Bùi Nguyên ngồi yên lặng trong phòng, cúi đầu, không biết đang nghĩ gì.
Bảo Ninh vừa nghe thấy tiếng động từ phòng phía Đông, lại nhìn Bùi Nguyên y phục chỉnh tề, không giống như bị ức hϊếp nên cũng yên tâm.
Cây phất trần của Hoàng Cát nghiêng ngả rơi trên đất, Bảo Ninh dùng mũi chân đá nó ra ngoài cửa. Ngay lập tức, một đàn gà vịt ùa tới, tranh nhau mổ tan nát.
Lúc này Bảo Ninh mới thấy hai bao vải đặt trước cửa.
Nàng đi tới nhìn qua, cả hai đều căng phồng. Một bao hơi mở miệng, lộ ra vài thứ như cải trắng và củ cải. Bao còn lại được buộc chặt, bên trong không biết là gì.
Bảo Ninh cảm thấy kỳ lạ, đưa tay sờ thử cái bao chưa mở, thứ bên trong trơn láng, thô ráp, dài dài, vừa chạm vào đã cảm thấy một luồng lạnh lẽo ghê rợn truyền đến.
Bảo Ninh rùng mình, vội rụt tay lại, chà chà lên y phục.
Nàng quay đầu hỏi Bùi Nguyên: “Tứ hoàng tử, đây là thứ gì được gửi đến thế?”
“Không biết.” Bùi Nguyên không ngẩng lên, giọng khàn khàn đáp: “Chắc chắn chẳng phải thứ gì tốt, lát nữa vứt đi đừng động vào.”
Bảo Ninh đáp “Ồ” một tiếng, lùi xa khỏi hai cái bao, rồi ngồi xuống bên cạnh Bùi Nguyên. Nàng mím môi, định hỏi gì đó nhưng nhìn nét mặt của hắn, lại không dám mở miệng.
Nàng không hiểu tại sao người của Thiếu Phủ Giám lại đích thân đến đây, muốn gây khó dễ cho Bùi Nguyên.
Về quá khứ của Bùi Nguyên, Bảo Ninh không biết nhiều.
Chỉ biết hắn là Tứ hoàng tử, mẫu thân mất sớm, từ nhỏ được nuôi dưỡng dưới gối của Hoàng hậu nương nương, thân thiết như tay chân với Thái tử Bùi Triệt lớn hơn hắn bảy tuổi. Nghe nói mẫu thân của Bùi Nguyên là một đại mỹ nhân xuất chúng, rất được hánh thượng sủng ái. Vì yêu ai yêu cả đường đi, Thánh thượng cũng rất cưng chiều Bùi Nguyên, từ khi còn nhỏ đã phong hắn làm Tế Bắc vương.
Tuy nhiên từ nhỏ Bùi Nguyên đã ngỗ nghịch, danh tiếng trong ngoài cung không mấy tốt đẹp. Để rèn luyện tính tình của hắn, khi hắn lên bảy tám tuổi, Thánh thượng đã đưa hắn vào quân doanh, giao cho Đại tướng quân Khâu Minh Sơn quản giáo.
Sau này Bùi Nguyên rèn được một thân võ nghệ cao cường, nhưng tính khí vẫn như cũ. Cưỡi ngựa giữa phố, cầm kiếm hành hung, cả người mang khí chất thổ phỉ. Thánh thượng cũng chẳng buồn quản nữa.
Trong kinh thành có lời đồn rằng, Tứ hoàng tử Bùi Nguyên là người không thể động vào. Hắn là kẻ điên, nếu chọc giận hắn, gϊếŧ người phóng hỏa gì cũng dám làm. Đặc biệt, hắn kỹ thuật bắn cung cực giỏi, cách trăm bước vẫn có thể bắn xuyên tim một người.
Nhưng những lời đó cũng chỉ là nghe đồn, thật giả thế nào, Bảo Ninh không biết.
Nàng chỉ biết rằng, sau này, vào buổi cung yến cuối năm, đã xảy ra một đại án. Thái tử Bùi Triệt cùng Tứ hoàng tử Bùi Nguyên đồng mưu, muốn mưu sát Hoàng đế để đoạt vị.
Thái tử Bùi Triệt là người ôn hòa, cai quản binh chính đều dùng chính sách mềm dẻo, hoàn toàn khác biệt với tính cách dám nghĩ dám làm của Thánh thượng. Vì chuyện này, hai cha con đã tranh cãi nhiều lần. Gần đây nhất, Thánh thượng thậm chí còn có ý định phế truất Thái tử.
Có lời đồn rằng, Thái tử bị ép đến đường cùng mới nghĩ đến việc hạ độc để gϊếŧ Thánh thượng. Một loại độc không màu không mùi, suýt chút nữa đã thành công, may mà Tam hoàng tử Bùi Tiêu phát hiện ra điều bất thường, tự mình thử độc, mới ngăn được đại họa.
Sau đó Bùi Tiêu lâm trọng bệnh, nằm liệt giường suốt một tháng mới tỉnh, khiến Thánh thượng vô cùng cảm động.
Sau sự việc đó, Bùi Triệt và Bùi Nguyên đều bị tống vào ngục. Không lâu sau, Bùi Triệt bệnh nặng rồi mất tích. Thánh thượng mềm lòng, tha mạng cho Bùi Nguyên, chuyển hắn đến tiểu viện này để dưỡng bệnh và Bảo Ninh cũng được gả tới đây.
Theo lý mà nói, dù Bùi Tiêu muốn tranh đoạt ngôi vị, Bùi Nguyên cũng chẳng gây ảnh hưởng gì đến hắn. Tại sao lại làm chuyện dư thừa, sai người của Thiếu Phủ Giám đến đây?
Bảo Ninh chống cằm, ánh mắt ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ, trong đầu suy nghĩ lung tung, không biết Bùi Nguyên đã nhìn nàng từ lúc nào.
Đột nhiên, trên trán nàng bị chạm nhẹ. Bảo Ninh giật mình, quay lại nhìn, đối diện với ánh mắt nửa cười nửa không của Bùi Nguyên: “Nghĩ gì thế?”
Dĩ nhiên nàng không thể nói ra những suy nghĩ trong lòng mình, bèn chớp mắt, nói với Bùi Nguyên: “Ta đi nấu cơm, hôm nay là ngày Xuân phân, phải ăn bánh xuân cuộn giá đỗ.”
Bùi Nguyên nói: “Không vội, ở lại với ta một lát.”
Bảo Ninh lại ngồi xuống.
Bùi Nguyên giơ tay ngoắc nàng: “Lại đây.”
Bảo Ninh không hiểu nhưng vẫn nhích lại gần một chút: “Làm gì?”
Xuân đến, trời không còn lạnh như trước. Bảo Ninh mặc một y phục màu hải đường, càng làm nổi bật gương mặt trắng hồng tinh tế, hàng mi dài khẽ run, trông như một con bướm nhỏ.
Bùi Nguyên nói: “Lại gần chút nữa.”
Bảo Ninh ngoan ngoãn nghe lời, nghiêng người về phía trước: “Rốt cuộc là làm sao?”
Nàng vừa động, xương quai xanh tinh tế lộ ra, Bùi Nguyên thoáng thấy một nốt ruồi nhỏ màu hồng nhạt ngay bên trái xương quai xanh nàng.
Ánh mắt Bùi Nguyên trầm xuống.
Bảo Ninh nói: “Ngài còn giữ ta lại, bánh của ta sắp hấp nát luôn rồi.”
“Ngốc như cún con vậy.” Bùi Nguyên bỗng giơ tay, ngón cái thô ráp lướt qua đuôi mày của nàng rồi đưa ngón tay ra trước mặt nàng, chỉ vào vệt bột mì trên ngón: “Làm dính mặt rồi này.”
Sự gần gũi bất chợt, cảm giác ngón tay của hắn dường như vẫn còn lưu lại trên da nàng. Bảo Ninh sững sờ một lúc, mãi mới nhận ra, cũng đưa tay sờ thử.
Bùi Nguyên bật cười: “Quý Bảo Ninh, ngươi có phải hơi ngốc không?”
Bảo Ninh cuối cùng cũng phản ứng, mặt đỏ bừng, lùi lại một chút, lắp bắp không nói nên lời.
“Sao phải căng thẳng thế.” Bùi Nguyên thấp giọng trêu chọc nàng: “Chỉ sờ một chút thôi, ta cũng chẳng ăn thịt ngươi.”
Đôi mắt Bảo Ninh ánh lên vẻ tức giận, nhỏ giọng mắng hắn: “Không biết xấu hổ.”
Nói xong nàng nhảy xuống, tránh khỏi hắn, đi vòng ra ngoài.
“Bảo Ninh.” Bùi Nguyên đột nhiên gọi nàng từ phía sau.
Bảo Ninh dừng bước, vốn không định đáp nhưng nghĩ ngợi một chút, vẫn dừng chân, dựa vào khung cửa ngoảnh đầu nhìn hắn: “Lại làm sao nữa?”
Bùi Nguyên đã thu lại nụ cười, trở lại dáng vẻ ban đầu, ngón tay chống lên cằm, đôi mắt đen láy nhìn nàng, trầm giọng nói: "Vừa rồi ngươi che chở cho ta, ta rất vui."
Bảo Ninh không biết phải đáp lại hắn thế nào. Hôm nay người này lạ lắm, toàn nói mấy lời kỳ quặc, làm nàng không biết tiếp thế nào cho phải.
Bảo Ninh hơi ngượng ngùng, lúng túng vén tóc ra sau tai: "À, ta đi làm bánh cho ngài đây." Rồi vội vàng chạy đi.
Ánh mắt của Bùi Nguyên dõi theo bóng lưng nàng, trong mắt thoáng qua ý cười nhàn nhạt.
…
Bánh xuân vốn nên làm cho bữa sáng, vậy mà bị Hoàng Cát làm loạn một trận, thành ra lại để đến bữa trưa. Ăn xong, trời đã quá giờ Mùi, mặt trời lên cao, chính là lúc nóng nhất trong ngày.
Bảo Ninh rửa sạch bát đũa, lại tắm cho A Hoàng theo lời hắn dặn, ôm nó ra ngồi dưới mái hiên phơi nắng, tiện thể hong khô bộ lông.
Gà vịt cũng phải nghỉ trưa, ba con năm con tụ thành từng nhóm, đầu con này tựa mông con kia, ngủ say sưa.
Bùi Nguyên nằm nghiêng trong phòng đọc sách, một tay chống đầu, thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn ra cửa.
Hắn có thể trông thấy eo lưng của Bảo Ninh, nhỏ nhắn mảnh mai. Dường như chỉ cần bóp nhẹ một cái là có thể bẻ gãy.
Bùi Nguyên chợt nhớ đến nốt ruồi hồng nhạt trên xương quai xanh của nàng, ngón tay kẹp trang sách khẽ miết nhẹ, tựa hồ có chút bức bối.
Bảo Ninh khẽ động vai, đặt A Hoàng xuống đất rồi đứng dậy.
Bùi Nguyên thu ánh mắt lại, tầm nhìn lại rơi xuống cuốn sách trong tay nhưng một chữ cũng không lọt vào đầu.
Bảo Ninh nhẹ nhàng bước vào, từng bước cẩn thận.
Bùi Nguyên nhìn thấy dáng vẻ rón rén của nàng qua khóe mắt, trong lòng bỗng có chút buồn cười.
Hắn cố gắng nhịn, nắm tay thành quyền đặt dưới môi ho khẽ một tiếng.
Bảo Ninh giật mình, đứng ngây tại chỗ.
Bùi Nguyên đặt sách xuống, nhìn nàng với vẻ nửa cười nửa không: "Làm gì thế? Định ăn trộm của ta à?"
"Ngài nghèo rớt mồng tơi, có gì mà trộm." Bảo Ninh lẩm bẩm một câu, tiến lên vài bước, ngồi trước mặt hắn, ngập ngừng nói: "Chuyện đó, Tứ hoàng tử..."
Bùi Nguyên gật đầu: "Ừm?"
Bảo Ninh nói: "Tứ hoàng tử, chân của ngài..."
Sắc mặt của Bùi Nguyên lập tức trầm xuống.
Bảo Ninh không dám nói tiếp.
Phải một lúc lâu sau, Bùi Nguyên mới đưa tay xoa xoa ấn đường, thấp giọng nói: "Chuyện này sau này đừng nhắc lại nữa."
Bảo Ninh sốt ruột, hai tay bám lấy mép giường trước mặt hắn: "Tại sao? Ngài vẫn còn trẻ, sau này còn nhiều năm như vậy, không thể cứ như thế mãi được. Tứ hoàng tử, ta sẽ ở bên ngài, chúng ta từ từ cố gắng, sẽ có ngày ngài khỏe lại mà..."
Bùi Nguyên cắt ngang lời nàng: "Không khỏe lại được."
Bảo Ninh sững người.
Nàng nhìn hắn, thấy vẻ mặt Bùi Nguyên không giống như đang đùa, trong lòng bỗng dâng lên nỗi bất an.
Trong đầu lóe lên một suy đoán. Rốt cuộc vết thương trên người Bùi Nguyên là thế nào? Dù sao hắn cũng là hoàng tử, cho dù bị giam cầm, cũng không thể bị người ta đánh đến mức toàn thân đầy vết thương, không chỗ nào lành lặn như vậy.
Bảo Ninh không dám nghĩ tiếp...
Ánh mắt của Bùi Nguyên chăm chú khóa chặt nàng, muốn bắt lấy từng biểu cảm nhỏ trên gương mặt nàng, ra vẻ lơ đãng mà hỏi: "Nếu thật sự không khỏe lại được, ngươi tính sao?"
Không đợi Bảo Ninh trả lời, Bùi Nguyên cười lạnh một tiếng, hạ mắt xuống: "Nếu chê ta là kẻ tàn phế, muốn tái giá, thì tốt nhất là sớm làm đi."
"Ta không chê ngài, dù ngài thế nào ta cũng không đi." Bảo Ninh cắn môi, kéo chăn đắp lại cho hắn: "Nhưng ta vẫn hy vọng ngài có thể tốt hơn một chút."
Nghe câu trả lời của nàng, nắm tay siết chặt của Bùi Nguyên đột nhiên thả lỏng.
Hắn bỗng cảm thấy khóe mắt hơi cay, có lẽ là đọc sách quá lâu, mệt rồi.
Bùi Nguyên chỉnh lại tư thế, nằm ngửa xuống, nhắm mắt nói: "Ra ngoài đi, ta muốn ngủ một lát."
Bảo Ninh thất vọng "ừm" một tiếng, từ từ đứng dậy, đi ra ngoài.
A Hoàng đang cắn xé hai bao vải ở góc tường.
Một cái đã bị nó cắn rách, làm rơi đầy đất cải thảo với củ cải, bừa bộn hết cả.
Nó đang gặm cái còn lại, miệng bao bị buộc chặt bằng dây thừng.
Động tác của A Hoàng có chút ngập ngừng như thể sợ hãi, tiến lên cắn hai cái rồi lại buông ra, lùi lại hai bước, cảnh giác nhìn chằm chằm.
"A Hoàng, ngươi nghịch ngợm quá rồi!" Bảo Ninh tiến lên ôm nó, phủi những lá rau dính trên người nó, nhíu mày nói: "Mới tắm xong, bị ngươi làm cho bẩn hết rồi."
A Hoàng nhìn chằm chằm cái bao, không chớp mắt, bỗng vùng vẫy dữ dội: "Gâu!"
"Suỵt, hắn đang ngủ, đừng sủa." Bảo Ninh làm động tác im lặng với nó: "Thôi nào, ta đưa ngươi về phòng, chúng ta cũng ngủ một lát."
A Hoàng không chịu, tiếp tục vùng vẫy, tiếng sủa càng lúc càng lớn: "Gâu! Gâu!"
Bảo Ninh cuối cùng nhận ra có gì đó không ổn, cúi đầu nhìn xuống đất, phát hiện cái bao vốn nằm im lìm bỗng nhiên động đậy!
Bảo Ninh lùi lại một bước, tưởng mình nhìn nhầm, cố gắng nhìn kỹ.
Cái bao tải càng động càng dữ dội, lăn một vòng trên mặt đất, góc bao mỏng manh bị cọ vào hòn đá, rách một đường "xoẹt" một tiếng.
Ngay sau đó, từ trong bao chui ra một cái đầu rắn nhọn hoắt, lè lưỡi ra phun phì phì.