…
Mịch Du bị một trận động tĩnh đánh thức.
Đầu óc nàng mơ hồ nghĩ, sao hôm nay Thanh Đại và Mộ Hà lại không nhẹ tay như mọi khi, rồi mới nhận ra, người phát ra âm thanh kia có lẽ không phải nha hoàn của nàng, mà là trượng phu của nàng.
Là vị thái tử thành thân với nàng ngày hôm qua – Thịnh Chiêm.
Một cơn thẹn thùng và bối rối chậm rãi dâng lên, nàng nhớ đến lời dạy của các ma ma nghi lễ, cố gắng muốn ngồi dậy hầu hạ, nhưng thân thể đau nhức và bàn tay đặt lên má nàng đã ngăn cản mọi động tác ấy.
“Không vội, vẫn còn sớm mới đến giờ tạ ân.” Một giọng nói vang lên: “Sa nhi cứ ngủ thêm một lát.”
Giọng nói ấy giống như tiếng thì thầm bên tai nàng đêm qua, chỉ là bớt đi một phần khàn khàn, lại nhiều thêm một phần ôn nhu.
Còn bàn tay đang che trên má nàng, cũng như thời khắc dưới ánh nến đỏ đêm qua, hắn từng chạm qua khắp thân thể nàng, châm lên từng đốm lửa, khiến hai má nàng đỏ hồng, dâng lên nỗi thẹn thùng không nói thành lời.
“Điện hạ…” nàng khẽ khàng gọi, âm thanh cực mảnh, cực nhẹ, như hải đường nở trong mưa xuân, thanh nhã mà mê người, ngượng ngùng lại kiều diễm.
Người bên cạnh bật cười khẽ đáp lời.
Hắn nói gì, nàng nghe không rõ, có lẽ gọi tên nàng, cũng có lẽ nói vài câu gì đó, chỉ biết giọng nói ấy khiến nàng cảm thấy yên tâm, mơ màng thϊếp đi lần nữa.
Không biết qua bao lâu, nàng mới bị hai nha hoàn nhẹ giọng gọi dậy.
Nàng ngẩn người một lúc, rồi hoàn toàn tỉnh táo, vội vàng ngồi bật dậy: “Sao lại là hai ngươi đánh thức ta? Lễ quan đâu rồi? Còn nữa…”
Nàng đảo mắt nhìn quanh, không thấy thân ảnh quen thuộc trong dự đoán, lập tức càng thêm bất an: “Điện hạ… thái tử điện hạ đâu? Người đi tạ ân với thánh thượng và hoàng hậu rồi sao?”
Theo lễ chế, sáng ngày thứ hai sau khi thành thân, thái tử và thái tử phi phải đến tạ ân trước đế hậu. Đến lúc ấy sẽ có lễ quan nhắc nhở, không sợ lỡ giờ.
Mịch Du hôm qua mệt mỏi cả ngày, đêm đến lại bị giày vò một phen, vừa chạm gối đã ngủ mê man.
Nàng vốn tưởng sẽ không xảy ra sơ sót gì, không ngờ vừa mở mắt đã thấy mọi người đều biến mất - chẳng lẽ nàng là vị thái tử phi đầu tiên vừa vào cửa đã phá hỏng quy củ?
Thấy sắc mặt nàng trắng bệch, Thanh Đại vội vàng trấn an: “Tiểu thư đừng hoảng, vẫn còn sớm mà.”
“Là thái tử điện hạ căn dặn, nói tiểu thư hôm qua mệt rồi, cần nghỉ ngơi thật tốt, không cần phiền đến các ma ma nghi lễ, để bọn nô tỳ hầu hạ là được rồi.”