Mịch Du khẩn trương ngẩng đầu, bất ngờ đối diện ánh mắt của người ấy, tâm hồn nàng phút chốc như mưa xuân rơi xuống, lay động không thôi.
Nàng lắp ba lắp bắp: “Điện hạ…”
Thịnh Chiêm nhìn nàng, thần sắc nhàn nhạt, chẳng thấy mừng cũng chẳng thấy giận: “Không biết cô nương khuê danh là gì?”
“… Mịch Du. Mịch trong tầm mịch, du trong ngọc du.” Nàng nhẹ giọng đáp.
Hắn mỉm cười: “Mịch hoa thâm xử khứ, du bội tầm thanh loan* (*Tìm hoa đến tận nơi sâu, ngọc quý tìm thanh loan). Tên hay lắm.”
Mặt Mịch Du hơi đỏ lên: “Điện hạ quá khen…”
Hắn lại hỏi: “Có tiểu danh không?”
“Có ạ.” Nàng vẫn nhẹ giọng trả lời: “Phụ mẫu thường gọi là Sa nhi.”
“Cái tên này nghe cũng lạ, có tích gì không?”
“Phụ mẫu lần đầu gặp nhau, phụ thân từng tặng mẫu thân một tấm sa mỏng, khiến mẫu thân mỉm cười vui vẻ…”
“Thì ra là vậy.” Thịnh Chiêm lại mỉm cười: “Sa mỏng quý giá, trăm lượng khó đổi một thước. Nhạc phụ nhạc mẫu quả nhiên tình sâu nghĩa nặng.”
Mịch Du cũng khẽ cười theo.
Tâm tình khẩn trương trong lòng nàng vẫn chưa vơi bớt, chỉ là biểu cảm bên ngoài đã thư thái hơn phần nào, không đến mức hoảng loạn thất thố.
Khi Thịnh Chiêm buông tấm trướng đỏ xuống, nàng càng thêm căng thẳng, đến mức nghe rõ tiếng tim mình đập dồn, hoàn toàn quên sạch mọi lễ tiết lễ quan từng dạy, đến khi bàn tay hắn chạm vào má nàng, nàng mới giật mình bừng tỉnh, luống cuống đưa tay ra.
“Chuyện… chuyện này… để thϊếp… thϊếp tự làm là được…”
Khi cởi đai áo cho hắn, tay Mịch Du có chút run rẩy, hỷ phục đỏ thẫm càng làm ngón tay nàng thêm trắng như ngọc, đầu ngón tay điểm chút hồng nhạt, lộ ra sắc thái mập mờ khiến nàng không khỏi mặt nóng bừng.
Cởi đến nửa chừng, Thịnh Chiêm nắm lấy tay nàng.
Thân thể nàng khẽ run, cố nén ý muốn rụt tay lại, hoảng hốt khẽ gọi: “Điện hạ…”
Hắn đáp lại nàng: “Sa nhi.” Rõ ràng là một cách xưng hô, nhưng lại nói ra với một hàm nghĩa hoàn toàn khác.
Thần sắc hắn cũng không giống lúc trước, trở nên ôn hòa gần gũi hơn hẳn, như thể hạ xuống một tầng ngăn cách, ánh mắt nhìn nàng dấy lên vài phần xuân tình.
Mịch Du lập tức không phân rõ được là mình đang lúng túng hay thẹn thùng.
Sắc mặt nàng càng thêm kiều diễm, khi khẽ mím môi cười, như đóa sơn trà hé nở, ẩn tình tỏa sắc.
Nến đỏ lay lắt, chiếu ra bóng dáng hai người trong trướng đỏ dần dần xích lại gần nhau.
Mưa đêm thấm nhuần trong tĩnh lặng, nụ ngọc hé nhụy, bung mở đóa hoa tươi non mềm mại nhất.