Chương 24

Sau đó là một đoạn thời gian dài đằng đẵng, nàng cứ thấy choáng váng mơ hồ, chỉ nghe nhạc lễ rộn ràng ngày càng tiến đến gần, cuối cùng dừng lại cách đó chừng ba trượng, sau mấy lượt đối thơ – ngâm thơ, bình phong trước mặt nàng được dời đi, kế đến là phiến thơ.

Trong tiếng nhạc lễ, giọng người ngâm thơ nghe có chút khác biệt với đêm qua, cảm giác cũng không giống, như cách bởi tầng sương mờ, khiến nàng càng thêm bất an căng thẳng.

Nàng từ từ hạ cây quạt tròn xuống, không ngẩng đầu, được nha hoàn dìu đỡ từng bước tiến lên phía trước, cho đến khi một bàn tay với khớp xương rõ ràng xuất hiện trong tầm mắt, nàng mới chậm rãi dời ánh mắt mắt nhìn lên chủ nhân của bàn tay ấy.

Thịnh Chiêm.

Đêm qua hắn vận trường sam màu tùng xanh, vừa cao quý lại nho nhã, hôm nay khoác hỉ phục màu đỏ rực, dáng vẻ nho nhã bị xua tan, chỉ còn lại vẻ quý khí bức người. Duy chỉ có đôi mắt thâm trầm kia không đổi, như cất chứa muôn vàn tinh tú, khẽ xoay trong tuyết phủ ngày đông.

Khi đối diện ánh mắt nàng, băng tuyết tan đi, gợn lên ánh xuân dịu dàng.

Hắn khẽ mỉm cười với nàng.

Tâm thần Mịch Du rung động, ngây ngốc đặt tay vào lòng bàn tay của hắn.

Tiếng nhạc lễ đồng loạt trỗi lên, biến tấu thành khúc thứ hai của nghi lễ nghênh thân, đoàn nghi trượng uốn lượn như con rồng đi qua, rải đầy trời tiền cưới, bánh cưới và hoa tươi.

Những nghi thức sau đó kéo dài rất lâu.

Thái tử đại hôn, lễ tiết dĩ nhiên nặng nề. Vừa vào cung môn, bước xuống kiệu hoa, nha hoàn bên người Mịch Du liền bị thay thành nữ quan, đỡ nàng theo lễ quan xướng nghi bái lạy, không cho phép xảy ra một chút sai sót.

Mịch Du không nhớ rõ mình đã bái bao nhiêu lễ, dập đầu bao nhiêu cái, chỉ biết đến khi mọi chuyện kết thúc, sắc trời đã gần hoàng hôn. Đợi đến lúc nhập Đông cung, bước vào tân phòng, đã là lúc đêm buông, nến long phụng cháy rực, soi lên cảnh tượng như trong mộng.

Sau khi uống rượu hợp cẩn, nàng đoan tọa trong trướng hồng, cúi đầu nhìn đôi tay đang chồng lên nhau đặt trên đầu gối, nghe thấy tiếng bước chân dần tiến lại gần, tim đập càng lúc càng gấp.

Một đôi hắc ủng dừng lại trước mặt nàng, hoa văn mây xanh, khảm ngọc đen, là chế phục chỉ thái tử mới được dùng.

“Triệu cô nương.”

Tiếng gọi quen thuộc lại xa lạ vang lên. So với cảm giác mông lung lúc nghênh thân, giọng nói lần này giống với đêm qua hơn, trầm ổn, dễ nghe, mang theo một chút ý vị không rõ là gì.