Bảo Ninh mang cháo đến thì Bùi Nguyên đã ngủ say đến long trời lở đất. Cố gắng gọi dậy để ăn cháo, hắn còn tỏ ra khó chịu như thể không vừa lòng.
Bảo Ninh tức giận, lén cấu một cái vào cánh tay hắn.
Cho hắn ăn xong cháo, nàng lại giúp hắn lau mặt, tay chân, rồi thay thuốc cho vết thương ở chân. Xong xuôi mọi việc, Bảo Ninh mới trở về phòng.
Chú cún con cuộn tròn trong chăn, ngửa đầu nhìn nàng chờ đợi. Bảo Ninh mỉm cười, xoa nhẹ đầu nó.
Lăn lộn suốt cả đêm Bảo Ninh không ngủ được, trong lòng nàng cứ nghĩ mãi đến vết thương trên chân của Bùi Nguyên.
Thật ra ngay từ đầu nàng đã cảm thấy kỳ lạ, chân của Bùi Nguyên sao lại ra nông nỗi như vậy? Chắc hẳn không phải là bệnh. Nếu là bệnh, chân hắn đã bị liệt thì không thể nào còn cảm giác đau đớn. Trên chân hắn có rất nhiều vết dao, nhưng đó cũng không phải là nguyên nhân khiến chân hắn tàn phế. Dao cứa gây đau, nhưng không đến mức làm cả chân phải hoàn toàn bất động.
Bảo Ninh nghĩ tới nghĩ lui nhưng vẫn không tìm ra được nguyên nhân.
Trong lòng nàng vẫn còn một chút hy vọng, rằng lỡ như sau này chân của Bùi Nguyên có thể hồi phục thì sao?
Từ nhỏ nàng đã học chút ít y thuật từ Minh di nương trong phủ. Minh di nương từng kể rằng phụ thân bà vốn là đại phu mở y quán, chuyên chữa trị những căn bệnh như vậy.
Có những người già, lớn tuổi bị trúng phong, nửa người bị liệt, tay không cầm được vật gì, chân cũng không thể đi lại. Minh di nương nói rất nhiều trường hợp như vậy vẫn có thể chữa khỏi. Dùng thuốc uống trong, thuốc đắp ngoài, thường xuyên xoa bóp và giúp họ tập đi lại, những bệnh nhân nhẹ có thể hồi phục bảy tám phần, còn nặng cũng có thể cải thiện hai ba phần.
Bùi Nguyên vẫn còn trẻ như vậy, sức khỏe vốn rất tốt. Nếu kiên trì điều trị, chắc chắn cũng sẽ có hiệu quả.
Nhưng hắn chắc chắn sẽ không đồng ý. Bảo Ninh có thể tưởng tượng ra cảnh nàng đứng trước mặt Bùi Nguyên đề nghị chữa trị cho hắn bằng phương pháp điều trị giống như chữa cho mấy người già bị trúng phong. Hắn nhất định sẽ nổi giận, mặt tối sầm lại, không chừng còn mắng nàng một trận, sau đó đuổi nàng đi.
Cái mặt đó, khó chịu đến mức như thời tiết tháng Sáu, nói thay đổi là thay đổi ngay. Giây trước còn cười với nàng, giây sau đã lật mặt không chút lưu tình.
Bảo Ninh không dám chuốc lấy xui xẻo như thế.
Hơn nữa, thuốc phải bốc đúng bệnh mới có tác dụng. Chân của Bùi Nguyên rốt cuộc vì sao lại thành ra như vậy, hắn không chịu nói, thì thuốc cũng không có cách nào mà bốc được.
Bảo Ninh thở dài, nghĩ thầm rằng để sau một thời gian nữa, khi quan hệ giữa nàng và Bùi Nguyên thân thiết hơn, nàng sẽ tìm cách thuyết phục hắn. Còn bây giờ, việc cấp bách nhất vẫn là điều chỉnh chế độ ăn uống, thay thuốc hằng ngày, để vết thương của hắn mau lành.
Còn nữa phải bắt hắn cai rượu!
Chú cún con không biết Bảo Ninh đang ngồi đó nghĩ ngợi điều gì, vì không chịu nổi sự im lặng, nó liền nhảy lên cắn ngón tay nàng.
Nó đang mọc răng, miệng ngứa ngáy. Hai cái chân nhỏ ôm lấy cổ tay nàng không buông, cái miệng nhỏ ngoạm ngón tay nàng, chiếc lưỡi ươn ướt cọ vào khiến nàng tê tê ngứa ngứa.
"Ta chưa đặt tên cho ngươi phải không nhỉ?" Bảo Ninh gãi cằm nó, nghĩ một lúc rồi nói: "Ngươi thích liếʍ người như vậy, thì gọi là Điềm Điềm (Ngọt Ngọt) nhé."
Chú cún chớp chớp mắt nhìn nàng. Bảo Ninh hôn nó một cái, cười hỏi: "Điềm Điềm, ngươi có thích cái tên này không?"
Chú cún vẫn chớp mắt nhìn nàng.
Bảo Ninh cảm thấy tim mình như tan chảy, nàng nâng đầu nó lên xoa nhẹ sau đó ôm nó vào lòng, thổi tắt đèn: "Ngủ thôi."
…
Ngày hôm sau Bảo Ninh bị đau mà tỉnh giấc, cổ và cổ tay nàng đều đau rát. Nàng mở mắt ra nhìn, mới phát hiện cổ tay đã bầm tím một vòng.
Đó là do hôm qua bị Bùi Nguyên bóp mạnh.
Bảo Ninh giật mình, vội vàng đi tìm gương. Cổ không bị nghiêm trọng như cổ tay, chỉ hơi ửng đỏ nhưng vì da nàng trắng, nên nhìn qua vẫn thấy giật mình.
Bảo Ninh thoa một lớp phấn lên cổ, rồi lấy một chiếc khăn lụa quấn lại, cuối cùng cũng che được.
Nhưng vết bầm trên cổ tay thì không có cách nào. Nàng chỉ có thể kéo tay áo xuống che đi, cố gắng không để lộ vết bầm đó.
Người này thật là… chẳng biết nặng nhẹ gì cả!
Bảo Ninh lại không dám đến gần bên người hắn nữa. Trong lòng nàng thầm nghĩ, sau này nhất định phải giữ khoảng cách ba bước với Bùi Nguyên, bất kể là hắn thức hay đang ngủ, tránh để hắn lại phát điên lần nữa.
Vết thương ở cổ tay bôi thuốc rồi vẫn còn đau, có lẽ đã bị tổn thương gân cốt, không làm được những động tác mạnh.
Bữa sáng làm đơn giản thôi, nàng nấu canh cải bó xôi với thịt viên, tận dụng phần thịt viên còn lại từ hôm qua. Món này vừa nhanh, vừa tiện, lại mềm mại, thanh mát, ăn rất ngon.
Ngoài ra, nàng làm thêm vài cái bánh bao mỡ hàng thơm phức, ăn cùng canh rất hợp.
Canh đang nấu dở, thì những món đồ nàng mua hôm qua cũng được giao đến.
Hai bộ bàn ghế mới tinh bằng gỗ lê, mấy xấp vải, các loại hạt giống, thêm gạo, bột mì, dầu ăn, một cái đùi lợn xông khói và quan trọng nhất là một lứa con non.
Quý Uẩn chi mạnh tay lắm, số tiền đưa dư ra cũng nhiều, mấy người phu xe mang đồ tới thái độ cực kỳ niềm nở, còn nhiệt tình giúp Bảo Ninh dọn hết đồ đạc vào sân, vừa làm vừa bắt chuyện: “Phu nhân, nơi hai người ở thật là mộc mạc. Hôm qua khi tiểu công tử dẫn đường đưa đồ tới đây, ta còn tưởng mình nghe nhầm cơ đấy.”
Bị gọi một tiếng “phu nhân,” Bảo Ninh bỗng khựng lại, trong đầu không biết người ta đang gọi ai.
Một người khác chen vào: “Ông biết gì mà nói, người có tiền bây giờ, đều thích những nơi thanh tịnh thế này. Đây gọi là gì nhỉ? À, phản phác quy chân*!”
*Phản phác quy chân: quay trở về trạng thái nguyên bản, đơn sơ lúc ban đầu. Nghe vậy Bảo Ninh không khỏi cảm thấy xấu hổ.
Nàng cảm ơn bọn họ, tiễn phu xe ra khỏi sân, trên đường quay lại vẫn còn bận tâm đến tiếng “phu nhân” kia. Cách gọi đó khiến nàng ngại ngùng, lại có chút xa lạ.
Sống cùng Bùi Nguyên cũng được mấy ngày rồi, Bảo Ninh đã coi hắn như người bạn đồng hành nhưng suýt quên mất giữa họ còn có mối quan hệ như thế này.
Theo lý mà nói, Bùi Nguyên là phu quân của nàng, nàng là thê tử của hắn. Nhưng mối quan hệ của hai người lại đặc biệt đến mức, Bảo Ninh nghĩ không chỉ nàng, mà ngay cả Bùi Nguyên chắc cũng chẳng để tâm đến điều đó.
Nếu không, trước đây hắn đã chẳng đuổi nàng đi và tối qua cũng chẳng nặng tay với nàng đến vậy.
Thôi thì như hiện tại cũng tốt, hòa thuận êm ấm, nàng nấu ăn, hắn ăn, chỉ cần Bùi Nguyên không cáu gắt nữa là được rồi.
Bảo Ninh nghĩ ngợi lan man, đi được nửa đường mới nhớ đến nồi canh vẫn đang nấu trên bếp, liền vội vàng chạy về.
May quá, chưa bị cháy. Nàng thêm chút nước vào, khuấy đều, sau đó đi xem lứa con non mới mua.
Mười con gà, năm con vịt, còn có hai con ngỗng.
Đều là những con non to cỡ nửa bàn tay, lông tơ vàng óng như những quả bóng nhỏ. Ý thức bầy đàn của chúng rất rõ ràng, chia thành ba nhóm nhỏ, chen chúc cùng bạn bè của mình ngủ say sưa.
Có vài con trông rất hiếu động, đôi mắt nhỏ như hạt đậu đen tròn xoe lấp lánh, thỉnh thoảng cất tiếng kêu “chíp chíp” nhỏ nhẹ, mềm mại.
Bảo Ninh mường tượng ra cảnh một tháng sau, đám con non này lớn lên, cả sân nhộn nhịp, vui vẻ chạy qua chạy lại, rồi còn đẻ trứng nữa. Nghĩ thôi cũng thấy thật tuyệt vời.
Bầy gà vịt con được để trong một cái giỏ lớn, đặt trên giường sưởi, trong giỏ lót cỏ khô và bông vụn, mềm mại vô cùng.
Điềm Điềm nằm bên cạnh giỏ, vừa gặm khúc gỗ vừa nhìn chằm chằm đám bóng nhỏ vàng vàng kia.
Có lẽ do bản năng của loài chó, Bảo Ninh luôn cảm thấy ánh mắt nó không hiền lành, mang theo chút dữ tợn.
Nàng phải đi nấu ăn, không thể trông chừng mãi, bèn dặn dò: “Điềm Điềm, ngươi phải ngoan ngoãn, không được cắn bậy, biết chưa?”
Cún con không thèm để ý nàng. Bảo Ninh nhíu mày, vừa lo làm việc vừa sợ nó gây chuyện. Nghĩ một lúc, nàng bèn đặt Điềm Điềm ở phía bên kia giường sưởi, cách xa giỏ gà con, còn lấy một cái chăn chắn ở giữa, lúc này mới an tâm rời đi.
Bột mì đã ủ xong, nàng cán thành từng miếng, quét một lớp dầu, rắc gia vị và hành lá, cuộn lại, cắt thành từng khúc rồi dùng đũa ấn một cái, kéo một đường, thế là được một cái bánh hoa cuốn.
Bảo Ninh tập trung làm việc, không ngó ngàng đến giường, cho đến khi nghe thấy bên đó vang lên những tiếng “chíp chíp” loạn xạ, nàng mới nhận ra không ổn.
Quay đầu nhìn, chỉ thấy Điềm Điềm không biết bằng cách nào đã trèo qua, ngồi chễm chệ giữa giỏ gà con, ra dáng đại vương sơn trại, miệng ngoạm cổ một con ngỗng nhỏ, đang lắc đầu lắc qua lắc lại.
“Ngươi làm cái gì vậy hả?” Bảo Ninh giật cả mình, chẳng màng tay đầy bột mì, chạy vài bước đến cứu con ngỗng nhỏ ra ngoài.
Răng sữa của Điềm Điềm chưa mọc đủ, con ngỗng nhỏ không bị thương, chỉ bị dọa sợ, co rúm lại một góc run rẩy. Bảo Ninh tức giận vỗ mấy cái vào mông con cún nhỏ nhưng Điềm Điềm hoàn toàn không nhận ra mình sai, nghiêng đầu nhìn nàng, trông vô cùng đắc ý.
Bảo Ninh bỗng cảm thấy dáng vẻ này của nó giống hệt Bùi Nguyên tối qua.
“Ngươi nghĩ ta không trị được ngươi sao?” Bảo Ninh nhéo tai nó: “Được, ta dẫn ngươi đi gặp người trị được ngươi, xem xem hai người ai dữ hơn ai!”
Ở phòng phía Đông, Bùi Nguyên vẫn đang ngủ say.
Bảo Ninh len lén đặt Điềm Điềm lên gối của hắn, còn nhẹ nhàng đẩy cái mông của nó.
Điềm Điềm rất thông minh, ngoan ngoãn bò lên mặt Bùi Nguyên, bộ lông mềm mại cọ vào má hắn, cái mông nhỏ ngoe nguẩy qua lại.
Bùi Nguyên cảm thấy mặt mình ngứa ngáy, hình như có gì đó mềm mềm. Hắn giơ tay định gạt xuống nhưng thứ kia bám rất chặt, không gỡ ra được.
Bùi Nguyên bực bội mở mắt, vừa vặn thấy một cái mặt chó lè lưỡi, chuẩn bị gặm lấy mũi mình.
Tay hắn run lên: “Cái gì đây?”