Chương 22

Thái tử nhân hậu là thật, có thể bao dung nàng đào hôn… nhưng chỉ có nhân hậu thì không thể ngồi vững ghế Đông Cung.

Huống chi triều đình hiện nay phong ba liên miên, hiểm họa khắp nơi. Thái tử từ nhỏ sống dưới bóng của phế hậu, lại từng trải qua chuyện huynh đệ cùng mẫu thân bị tế sống… Một vị chủ Đông Cung như vậy, tâm cơ…

“Tiểu thư? Tiểu thư?”

Tiếng gọi nhẹ nhàng của nha hoàn cắt ngang dòng suy nghĩ của Mịch Du. Nàng hoàn hồn, nói: “Không có gì. Tối nay là ta không phải, liên lụy các ngươi rồi.” Lúc nàng bị phạt quỳ trong sảnh, các nha hoàn hầu hạ nàng cũng bị phạt theo, đến tận khi nàng trở về mới được tha.

Mộ Hà nói: “Tiểu thư nói gì vậy, chỉ cần tiểu thư bình an, bọn nô tỳ cũng sẽ bình an.”

Thanh Đại nói: “Nữ nhi nhà người ta trước khi thành thân thấy bất an cũng là chuyện thường tình. Nếu tiểu thư cảm thấy khó chịu, cứ nói với nô tỳ vài câu. Nô tỳ chẳng hiểu đạo lý lớn lao, nhưng để nói chuyện cùng tiểu thư thì vẫn được. Tiểu thư…”

Nàng ấy hạ giọng: “Dù tiểu thư muốn rời đi… cũng đừng quên mang theo nô tỳ. Tiểu thư ở đâu, nô tỳ sẽ ở đó.”

“Thanh Đại tỷ!” Mộ Hà khẽ kêu, không ngờ nàng ấy lại nói thế.

Thanh Đại không lấy làm lạ: “Ta là nha hoàn của tiểu thư, tiểu thư đi đâu, ta theo đến đó là lẽ đương nhiên.”

Mịch Du khẽ cười: “Được rồi, các ngươi yên tâm đi. Ta chỉ nhất thời nghĩ quẩn, giờ không còn ý đó nữa. Ngủ sớm đi, kéo dài thêm trời sẽ sáng mất.”

“Nô tỳ hầu tiểu thư nghỉ.”

Ngọn nến lại tắt, bóng tối bao trùm.

Mịch Du nằm lại lên giường. Cảnh vật giống hệt trước đó, nhưng tâm trạng nàng đã có chút thay đổi.

Không rõ là gì, chẳng phải hối hận, cũng không phải mong đợi, chỉ là nỗi bất an ban đầu đã vơi đi phần nào.

Nàng bất giác nhớ lại cảnh tượng ở Tây viện.

Bóng người dưới trăng, ánh nhìn dịu dàng, tựa như khe suối rọi sáng lùm tùng, cành lá lay động… đó chính là phu quân ngày mai của nàng, Thịnh Chiêm sao?

Chiêm, là nhìn. Quân tử chỉnh y quan, trang nghiêm ánh nhìn…

Trong dòng suy nghĩ ngày một xa xăm, nàng dần chìm vào giấc ngủ.

Chớp mắt đã sang ngày hôm sau.

Mịch Du dậy thật sớm, đốt hương tắm gội, thành tâm lễ bái.

Đợi đến khi mặt trời lên cao, nàng dùng qua chút lễ thực đơn giản, rồi được nha hoàn theo hầu đưa đến chính đường, lắng nghe lời phụ mẫu dạy dỗ.

Không bao lâu sau, đoàn nghênh thân cũng đến.

Thái tử thành thân, khí thế tự nhiên vô cùng long trọng, tiếng trống chiêng nhạc lễ không ngớt, pháo nổ vang trời. Mịch Du ngồi trong phủ mà còn cảm thấy chói tai, chẳng rõ huynh trưởng nàng đang phải vật lộn ngăn cản ra sao ngoài kia.