Theo tục lệ hiện hành, hễ nam tử cưới vợ, đều phải vượt qua ba cửa ải của nhà gái.
Triệu gia không phải danh gia vọng tộc, Triệu Tầm Lang lại chưa từng thành thân, không có thân thích bên vợ, may mà Triệu Đắc Viên bình thường kết giao rộng rãi, Chúc Tinh lại mang danh thần y, con gái hai người xuất giá lại là kết thân với Đông cung thái tử, cũng có không ít người nguyện ý ra tay trợ giúp, đóng vai thân thích nhà gái.
Nhất thời cảnh tượng náo nhiệt vô cùng.
Bên cạnh Mịch Du cũng có vài vị quý nữ cùng chờ đón tân lang, vừa trò chuyện xoa dịu sự căng thẳng, thỉnh thoảng lại cố ý trêu chọc, tăng thêm đôi phần căng thẳng cho nàng.
Không lâu sau, một dáng người cao gầy xinh đẹp bước vào, tư thế khí khái hiên ngang, là tiểu thư phủ Doãn Trường An – Yến Vũ Nhàn.
“Đến chưa? Đến chưa?” Hai ba người đồng loạt lên tiếng.
Yến Vũ Nhàn lắc đầu: “Chưa, mới vừa qua Văn quan, giờ đang bị giữ ở Võ quan.”
Lập tức bị mọi người tỏ vẻ chê bai: “Vậy ngươi quay về làm gì!”
“Ta trở lại để nói chuyện với tân nương tử.” Yến Vũ Nhàn đi tới bên cạnh Mịch Du, mắt sáng rỡ nhìn nàng, dò hỏi: “Mịch Du muội muội, người cầm đầu chặn thái tử ở Võ quan, có phải là ca ca của ngươi?”
Chung quanh lập tức vang lên một trận ồn ào.
“Thì ra là nhìn trúng ca ca người ta rồi.”
“Ái chà, Yến đại tiểu thư động lòng rồi kìa.”
“Nếu ta nhớ không nhầm, hôm nay là ngày vui của thái tử điện hạ và Triệu cô nương thì phải?”
Yến Vũ Nhàn bị đám người trêu chọc đến đỏ mặt, cứng giọng đáp: “Thì sao? Ta chỉ hỏi thôi! Hỏi cũng không được à?”
Mịch Du dùng quạt tròn che nụ cười, cảm thấy tâm tình nhẹ nhõm hơn nhiều: “Được chứ, Nhàn tỷ cứ việc hỏi.”
“Chỉ là tỷ nói mơ hồ quá, ta không biết có phải ca ca thật không. Tỷ nói rõ hơn chút nhé? Ví dụ như y phục người ấy mặc ra sao?”
Yến Vũ Nhàn ngẫm nghĩ một lúc, lại lắc đầu: “Không được, ta quên mất rồi, để ta quay lại nhìn thêm lần nữa.” Nói xong liền chạy đi giữa một trận cười đùa rôm rả.
Chốc lát sau, nàng ấy quay trở lại, mang theo một tin khiến đám người có chút luống cuống: “Mau mau mau! Thái tử… thái tử điện hạ đến rồi! Mau bày biện mọi thứ cho chỉnh tề!”
Đám quý nữ vội vàng dẫn theo nha hoàn bắt tay vào chuẩn bị, Mịch Du vừa mới trấn định đôi chút lại khẩn trương trở lại, tay chân cứng đờ đứng dậy, bị đẩy vào ngồi sau bình phong.