc vẫn không thoát ra được.

Bùi Nguyên quát: “A Hoàng, đừng chạm vào nó!”

Nhân lúc đó Bảo Ninh nhanh chóng đứng dậy, chạy mấy bước đến bên cạnh Bùi Nguyên. Hắn nắm lấy cổ tay nàng kéo mạnh về phía sau, đẩy nàng ra phía sau lưng mình.

Lúc này Bảo Ninh mới lấy hết can đảm mà nhìn ra ngoài.

Ngay trước cửa, một con rắn lớn đen bóng nằm vắt ngang, thân to cỡ bắp tay của người trưởng thành, phần đầu nhọn có màu đỏ chói mắt, trông vô cùng đáng sợ. Đôi mắt dài hẹp, hung ác mà nhạy bén, một bên đã bị hạt ngô bắn trúng, máu tuôn không ngừng.

Bị tấn công, con rắn đã nổi cơn thịnh nộ. Cổ nó ngóc lên, thân dài ngoằn ngoèo chuyển động dữ dội theo từng nhịp cắn của A Hoàng, cố gắng hất nó ra.

Bảo Ninh nhìn đến choáng váng, suýt thì ngất xỉu: “A Hoàng, mau quay lại đây!”

“Trốn sau lưng ta.” Bùi Nguyên nhận ra cơ thể nàng đang run rẩy, bàn tay to lớn nắm lấy vai nàng, ấn nàng ngồi xuống, thấp giọng nói: “Đừng sợ.”

“Đầy mồ hôi rồi.” Bùi Nguyên trượt tay xuống, nắm lấy cổ tay Bảo Ninh, dùng vạt y phục mình lau mồ hôi cho nàng: "Đừng gồng người, thở ra đi.”

Lòng bàn tay hắn khô ráo, ấm áp. Bảo Ninh tựa trán vào vai hắn, từ từ hít thở, nhịp tim dồn dập cuối cùng cũng dần bình ổn lại.

A Hoàng nghe thấy tiếng nàng, do dự một chút rồi mới buông ra, nhảy vọt đến bên Bảo Ninh.

Con rắn trên mặt đất lập tức vươn cổ cắn về phía nó nhưng lại trượt mục tiêu. Sau khi do dự một chút, nó không đuổi theo A Hoàng nữa mà quay đầu hướng về phía Bùi Nguyên, nhanh chóng bò tới.

Bảo Ninh chợt nhớ tới lời hắn vừa nói, Loại rắn này đã được huấn luyện đặc biệt, tính tình hung hãn, giỏi nhất là tấn công người. Nó sẽ lần theo hơi người mà tìm đến, không thể tránh được đâu.

Căn phòng không lớn, chỉ trong một hơi thở, con rắn đỏ đã đến trước mặt họ. Đầu nó đỏ như máu, lưỡi chẻ đôi, không ngừng thè ra thụt vào, phát ra âm thanh “xoẹt xoẹt.”

Bùi Nguyên nắm chặt con dao ngắn trong tay phải, ngón cái miết nhẹ lên vỏ dao. Đúng lúc con rắn đỏ phóng đến với chiếc răng nanh nhọn hoắt, hắn nhấc tay ném mạnh vỏ dao vào vách tường, phát ra tiếng “ầm.”

Con rắn bị thu hút, lập tức ngoái đầu nhìn theo. Đúng khoảnh khắc đó, ánh mắt Bùi Nguyên lạnh lẽo, lưỡi dao trên tay đâm thẳng vào vị trí chí mạng của nó.

Con rắn đỏ giật mình, nghiêng đầu cản lại, há miệng cắn lên lưỡi dao, phun ra chất độc màu đen, hòa với máu bắn tung tóe trên chăn, để lại từng đốm loang lổ.

Vết thường khiến con rắn càng thêm dữ tợn, lùi lại một bước định tấn công lần nữa thì đã bị Bùi Nguyên túm lấy cổ, lạnh lùng cắt đầu nó.

Thân rắn đen bóng rơi xuống đất phát ra tiếng “bịch,” đau đớn quằn quại cuộn lại. Những lớp vảy thô ráp ma sát trên nền gạch, để lại từng vết xước sâu hoắm.

Căn phòng cuối cùng yên tĩnh trở lại, chỉ còn âm thanh sột soạt khe khẽ.

Bảo Ninh thở phào, lòng đang treo lơ lửng cũng dần hạ xuống.

"Ngươi còn siết nữa, tay ta sắp gãy rồi.” Giọng nói của Bùi Nguyên vang lên bên tai, Bảo Ninh mơ màng ngẩng đầu, liền chạm phải ánh mắt hắn, ý cười nhàn nhạt, hắn nhướng mày, dùng cằm hất về phía tay nàng: "Đến lúc đó, không chỉ chân ta không đi được, mà tay cũng không nhấc nổi, ngươi phải hầu hạ ta cho tốt đấy.”

Bảo Ninh nhìn xuống, phát hiện mình từ nãy đến giờ vẫn nắm chặt cổ tay hắn, móng tay dài đã bấm sâu vào da hắn, để lại những vết xước rướm máu.

Khó cho hắn một tiếng cũng không than.

Bảo Ninh vội buông tay, hơi ngượng ngùng dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa cho hắn, giọng đầy nịnh nọt: “Là lỗi của ta, đừng giận, tối nay ta làm món ngon cho ngài.”

Ngón tay nàng hơi lạnh nhưng mềm mại, không một vết chai, xương ngón tay nhỏ nhắn mảnh mai, hoàn toàn trái ngược với bàn tay chai sạn vì quen cầm đao kiếm của hắn.

“Ta không giận.” Cổ họng Bùi Nguyên hơi khô, hắn liếʍ môi, định nói thêm gì đó thì thấy sắc mặt Bảo Ninh biến đổi.

“Bùi Nguyên!” Nàng hốt hoảng gọi to.

A Hoàng cũng hành động theo bản năng, lao tới muốn vồ lấy đầu rắn định dùng chân đẩy đi.

Nhưng vẫn chậm một bước.

Đầu con rắn đẫm máu bị chặt đứt bỗng nhiên động đậy, tự mình trườn lên phía trước hơn một thước, sau đó há miệng cắn thẳng vào chân trái của Bùi Nguyên.

Bảo Ninh tim đập thình thịch, cũng chẳng kịp sợ hãi nữa, nhào tới túm lấy đầu rắn, dùng sức bẻ miệng nó ra rồi quăng mạnh xuống đất.

Ngay phía trên mắt cá chân của Bùi Nguyên chừng một tấc, rõ ràng xuất hiện hai lỗ máu, máu bẩn đen không ngừng chảy ra.

Nước mắt của Bảo Ninh lập tức trào ra: "Bùi Nguyên..."

Nàng hoảng hốt đến mức tay chân luống cuống, tim như ngừng đập, trong đầu chỉ còn vang vọng lời dạy của Minh di nương ngày trước về cách xử lý khi bị rắn độc cắn.

Dùng dải vải buộc chặt phía trước vết thương, sau đó rạch một vết nhỏ hình chữ thập ngay chỗ bị cắn, hút máu độc ra ngoài, làm càng nhanh thì cơ hội sống sót càng cao.

Không có dải vải, mà xé áo thì quá phiền phức, Bảo Ninh dứt khoát tháo dây lưng, buộc chặt lên bắp chân Bùi Nguyên.

Con dao duy nhất thì đã dính máu độc, cũng chẳng kịp vào bếp lấy cái khác, nàng bèn ấn lên vết thương, bóp ra một chút, sau đó hít sâu một hơi, cúi đầu áp miệng vào, mạnh mẽ hút một ngụm rồi nhổ xuống đất.

Máu nhổ ra vẫn là màu đen.

Bảo Ninh càng hoảng sợ hơn, nàng thật sự sợ Bùi Nguyên sẽ chết.

Nàng lau đi vệt máu trên môi, vừa định cúi xuống hút tiếp thì bị Bùi Nguyên ngăn lại.

"Không cần." Hắn nắm chặt vai nàng, kéo nàng vào lòng, nhẹ nhàng lau nước mắt nơi khóe mắt nàng, nhíu mày nói: "Sao cứ khóc mãi thế?"

Bùi Nguyên nói vậy nhưng ánh mắt lại vô cùng dịu dàng, giọng điệu cũng hiếm khi mềm mỏng, còn khẽ cười một tiếng: "Tiểu khóc nhè."

Bảo Ninh chẳng cười nổi. Đôi mắt nàng đỏ hoe như chú thỏ con bị kinh hãi, chẳng hơi đâu mà để ý đến hắn, đẩy hắn ra rồi định tiếp tục hút máu độc.

Theo hiểu biết của nàng, loại rắn vừa rồi có màu sắc sặc sỡ, đầu nhọn, hẳn là cực kỳ độc.

Nàng không hiểu vì sao Bùi Nguyên lại tỏ ra bình thản như vậy, là vì quá tin tưởng vào cơ thể mình, hay là không muốn sống nữa? Nhưng nàng không dám dừng lại, nếu chậm trễ, rất có thể Bùi Nguyên sẽ chết.

"Thật sự không cần." Bùi Nguyên thở dài, chụp lấy cổ tay nàng: "Bị cắn là chân trái, không chết được."

Bảo Ninh không hiểu, giọng lạc đi vì khóc: "Vì sao?"

"Không phải ngươi vẫn luôn muốn biết chân ta bị sao sao?" Bùi Nguyên kéo nàng ngồi xuống bên cạnh, sắc mặt có phần nghiêm túc: "Bây giờ ta nói cho ngươi nghe, ngươi có muốn biết không?"

Bảo Ninh gật đầu.

Bùi Nguyên nói: "Chính là trúng phải loại độc này."

Bảo Ninh thất kinh: "Trước đây ngài cũng từng bị rắn này cắn à?"

"Không phải rắn." Bùi Nguyên dừng lại một chút: "Là chuột độc."

"Ta vốn không định nói cho ngươi biết những chuyện này."

Hắn đưa tay chỉnh lại vạt y phục cho Bảo Ninh, dây lưng nàng đã tháo ra, ngoại y mở rộng, để lộ lớp trung y màu hồng nhạt bên trong. Bùi Nguyên tháo dây lưng khỏi chân mình, cẩn thận thắt lại cho nàng.

Bảo Ninh ngây ra, đến cả xấu hổ cũng quên mất, mặc hắn tùy ý sắp đặt.

Sau khi buộc xong, Bùi Nguyên mới ngẩng đầu, nhìn vào mắt nàng: "Có vài chuyện rất bẩn thỉu, rất bí mật, không thể phơi bày ra ánh sáng. Càng ít người biết càng tốt, một là sợ bị truyền ra ngoài, hai là, người biết chuyện đó sẽ không thoát thân được."

Bảo Ninh do dự lắc đầu: "Ta nghe không hiểu."

Bùi Nguyên chậm rãi nói: "Chân ta là bị chuột độc trong ngục cắn."

"Loại độc này cực kỳ hung hiểm, hoặc là mất chân, hoặc là mất mạng. Ta chỉ có thể phong bế đại huyệt ở chân trái, để độc tố giam lại trong chân, nhờ vậy dù chân không cử động được nhưng ít ra giữ được mạng. Ngươi từng thấy những vết sẹo trên người ta rồi đúng không? Đó là do dùng dao cắt để giải độc, vết thương trên chân cũng vậy, đều là để rút máu độc ra."

"Con chuột độc lần đó và con rắn độc hôm nay, đều do Bùi Tiêu nuôi dưỡng. Dưới trướng hắn có một kẻ tên Công Tôn Trúc, chuyên nghiên cứu độc thuật, giỏi dùng dược vật thuần hóa các loài hung vật, khiến chúng vừa có độc tố vừa dễ dàng tấn công con người, từ đó gϊếŧ chết kẻ hắn muốn gϊếŧ mà không để lại dấu vết."

"Nhưng nuôi độc vật là chuyện mất rất nhiều thời gian. Để có được một con thành công, phải thất bại vô số lần, tốn nhiều năm tháng. Xem ra ta thật vinh hạnh, hắn đã đem thứ quý giá như vậy tặng ta đến hai lần."

Bảo Ninh kinh hãi nhìn hắn.

Nàng nhớ tới những vết sẹo chằng chịt trên người Bùi Nguyên, không dám tưởng tượng hắn đã phải nhẫn tâm đến mức nào mới có thể xuống tay với chính thân thể mình. Đó là da thịt của hắn mà.

Hơn nữa, Bùi Tiêu... huynh đệ ruột thịt, sao có thể ra tay tàn nhẫn đến vậy?

...Còn Bùi Nguyên, rốt cuộc hắn muốn nói điều gì?

Bùi Nguyên chạm nhẹ vào mí mắt nàng, thấp giọng hỏi: "Trước đây, nàng có phải luôn nghĩ rằng ta đuổi nàng đi là vì không thích nàng không?"

Lông mi Bảo Ninh khẽ run, nàng gật đầu.

"Ừm, đúng là như vậy." Bùi Nguyên nói: "Nhưng còn một lý do khác nữa. Phu thê là một thể, nếu Bùi Tiêu muốn đối phó ta, đoán xem, hắn có tha cho nàng không? Ta không muốn có thêm người dính líu vào chuyện này, sợ người đó sẽ hối hận, trách ta, cũng sợ ai đó sẽ phản bội ta, nhân lúc ta gặp nguy mà đẩy ta xuống vực."

Hắn cười nhạt một tiếng: "Bảo Ninh à, gặp ta đúng là vận rủi của nàng. Ta là một kẻ quá ích kỷ, thứ ta không muốn, dù có nhét vào tay ta cũng sẽ quăng đi, nhưng thứ ta muốn, dù có là thiên vương lão tử đến cướp, ta cũng phải giữ cho bằng được. Cơ hội ta đã cho nàng rất nhiều nhưng bây giờ ta đổi ý rồi, từ giờ trở đi, dù nàng muốn đi cũng không đi được nữa đâu."