Chương 27

“Tiểu thư quên rồi sao? Khi trời vừa sáng, điện hạ đã đích thân dặn tiểu thư, bảo tiểu thư cứ ngủ thêm chút nữa cho khỏe.”

Mộ Hà cũng gật đầu: “Đúng vậy. Bây giờ tiểu thư dậy là vừa khéo, chờ trang điểm dùng thiện xong, cũng vừa kịp giờ.”

Nói đến đây, Thanh Đại chợt vỗ trán, trách mình cười: “Ôi chao, nhìn hai đứa nô tỳ kìa, gọi tiểu thư quen miệng, quên mất phải đổi cách xưng hô rồi.”

“Từ hôm nay trở đi, tiểu thư chính là thái tử phi rồi. Thái tử phi bình an, xin thái tử phi lượng thứ.”

Mộ Hà cũng được nhắc nhở, vội vàng nói theo: “Thanh Đại tỷ nói đúng, nô tỳ nhất thời lỡ lời, xin… xin thái tử phi thứ lỗi.”

Mịch Du có phần chưa quen với cách xưng hô ấy, so với “tiểu thư”, ba chữ “thái tử phi” giống như đang nói đến thân phận của nàng, chứ không phải chính bản thân nàng. Nhưng quy củ là quy củ, nàng đành học cách thích nghi: “Giờ là lúc nào rồi?”

Thanh Đại đáp lời, quả nhiên vẫn còn cách giờ tạ ân nửa canh, đủ để nàng rửa mặt chải tóc chỉnh trang.

Mịch Du thở ra một hơi nhẹ nhõm, vừa ngồi dậy để hai người hầu hạ, vừa hỏi: “Thái tử điện hạ đang ở đâu?”

Thanh Đại đáp: “Thái tử điện hạ dậy rất sớm, không muốn làm phiền thái tử phi nên đã ra ngoài đọc sách rồi. Thái tử phi có muốn thỉnh điện hạ vào không ạ?”

Mịch Du nghĩ một lúc, rồi khẽ lắc đầu: “Không cần đâu.”

Dẫu họ đã là phu thê, nàng vẫn đối với vị thái tử điện hạ này mang vài phần kính sợ, không biết nên đối mặt thế nào, nhất là sau chuyện xảy ra đêm qua…

Nàng biết bản thân suy nghĩ vậy là không đúng, phu thê hành lễ là chuyện hợp đạo lý, hơn nữa lại là đêm động phòng, nếu Thịnh Chiêm không chạm vào nàng mới là điều đáng lo.

Nhưng… nghĩ thì là một chuyện, thật sự đối diện lại là chuyện khác, nàng chưa từng nghĩ thành thân lại có thể… như thế… như thế…

Hồi tưởng lại cảnh tượng đêm qua, mặt Mịch Du lại đỏ ửng, khó tin chính mình lại như vậy…

Nàng học y nhiều năm, tự thấy hiểu rõ thân thể người, lúc được các ma ma lễ nghi dạy dỗ, tuy có xấu hổ nhưng vẫn giữ được bình tĩnh, cho rằng mình khác với các tiểu thư khuê các thường tình, ai ngờ đến khi thực sự đối mặt, nàng lại khóc thút thít đến mức…

Thôi thôi, không nghĩ nữa, càng nghĩ càng mất mặt, nghĩ thêm chút nữa e là nàng khỏi cần bước ra ngoài mất.

Mịch Du nén lại những ý nghĩ phức tạp, rửa mặt súc miệng, ngồi trước gương để nha hoàn chải tóc cho mình.