Bảo Ninh nghe thấy tiếng động liền đặt công việc trong tay xuống, đứng bên cửa sổ ngẩn người nhìn ra ngoài.
Trong sân không lớn lắm có hơn chục người đứng chen chúc, ai nấy đều là thị vệ mang đao, vây quanh một lão thái giám mặt mày trát phấn.
Lão thái giám trông chừng bốn, năm mươi tuổi, mặc một bộ trường bào màu tím sẫm, mặt bôi phấn, từ xa đã ngửi thấy một mùi hương nồng nặc.
Bảo Ninh nhận ra bộ trường bào ấy, trên đó thêu hoa văn đặc trưng của Thiếu Phủ Giám. Nhìn phong thái và khí thế của lão thái giám, e rằng phẩm cấp không hề thấp.
Thật kỳ lạ… Người của Thiếu Phủ Giám vốn nổi tiếng là kẻ xu nịnh, lúc nàng về nhà mẹ đẻ chẳng thấy ai đến tặng lễ, nay chẳng phải lễ tết gì, sao đột nhiên lại kéo đến đông như thế này?
Bảo Ninh bất giác lo lắng, cảm thấy chẳng có việc gì tốt lành cả. Nàng không dám tùy tiện bước ra ngoài.
“Người đâu, chết hết cả rồi sao!” Một thị vệ râu quai nón hét lớn: “Còn không ra, ông đây châm một mồi lửa thiêu rụi cả căn nhà!”
A Hoàng cảm nhận được sự bất thiện từ những người lạ, cong lưng đứng chắn trước mặt họ, gầm gừ đe dọa.
“Con chó hoang ở đâu chui ra vậy?” Hoàng đại giám liếc mắt nhìn nó, lạnh lùng nói: “Dám sủa trước mặt bổn quan, người đâu, kéo nó ra ngoài đánh chết cho ta!”
Lời vừa dứt, người bên cạnh lập tức đáp: “Tuân lệnh!” rồi rút đao định lao lên.
A Hoàng quay đầu chạy về phía sau, khiến tim Bảo Ninh giật thót. Nàng vội vàng bước ra, lớn tiếng quát: “Các người có biết đây là đâu không? Càn rỡ như vậy, đến đây làm gì hả?”
“Ồ, cuối cùng cũng có người ra rồi.”
Hoàng đại giám quay đầu nhìn nàng, cười tít mắt, đôi con ngươi đảo qua đảo lại, đánh giá nàng từ đầu đến chân. “Nô tài tham kiến Tứ hoàng tử phi.”
Miệng nói tham kiến nhưng không hề có động tác nào, chỉ đứng nghiêng người, tay ôm phất trần, ánh mắt đầy ngông cuồng và bất kính.
Bảo Ninh cau mày hỏi: “Ngươi là ai?”
Hoàng đại giám làm bộ như chợt nhớ ra: “À, quên tự giới thiệu rồi.”
“Tại hạ là Hoàng Cát, hiện giữ chức Phó tổng quản Thiếu Phủ Giám.” Lão chắp tay cười nói: “Hoàng tử phi nương nương, chúng ta coi như là quen biết cũ rồi, hôn sự giữa người và Tứ Hoàng tử chính là do bổn giám lo liệu cả đấy, không biết người có hài lòng không?”
Giọng điệu âm dương quái khí, chẳng phải kẻ tốt lành gì.
Bảo Ninh nhìn y với vẻ cảnh giác, lùi lại một bước: “Hoàng tổng quản, không biết ngài đại giá quang lâm đến đây có chuyện gì?”
Hoàng Cát cười nói: “Bổn giám phụng lệnh Tam hoàng tử đến thăm hỏi, mang chút đồ tới tặng, tiện thể xem tình trạng của Tứ hoàng tử. Nếu người không ổn rồi, Thiếu Phủ Giám bọn ta phải sớm chuẩn bị làm quan tài, lo liệu hậu sự nữa.”
Sắc mặt Bảo Ninh lập tức biến đổi, nàng vừa sợ vừa tức, đang định nói gì đó thì chợt nghe thấy giọng nói trầm ổn vang lên từ phía sau: “Bảo Ninh, quay lại.”
Bảo Ninh ngoảnh đầu nhìn, không biết từ lúc nào Bùi Nguyên đã đứng trước cửa, trên vai khoác một chiếc áo choàng màu đen, đang vẫy tay gọi nàng.
Hắn trông có vẻ không giận dữ, sắc mặt bình thản, tay trái chống gậy, mí mắt khẽ nhấc, liếc nhìn Hoàng Cát không chút xao động rồi lại quay sang Bảo Ninh: “Bế chó của ngươi lên.”
Bùi Nguyên rất hiếm khi gọi thẳng tên nàng như vậy. Hôm nay nghe hai chữ này, trong lòng Bảo Ninh bỗng nhiên thấy yên tâm hơn hẳn. Nàng bước hai bước về phía Bùi Nguyên, nghe thấy lời hắn mới nhớ ra mình đã quên A Hoàng, liền vội vàng bế nó lên, chạy nhanh mấy bước đến bên cạnh hắn.
Phía sau, tên thị vệ râu quai nón cười ha hả: “Gan bé thế kia, nói vài câu đã chạy mất, ở lại đây trò chuyện với các huynh đệ thêm chút nữa đi...”
Bùi Nguyên đưa tay đặt lên vai Bảo Ninh, ánh mắt lạnh lùng quét qua. Ánh mắt hắn như ngâm trong băng, lóe lên sát khí trong chớp mắt, gã thị vệ râu quai nón thoáng rùng mình, nửa câu trêu chọc còn lại nghẹn trong cổ họng.
Gã siết lấy chuôi đao, hừ một tiếng để che giấu sự bối rối: “Một tên tàn phế mà thôi, còn tưởng mình là nhân vật lớn ngày xưa chắc, hừ, ta khinh!”
Bảo Ninh tim đập thình thịch, nàng chưa từng thấy trận thế như thế này. Những kẻ đó mang đầy ác ý, nàng thật sự không biết phải đối phó ra sao.
Bùi Nguyên nhìn thấu nỗi sợ hãi của nàng, thấp giọng nói: “Đỡ ta vào trong nhà.”
“Được.” Bảo Ninh như tìm được chỗ dựa, lập tức gật đầu, vươn tay đỡ lấy cánh tay Bùi Nguyên, dìu hắn vào bên trong.
Bùi Nguyên quay đầu nhìn Hoàng Cát, nhàn nhạt nói: “Các ngươi cũng vào đây.”
Giọng điệu hắn nhẹ nhàng như mây gió, cứ như thể mấy câu mỉa mai vừa rồi chẳng hề lọt vào tai, vẫn giữ nguyên dáng vẻ của một bậc thượng vị, ra lệnh mà chẳng chút nhún nhường.
Hoàng Cát thoáng sững người.
Bùi Nguyên hoàn toàn khác với những gì y tưởng tượng.
Lúc Bùi Nguyên vừa ra khỏi đại lao đến đây, y đã từng thấy qua. Khi đó cả người hắn đầy máu, chẳng ra người cũng chẳng ra quỷ, nhìn thôi đã biết không sống nổi bao lâu.
Hoàng Cát nghĩ, bây giờ dù hắn chưa chết thì cũng phải thành bộ dạng tàn tạ, còn vị hoàng tử phi kia hẳn đã bất bình, hoặc là đánh chửi hắn không chút nể nang, hoặc dứt khoát thu dọn đồ đạc bỏ đi, để mặc hắn tự sinh tự diệt.
Nhưng ai mà ngờ, Bùi Nguyên không những vẫn sống nhăn răng, mà còn sống rất đàng hoàng.
Không nhìn thấy trò cười mong đợi, Hoàng Cát cảm thấy bực bội, thế nên mới thốt ra những lời vừa rồi, chỉ để chọc tức Bùi Nguyên, muốn xem hắn tức giận mà không thể làm gì được. Tính cách của Tứ hoàng tử xưa nay vẫn ngang ngược, Hoàng Cát đoán rằng hắn không nuốt trôi cục tức này, chắc chắn sẽ nổi cơn thịnh nộ.
Thế nhưng Bùi Nguyên lại chẳng khác nào kẻ điếc, không chỉ không tức giận, mà còn dám dùng giọng điệu ra lệnh ấy để nói chuyện với .
Sắc mặt Hoàng Cát tối sầm.
Y đến đây để xem trò cười của hắn, chứ không phải để nhìn hắn ra oai!
Tên thị vệ râu quai nón nhíu mày, ghé sát tai Hoàng Cát hỏi: “Đại nhân, chúng ta thực sự vào sao?”
Hoàng Cát phất tay áo, hừ lạnh: “Vào! Một tên phế nhân, ta còn không trị nổi hắn sao?”
Bảo Ninh đứng cạnh Bùi Nguyên, nghe động tĩnh bên ngoài mà lòng bàn tay lạnh ngắt.
Bùi Nguyên lấy khăn tay lau mồ hôi cho nàng: “Ngươi bế A Hoàng vào phòng đi, khóa cửa lại, ta không gọi thì không được ra.”
Bảo Ninh hơi do dự: “Vậy còn ngài…”
Bùi Nguyên hừ lạnh, nói: “Một đám chó thiến, có thể làm gì được ta chứ.”
Khẩu khí lớn thế! Bảo Ninh mím môi, nhỏ giọng nhắc nhở: “Ngài đừng manh động.”
Nhát gan thật. Bùi Nguyên khẽ cười, hiếm hoi nhẫn nại dỗ dành nàng: “Gia năm đó cầm đao chém người, ngươi còn đang đá cầu trong hậu viện kia kìa. Nhìn ngươi xem, sợ cái gì chứ.”
Bảo Ninh chẳng thể cười nổi nhưng nàng ở đây cũng chẳng giúp gì được, chỉ khiến Bùi Nguyên thêm bận lòng, chi bằng trở về phòng thì hơn.
Nàng ôm A Hoàng, lo lắng nhìn hắn rồi trở về phòng phía Tây trước khi Hoàng Cát dẫn theo gã thị vệ râu quai nón bước vào.
Tên thị vệ râu quai nón nhìn bóng dáng Bảo Ninh, liếc mắt với Hoàng Cát, trong mắt lướt qua một tia thèm thuồng, nhưng ngay sau đó thu lại, sải bước đi vào phòng.
Bùi Nguyên nghiêng người tựa vào lưng ghế, ngón tay gõ nhẹ lên tay vịn, chờ sẵn từ lâu.
Hoàng Cát cười nhếch mép, chẳng thật lòng: “Tứ hoàng tử, đúng là bất ngờ thật, ngài vẫn chưa chết sao?”
Bùi Nguyên đáp: “Chó còn chưa chết, một người sống sờ sờ như ta có thể chết được sao?”
Sắc mặt Hoàng Cát trầm xuống: “Tứ hoàng tử nói vậy là có ý gì đây?”
“Chính là nói ngươi đấy.” Ánh mắt Bùi Nguyên dừng trên người y, khẽ vuốt cằm cười: “Năm xưa bợ đỡ ta, thiếu điều muốn quỳ xuống liếʍ giày cho ta, chính là ngươi. Bây giờ trở mặt, cầm kim bài lệnh tiễn của Bùi Tiêu đến đây diễu võ dương oai cũng là ngươi. Hoàng Cát à Hoàng Cát, ngươi đúng là một con chó giỏi xu nịnh theo chiều gió.”
“Càn rỡ!” Gã thị vệ râu quai nón hét lớn, rút đao ra: “Còn dám ăn nói ngông cuồng, ta lập tức chém ngươi tại chỗ.”
Bùi Nguyên liếc nhìn gã, lắc đầu nói: “Hoàng Cát, ta vốn tưởng ngươi là người thông minh, sao lại chọn một tên ngu xuẩn thế này làm phó tướng chứ.”
“Hai người các ngươi cũng đừng chê nhau.” Hắn giơ hai ngón tay, lắc lắc: “Hai con chó ngu.”
“Ngươi!” Hoàng Cát không nhịn nổi nữa, tiến lên một bước, chỉ tay vào mặt hắn định chửi, nhưng chưa kịp nói ra chữ nào đã bị Bùi Nguyên chụp lấy ngón tay, bẻ mạnh.
“Rắc!” Một tiếng giòn tan vang lên, Hoàng Cát kêu thảm. Bùi Nguyên túm cổ áo y, kéo mạnh về phía mình, xoay người bẻ quặt tay ra sau, khuỷu tay ghì chặt cổ họng, đè y ngửa ra trên đùi mình.
Hắn dùng toàn lực, siết chặt đến mức Hoàng Cát không thở nổi, hai chân đạp loạn xạ, mặt đỏ bừng rồi dần dần tím tái.
Gã thị vệ ban đầu ngây người, đến khi kịp phản ứng thì lập tức quát lớn: “Người đâu!”
“Có mặt!” Đám thị vệ bên ngoài lập tức ùa vào, đen nghịt một đám, đồng loạt rút đao, lưỡi đao sáng loáng chỉ thẳng vào mặt Bùi Nguyên.
“Thấy chưa, bọn chúng đang giục ngươi chết kìa.” Lực tay Bùi Nguyên lại tăng thêm ba phần, sắc mặt âm trầm: “Hoàng Cát à, ngươi như con chó đi theo ta suốt bao nhiêu năm, sao vẫn không hiểu nhỉ? Đừng nói ta què một chân, dù cả hai chân đều phế, gϊếŧ ngươi cũng chỉ cần búng tay.”
“Ta… ta…” Hoàng Cát thở không ra hơi, khóe mắt bị ép đến đỏ bừng, lớp phấn trên mặt cũng nhòe hết. Ngón trỏ trái gãy gập bất thường, đau đến mức mắt đầy tơ máu: “Ta sai rồi, Tứ hoàng tử, xin… xin tha cho ta.”
Bùi Nguyên nói: “Bảo bọn chúng cút đi.”
Hoàng Cát giãy giụa phất tay, khó nhọc nói: “Tất cả, ra ngoài!”
Gã thị vệ râu quai nón dù không cam lòng nhưng chẳng dám trái lệnh, đành phất tay: “Rút!”
Trong phòng nhanh chóng yên ắng.
Bùi Nguyên từ từ buông cổ Hoàng Cát, dùng trà tay, lạnh giọng nói: “Ngươi về báo lại với Bùi Tiêu, muốn tìm ta gây sự, thì tự mình đến đây. Đừng có bạ đâu gọi đó mấy con mèo con chó đến, làm mất sự thanh tịnh của ta.”
Hoàng Cát liên tục gật đầu, ho khan mấy tiếng, vội vàng bỏ chạy, đến cây phất trần cũng quên mang.
Gã thị vệ râu quai nón lo lắng chờ bên ngoài, thấy Hoàng Cát bước ra liền chạy lại: “Đại nhân, ngài không sao chứ?”
Hoàng Cát nghiến răng nghiến lợi: “Ngươi còn mặt mũi hỏi ta , đến một kẻ tàn phế cũng không đối phó nổi, ta còn giữ ngươi làm gì!”
Dứt lời y liền vung tay tát mạnh.
Mặt tên râu quai nón bị đánh lệch đi, cúi đầu nhận lỗi rồi lại nói: “Đại nhân, nhịn cơn này thật sao?”
Hoàng Cát đáp: “Không nhịn thì làm được gì, ngươi thật sự dám gϊếŧ hắn chắc! Thánh thượng ngoài miệng không tha, nhưng trong lòng vẫn nhớ đến hắn đấy. Nếu tên phế vật kia mà chết thật, ngươi với ta cũng phải đi chầu Diêm Vương theo!”
Vừa đau vừa tức, y đứng ở cửa nhìn vào phòng Bùi Nguyên một lúc lâu, nghiến răng nói: “Mang đồ trên xe xuống, đặt trước cửa tên phế nhân kia.”
Tên râu quai nón lập tức chỉ huy đám thị vệ, chuyển mấy bao tải từ xe xuống, lặng lẽ đặt trước cửa phòng Bùi Nguyên.
Một tên to gan gõ cửa: “Tứ hoàng tử, Thiếu phủ giám đưa đồ ăn đến, để đây nhé.”
Nói xong chẳng dám đợi trả lời, quay đầu chạy mất.
Khóe miệng Hoàng Cát nhếch lên, khẽ nói: “Để xem ngươi còn hung hăng được bao lâu.”
“Đi!”
Bánh xe lộc cộc lăn xa dần, Bảo Ninh mới chậm rãi thở phào. Nàng lo lắng cho Bùi Nguyên, mở cửa chạy đến phòng phía Đông.