Chương 29

Còn về việc khi nào dừng thuốc, mẫu thân không nói rõ, chỉ bảo nếu tình hình cho phép thì uống độ ba bốn năm, nếu không thì tùy cơ ứng biến, dù sao con nối dõi với hoàng thất vẫn là chuyện trọng yếu.

Mịch Du cũng không muốn có thai sớm, giữa nàng và thái tử còn chưa quen thuộc, đã phải vì hắn sinh con đẻ cái, nàng thực sự cảm thấy sợ. Dù cho mẫu thân không chuẩn bị, nàng cũng sẽ tự bào chế thuốc uống – đây là chuyện duy nhất mà nàng còn có thể tự làm chủ.

Chuyện cả đời nàng không do nàng định đoạt, nhưng việc “ngắn ngày” của nàng, vẫn có thể tự mình lựa chọn.

Chải tóc gần xong, bên ngoài có nội thị truyền lời: “Thái tử điện hạ đang chờ thái tử phi dùng thiện tại thiện phòng.”

Mịch Du đáp lời, rời khỏi tẩm điện, theo chân nội thị tới thiện phòng.

Vừa bước vào, nàng liền thấy một thân ảnh ngồi nghiêng bên án, thân khoác trường y sắc đen, tay cầm quyển sách, chỉ yên tĩnh ngồi đó thôi cũng đã toát ra khí thế của chủ nhân Đông cung, khiến người ta không dám nhìn lâu.

Nghe nội thị bẩm báo, Thịnh Chiêm buông sách, đứng dậy đón nàng: “Đêm qua nghỉ ngơi có tốt không?”

Mịch Du hơi thụ sủng nhược kinh.

Trước khi thành thân, nàng từng được dạy rằng thái tử phi mỗi lần diện kiến phu quân đều phải hành lễ vấn an, không ngờ hắn lại chủ động hỏi han nàng trước, khiến lời lẽ nàng chuẩn bị từ sớm đều rối loạn cả.

Nàng chỉ có thể vội vàng ứng đối: “Điện… điện hạ bình an… ta… ta vẫn ổn, nghỉ ngơi cũng khá tốt.” Vội vã đến mức ngay cả cách xưng hô “thϊếp” cũng quên đổi.

Thẹn thùng chưa kịp lui, nàng lại bất giác nhớ đến cảnh tượng đêm qua, hai má đỏ ửng lên lần nữa, chỉ mong mình đừng đỏ mặt để tránh bị hắn nhìn ra rồi cười chê.

May mà Thịnh Chiêm chẳng để tâm, khẽ cười: “Vậy thì tốt. Nàng mới tới, nếu có điều gì chưa quen thì cứ nói, đừng kìm nén trong lòng. Từ nay về sau, nàng chính là nữ chủ nhân nơi này.”

Lần này, Mịch Du đáp lại khá đúng mực, khom người hành lễ: “Dạ, đa tạ điện hạ ân điển.”

Thịnh Chiêm không nói gì.

Trong lòng Mịch Du khẽ lo lắng.

Chẳng lẽ nàng đáp sai rồi? Có phải nàng không nên cứ thế mà nhận, không nói lấy một câu từ chối khiêm nhường?

Hay là… nàng quá mức xa cách? Bọn họ vừa mới thành thân, giữa phu thê và quân thần, nàng lẽ ra nên thiên về thân phận thê tử hơn là thần tử?

Nghĩ tới dáng vẻ hắn khi động tình đêm qua, và cả khi xưng hô tự gọi là “ta”, Mịch Du liều lĩnh đoán rằng có lẽ là điều sau, khẽ nở nụ cười, ngẩng nhìn hắn nói: “Điện hạ chẳng phải đang đợi Sa nhi cùng dùng bữa sáng hay sao?”