“Nó tên là Điềm Điềm.”
Bảo Ninh cười tươi giới thiệu với Bùi Nguyên: “Hôm qua ngài đã gặp nó rồi mà.”
“Ta gặp rồi sao?” Bùi Nguyên xách lấy gáy con cún nhỏ, tiện tay ném sang một bên, đưa tay xoa xoa trán mình.
Chuyện hôm qua, Bùi Nguyên không nhớ rõ lắm, chỉ nhớ rằng mình uống rất nhiều rượu, dạ dày đau đến mức sống không bằng chết. Hắn nằm úp trên giường để ấm bụng, không biết từ lúc nào mà ngủ thϊếp đi.
Đêm qua hình như hắn có tỉnh dậy một lần, lảm nhảm vài câu mê sảng, ăn chút gì đó rồi lại tiếp tục ngủ đến bây giờ.
Uống đến mức đứt đoạn ký ức, ngay cả chuyện trước khi say cũng lờ mờ, hắn thật sự không nhớ nổi mình đã gặp con chó này.
Điềm Điềm mở to đôi mắt tròn xoe nhìn hắn, lè chiếc lưỡi hồng muốn liếʍ tay hắn. Bùi Nguyên rùng mình, lập tức đẩy nó ra xa hơn.
Hắn nhìn Bảo Ninh, giọng không mấy vui vẻ: “Ngươi mang nó vào phòng ta làm gì?”
Bảo Ninh mím môi, nghĩ thầm người này thật đúng là xấu tính.
Tối qua còn níu lấy tay áo nàng cầu xin đừng đi, hôm nay mới tỉnh dậy đã như không có chuyện gì xảy ra, lại còn làm bộ mặt khó chịu, cứ như nàng nợ hắn mấy ngàn lượng bạc vậy.
Bảo Ninh nói: “Trong phòng ta có nuôi vài con gà con và vịt con, chúng còn nhỏ lắm, Điềm Điềm nghịch ngợm, ta sợ nó gây rắc rối nên muốn nhờ ngài trông giúp một chút.”
Lúc này Bùi Nguyên mới chú ý đến chiếc khăn lụa quấn quanh cổ Bảo Ninh. Ánh mắt hắn thoáng qua một chút ngạc nhiên: “Ngươi không thấy nóng sao?”
Bảo Ninh á khẩu, một lúc lâu mới định thần lại, vừa hoang mang vừa khó tin hỏi hắn: “Ngài thật sự không nhớ gì sao?”
“Ngươi đợi chút, để ta nghĩ xem.” Bùi Nguyên day day trán, cố gắng lục lọi ký ức của mình từ hôm qua.
Hắn nhớ ra được chút ít, hình như đêm qua có người vào phòng hắn, mà ngoài Bảo Ninh ra thì không thể là ai khác. Đúng rồi, ban ngày đệ đệ của Bảo Ninh đã đến, tên đó rất không thích hắn, còn nói muốn đưa nàng đi. Đi thì đi, hắn chẳng quan tâm nhưng trong lòng lại thấy bực bội. Hễ khó chịu là hắn lại muốn uống rượu.
Không cẩn thận uống quá nhiều, bệnh dạ dày lại tái phát, đau đến suýt ngất. Sau đó có người bước vào, nói chuyện với hắn một lúc, còn lau mặt và nấu cháo cho hắn ăn.
Hắn rất rõ tính mình, từ sớm đã quen sinh hoạt trong quân doanh, ban đêm luôn giữ sự cảnh giác. Nếu có người đến gần, tám phần là sẽ phải chịu chút đau khổ.
Nhìn về phía Bảo Ninh, Bùi Nguyên có chút chột dạ: “... Là ta làm sao?”
Bảo Ninh giận dỗi, tủi thân: “Ngài thật sự không nhớ gì hết, đúng là đồ vong ân bội nghĩa!”
“Để ta xem mình đã làm gì.” Bùi Nguyên vẫy tay với nàng, hơi cúi người định tháo chiếc khăn trên cổ nàng ra. Động tác này đầy ám muội, tim Bảo Ninh khẽ đập mạnh, nàng lùi lại hai bước, đưa tay che cổ không cho hắn nhìn.
Nhưng vết bầm tím trên cổ tay nàng lộ ra, trông rất chói mắt.
Bùi Nguyên nhìn mà lòng như thắt lại, đầu óc trở nên mơ hồ.
Hắn cảm thấy cổ họng mình khô khốc, nhíu mày hỏi: “Có đau không?”
Bảo Ninh nhìn hắn, không nói một lời. Nàng không giỏi che giấu cảm xúc, mọi thứ đều hiện rõ trên mặt. Bùi Nguyên nhận ra nàng không vui, còn có chút thất vọng và tủi thân.
Nhưng hắn thật sự không biết cách dỗ dành.
Câu xin lỗi luôn rất khó nói ra, hắn vốn không phải kiểu người hay nhận lỗi, nhất là trước mặt một nữ nhân, lại càng không có kinh nghiệm.
Nghĩ một lúc lâu, cuối cùng hắn nghẹn ra một câu: “Là ta không đúng, ngươi về bôi thuốc đi, đừng giận nữa.”
Trong lòng Bảo Ninh đầy uất ức. Nếu hắn không nói gì thì thôi, đằng này lại nói một câu nhẹ như lông hồng, càng khiến nàng cảm thấy khó chịu trong lòng.
Bảo Ninh hỏi: “Ngài thấy mình không đúng ở đâu?”
Bùi Nguyên ngẩn người nhìn nàng, qua một lúc thì thẹn quá hóa giận: “Vừa vừa phải phải thôi, được nước lấn tới đấy hả?”
Người này thật sự quá đáng.
Bảo Ninh vốn là người dễ tính, luôn biết tự an ủi bản thân. Nhưng đối mặt với Bùi Nguyên, nàng mới nhận ra chút công phu này của mình chẳng đáng gì.
Hắn đúng là có bản lĩnh, cho dù là nói hay không nói, chỉ cần ánh mắt hay giọng điệu đều có thể khiến người ta tức điên.
Bảo Ninh khẽ nói: “Ta không tính toán với ngài.” Nói xong nàng cúi xuống bế Điềm Điềm, định rời đi.
Bùi Nguyên biết mình có lỗi, ậm ừ vài tiếng, rồi bất chợt nói: “Để con chó lại đi, ta trông giúp ngươi.”
Bảo Ninh đáp: “Không cần.”
Bùi Nguyên nói: “Ta bảo để lại thì cứ để lại, nhiều lời làm gì.”
“...” Bảo Ninh nhìn hắn, tức đến mức đau cả ngực, đưa tay xoa nhẹ l*иg ngực để bình tĩnh lại.
Mặc dù không còn nhớ gì nhưng sau đêm qua Bùi Nguyên thay đổi không ít.
Nếu là trước đây, hắn tuyệt đối không nhiều lời như thế, thường thì chỉ nửa híp mắt nhìn nàng, phất tay nói một chữ "cút" hoặc chẳng nói gì, chỉ hơi hất cằm ý bảo nàng đi ra ngoài.
Bảo Ninh bắt đầu hoài niệm cái dáng vẻ khi trước của hắn, thà rằng hắn chẳng nói gì, suốt đời giữ kín cái miệng vàng ngọc ấy thì hay biết mấy.
Thật không biết đâu mới là con người thật của hắn.
Điềm Điềm trong lòng nàng đang chui tới chui lui, nhất quyết đòi xuống đất. Bảo Ninh bị nó đạp đau cổ tay, lỡ tay thả ra, nó liền nhảy xuống lao thẳng vào lòng Bùi Nguyên.
Bùi Nguyên nhíu mày đầy ghét bỏ, lập tức đẩy nó ra xa.
“Con chó này tên gì?”
Bảo Ninh đáp: “Điềm Điềm.”
“Cái tên gì mà ngớ ngẩn.” Bùi Nguyên cười nhạt, nhấc một chân sau của Điềm Điềm lên: “Chẳng phải là chó đực sao?”
Điềm Điềm xấu hổ cụp chân xuống, nằm bẹp ra đất.
Bảo Ninh không muốn cãi nhau với hắn, thuận theo ý mà hỏi: “Vậy ngài bảo nên đặt tên là gì?”
Bùi Nguyên khều khều tai nó: “Lông vàng, chó cỏ, gọi là A Hoàng đi.”
Cứ như cái tên hắn đặt nghe hay hơn lắm vậy. Bảo Ninh âm thầm phỉ báng trong lòng nhưng ngoài mặt cũng không muốn làm trái ý hắn, đành gật đầu: “Được.”
Bùi Nguyên không nói gì thêm. Bảo Ninh phủi nhẹ vạt y phục, cúi đầu nói: “Vậy ta đi nấu cơm đây.”
Nàng vẫn mang dáng vẻ tâm trạng không vui. Bùi Nguyên liếc nhìn nàng, hừ một tiếng, trong lòng cảm thấy kỳ lạ.
Thấy Bảo Ninh sắp bước ra khỏi cửa, hắn nghĩ ngợi một lát rồi lên tiếng: “Cái đó... ngươi tự thoa thuốc trước đi, lát nữa cầm rượu thuốc qua đây, ta xoa bóp cho, sẽ mau khỏi hơn.”
Bảo Ninh quay đầu nhìn hắn, gật đầu nhưng không mấy để tâm.
Bóng lưng nàng biến mất sau cửa, Bùi Nguyên nhìn theo trong lòng bỗng trống rỗng, cảm giác không thể diễn tả.
Đây là lần đầu tiên hắn chịu bỏ qua sĩ diện để dỗ dành người khác. Mặc dù đúng là lỗi của hắn.
A Hoàng lắc lư cái mông bò qua, cọ cọ muốn cắn tay hắn. Bùi Nguyên đè đầu nó ra xa, mất kiên nhẫn nói: “Ngươi không thể giống một giống đực một chút sao? Suốt ngày dính dính nhão nhão thế này, ra cái thể thống gì!”
A Hoàng chẳng hiểu hắn nói gì, nghiêng đầu nhìn.
Bùi Nguyên chỉ tay về phía cuối giường, nhíu mày quát: “Ngồi yên ở đó, đừng làm phiền ta!”
...
Hắn thật sự rất bực con chó này, nói không nghe, đánh cũng không được. Nhìn cái dáng tròn vo, chỉ bằng bàn tay, Bùi Nguyên đoán chỉ cần hai ngón tay là có thể bóp chết nó.
Nhưng hắn lại không dám động thật. Nếu không, Bảo Ninh chắc chắn sẽ nổi giận.
Giờ đây Bùi Nguyên muốn sống chung hòa hợp với nàng, không muốn làm nàng tức giận.
Dù rằng nàng giận cũng không đáng sợ lắm, nhiều nhất chỉ là không thèm nói chuyện, cúi đầu như con thỏ đang gặm cỏ.
Hai khắc sau Bảo Ninh mang cơm đến, là canh viên thịt và bánh bao hành, nóng hổi tỏa mùi thơm ngào ngạt.
Bùi Nguyên ngồi ăn bên cạnh, nàng cúi đầu trêu đùa A Hoàng, ánh mắt sáng bừng, dường như quên đi những khó chịu ban nãy.
Bùi Nguyên vẫn luôn lặng lẽ quan sát sắc mặt nàng, thấy vậy lòng hắn nhẹ nhõm đi nhiều.
Trong ấn tượng của hắn, Bảo Ninh luôn có tính cách rất dịu dàng, dù không vui cũng chẳng bao giờ giận quá một ngày.
Bùi Nguyên bẻ nửa chiếc bánh bao, nhúng vào canh viên thịt, chờ mềm ra rồi mới ăn.
“Tứ hoàng tử, ngài cứ từ từ ăn, nếu không đủ thì gọi ta.” Bảo Ninh ôm A Hoàng đứng dậy, cười nhẹ với Bùi Nguyên: “Ta đi trước đây.”
Tiếng “Tứ hoàng tử” nghe mà Bùi Nguyên cảm thấy có chút khó chịu. Trước đây nàng vẫn luôn gọi như vậy nhưng giờ nghe lại thấy không thoải mái, có cảm giác xa cách.
Bùi Nguyên muốn làm dịu mối quan hệ, chỉ vào chiếc ghế đối diện: “Ngồi xuống ăn cùng ta đi.”
Bảo Ninh nói: “Ta ăn rồi.”
Bùi Nguyên đáp: “Vậy ăn thêm chút nữa.”
Bảo Ninh không hiểu nổi hắn làm sao, nhíu mày: “Tứ hoàng tử, ngài vẫn chưa tỉnh rượu sao?”
“...” Thôi vậy, đúng là hắn không nên mở miệng.
Bùi Nguyên chỉ ra ngoài cửa: “Ra ngoài.”
Bảo Ninh liền thật sự ôm A Hoàng rời đi mất. Dọc đường nàng vừa cười vừa nói nhỏ, khi thì gãi gãi cổ, khi lại sờ sờ đuôi nó.
Thân thiết với một con chó đến vậy, cần thiết không? Ngược lại đối với hắn thì khách khí hết mức.
Bùi Nguyên ném đôi đũa xuống bàn, gạt đi cảm giác khó chịu không rõ trong lòng, tiếp tục ăn cơm.
...
Ngày tháng cứ thế bình lặng trôi qua, thoáng chốc mùa xuân đã đến.
A Hoàng lớn lên nhiều, vết thương ở chân Bùi Nguyên cũng sắp lành, gần như đã khép miệng.
Hai người vẫn giữ cách sống chung như cũ, Bảo Ninh cảm thấy rất ổn. Bùi Nguyên hầu hết thời gian đều ở trong phòng, chỉ thi thoảng ra ngoài phơi nắng, cơ bản không bước chân ra khỏi cửa. Hắn chỉ ngồi trên ghế gần cửa sổ, có lẽ do ít thấy ánh mặt trời, tâm trạng hắn cũng trở nên âm u, tính khí lúc tốt lúc xấu, như con khỉ mặt chua.
Những lúc vui vẻ thì hắn sẽ thân thiện nói vài câu nhưng chưa được bao lâu lại không vui, lạnh mặt không chừng còn nói mấy lời khiến người ta tức điên.
Bảo Ninh cũng đã quen rồi, luôn chiều ý hắn.
Nàng từng thử dò hỏi về vết thương ở chân hắn nhưng hắn luôn lảng tránh, không chịu nói. Bảo Ninh từng đề nghị xoa bóp cho hắn nhưng hắn cũng không đồng ý, bị ép quá thì liền trở mặt nổi giận.
Ngày xuân phân, Bảo Ninh đang bận rộn trong bếp làm bánh xuân.
Nàng nghĩ trong lòng, lát nữa làm chút đồ ngon cho Bùi Nguyên ăn, cho hắn uống chút rượu, dỗ hắn vui lên rồi hỏi chuyện về vết thương trên chân của hắn.
Không thể cứ kéo dài mãi thế này, hắn còn trẻ như vậy, nhất định phải đứng lên được.
Bùi Nguyên ở trong phòng nghịch ngợm với vài hạt ngô, ngón trỏ khẽ bật một cái, hạt ngô liền như mũi tên lao ra, cắm vào cửa, lún đến quá nửa.
Đàn gà mà Bảo Ninh nuôi cũng lớn hết cả rồi, thả rông trong sân, thấy vậy liền tụ lại từng nhóm ba, năm con để mổ vào cửa.
Bùi Nguyên nhìn phát bực, lại búng thêm vài hạt nữa, đuổi đám gà đi.
Sức lực không còn như trước nữa, trong mắt Bùi Nguyên thoáng qua một tia ảm đạm.
Buổi chiều ở sân nhỏ yên tĩnh lạ thường, thỉnh thoảng mới có tiếng gà vịt kêu, hòa cùng tiếng thái rau lách cách của Bảo Ninh bên phòng phía Tây.
Khi xe ngựa của Thiếu Phủ Giám đến, A Hoàng đã nghe thấy từ lâu, giật mình tỉnh dậy từ trong giấc mộng, sủa vang rồi chạy ra ngoài. Bùi Nguyên cũng nghe thấy, nhìn ra phía ngoài.
Từ trên xe bước xuống là một vị đại thái giám, vẻ mặt khó chịu, dùng phất trần đẩy A Hoàng ra xa, sau đó đánh giá qua sân nhỏ, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.
Bên ngoài có người lớn tiếng gọi: “Hoàng đại giám đến! Còn không mau ra ngoài tiếp khách?”