Tước hiệu của vương công quý tộc từ xưa đến nay đều gắn với địa danh, chưa từng có chữ “Kỳ”. Việc phong hiệu như vậy, dụng ý rõ ràng không gì rõ hơn - “Kỳ Vương” là kỳ dị, là không có thật, là hư vô mơ hồ.
Tên gọi cũng vậy. Đại danh của hoàng tử công chúa sẽ được định cùng với phong hiệu, ví như thái tử, khi được lập làm thái tử vào năm sáu tuổi thì đại danh cũng được định vào năm sáu tuổi, chọn chữ Chiêm – Chiêm để soi sáng hưng vong, kế thừa phong vận trước sau – chỉ nhìn là biết được thánh thượng gửi gắm bao kỳ vọng.
Đại danh của thập hoàng tử cũng được định vào năm thái tử sáu tuổi, chọn chữ Long, thành Thịnh Long.
Long là thịnh, là hưng. Thịnh tức là Long, hưng tiến nối tiếp Chiêm. Đây là một cái tên được ghép lại, một câu đố bằng chữ, một nửa thuộc về hoàng thất, một nửa thuộc về thái tử… không có lấy một nét nào thuộc về thập hoàng tử.
Thập hoàng tử trói mình nơi đạo quán trong vỏn vẹn sáu năm cuộc đời, cầu phúc vì giang sơn xã tắc, chết vì giang sơn xã tắc, đến cuối cùng đến cả một cái tên của riêng mình cũng không có. Thật đáng thương… cũng thật buồn cười.
Sự đáng sợ của thâm cung này, phơi bày rõ ràng nhất trên người thập hoàng tử.
“Sa nhi?”
Mịch Du bừng tỉnh hoàn hồn, đặt thìa ngọc xuống, ngồi ngay ngắn, ngẩng đầu bối rối đáp: “Điện hạ.”
Thịnh Chiêm không trách mắng, chỉ nói: “Nàng đang nghĩ gì vậy? Ta gọi mấy tiếng cũng không nghe.”
“Sa nhi…” Nàng lắp bắp, vội tìm bừa một cái cớ: “Sa nhi đang nghĩ… điện hạ với Kỳ Vương điện hạ… quả thật thân thiết.”
Thịnh Chiêm khẽ mỉm cười: “Ta và Thập đệ là cùng mẫu thân sinh ra, là huynh đệ song sinh, đương nhiên thân thiết rồi.”
Lúc nói lời ấy, thần sắc hắn rất tự nhiên, như thể trên đời này thật sự tồn tại một người đệ đệ vẫn đang sống khỏe mạnh.
Mịch Du cũng không có ý định kí©h thí©ɧ hắn. Sau khi thánh chỉ ban hôn truyền xuống, Trúc Tình đã nói rất rõ về bệnh trạng của thái tử, còn dặn kỹ những điều cần lưu tâm khi chung sống hằng ngày. Nàng lại là người học y, tất nhiên hiểu rõ, lúc này phải thuận theo lời hắn, để sau này thân quen rồi, mới từ từ phối hợp thuốc thang điều chỉnh thói quen.
Nàng mỉm cười nói: “Song sinh vốn hiếm thấy, điện hạ có được một vị đệ đệ như vậy, khiến Sa nhi thực lòng ngưỡng mộ. Nhưng mà… làm sao Kỳ Vương điện hạ biết thϊếp thích ăn canh hương nhu?”
Thịnh Chiêm liếc nàng một cái, không rõ ý vị: “Sa nhi quên rồi sao? Nàng từng cứu Thập đệ một mạng.”