Chương 30

Quả nhiên Thịnh Chiêm cũng mỉm cười: “Sa nhi nói đúng, suýt chút nữa ta lại quên mất.”

“Hãy tới đây.” Hắn kéo tay nàng ngồi xuống cạnh mình, bàn tay không còn hơi nóng bỏng như đêm qua, nhưng vẫn mang theo độ ấm khiến tim nàng khẽ lay động.

Hắn truyền lệnh dâng thiện, không bao lâu liền bày biện chỉnh tề, mỗi món đều dọn hai phần: “Bữa này chuẩn bị hơi vội, Sa nhi cứ dùng tạm một bữa. Sau này có rảnh, sẽ sai thiện phòng làm theo khẩu vị của nàng.”

Chỉ có một chén canh hương nhu là chỉ dọn một phần, đặt trước mặt nàng: “Nghe Thập đệ nói, khi nàng còn ở Thanh Bạch quán rất thích món này, ta liền bảo thiện phòng làm thử một bát, nàng nếm thử xem có giống như ở đạo quán không?”

Mịch Du sững người: “Kỳ Vương?”

“Sao vậy?” Hắn nhìn nàng: “Chẳng lẽ Thập đệ nói dối ta, thật ra nàng không thích món này?”

“Không.” Nàng vội cầm thìa ngọc lên nếm thử một miếng. Hương vị quen thuộc lan tỏa trong miệng, ngọt dịu không ngấy, thơm béo mềm mịn, chính là hương vị nàng yêu thích.

Người Trường An thích uống canh hương nhu nhưng không thích hấp, huống chi hiện tại chưa đến mùa hương nhu sinh trưởng, vậy mà hắn có thể khiến thiện phòng nấu được món này, đủ thấy hắn thật sự dụng tâm.

Nàng và hắn vốn xa lạ, bị một đạo thánh chỉ trói buộc, hắn có thể đối đãi nàng như thế, bất kể là vì thích hay vì bản tính ôn hòa, nàng đều nên vui mừng mới đúng.

Thế nhưng trong lòng nàng lại dâng lên cảm xúc rất lạ, chẳng biết nên thể hiện ra sắc mặt gì cho phải.

Theo quy chế triều đình, hoàng tử công chúa phải đến mười tuổi mới được phong vương, thập hoàng tử mất khi mới sáu tuổi, chưa kịp phong tước, chỉ được truy phong là “Linh Huệ đồng tử”, cũng là do cống hiến thân mình cho thiên hạ mới được vinh danh.

Nhưng trong mắt thái tử, thập hoàng tử vẫn còn sống, sống rất tốt, thậm chí có đôi lúc, hắn chính là thập hoàng tử.

Thái tử có bệnh, không chỉ thể hiện qua chứng vọng tưởng bất chợt, mà còn trong cả nhận thức.

Trong lòng hắn, thập hoàng tử – đệ đệ của hắn – vẫn luôn bình an vô sự.

Họ cùng lớn lên, như bao đôi huynh đệ bình thường trong thiên hạ, thái tử bao nhiêu tuổi, thập hoàng tử cũng bấy nhiêu tuổi, năm nay thái tử mười chín, thập hoàng tử cũng mười chín, mạnh khỏe yên lành.

Cho dù thập hoàng tử đã hóa thành nắm tro tàn, nhưng trong tâm thái tử, người ấy vẫn sống, sống chân thực như bất kỳ ai.

“Kỳ Vương” chính là tước hiệu mà thánh thượng ban cho vị hoàng tử không tồn tại kia.