Chương 21

Những cấm quân này vô cùng nghiêm cẩn, không nghe thấy chút tiếng nói chuyện, cũng không hề vượt phép, Mịch Du chỉ thấy không quen trong mấy ngày đầu, về sau liền dần thích ứng, có lúc thậm chí quên mất sự tồn tại của họ.

Đêm nay nàng sinh ý nghĩ khác thường, dùng một gói mê dược làm ngất mấy cấm quân trấn thủ ngoài viện, còn nảy ra tâm khinh thường, cho rằng bọn họ cũng chỉ đến thế. Mãi đến khi nghe lời huynh trưởng, nàng mới âm thầm đổ mồ hôi lạnh.

Nàng hé miệng: “Thái tử điện hạ…”

Triệu Đắc Viên thấp giọng nói: “Thận trọng lời nói!”

Lần này, không ai phản bác lời cảnh tỉnh đó nữa.

Ngọn nến nổ lách tách, lóe lên một đóa hoa lửa, Mịch Du vẫn đang quỳ, cảm thấy đầu gối tê dại, bèn đưa tay xoa bóp mấy huyệt đạo để giảm bớt sự khó chịu vì quỳ lâu.

Chúc Tinh để ý đến động tác ấy, cất lời: “Được rồi, lời trách phạt cũng nói rồi, lời dặn dò cũng dặn rồi, chuyện này đến đây là chấm dứt.”

“Lang nhi, đưa muội con về nghỉ đi. Ngày mai còn phải lễ bái, không thể chậm trễ giờ lành.”

Mịch Du nhìn về phía phụ thân.

Triệu Đắc Viên khoát tay: “Về đi, về đi, đừng để quỳ đến gãy chân rồi lại nhào vào lòng mẫu thân con khóc, lại khiến ta bị mẫu thân con mắng.”

Mịch Du nở nụ cười dịu dàng: “Đa tạ phụ thân, đa tạ mẫu thân. Con gái xin ghi nhớ mọi lời hai người dạy bảo đêm nay, không dám quên.”

Nàng được Triệu Tầm Lang đỡ dậy, chuẩn bị lui xuống.

Lúc ấy, Chúc Tinh bỗng lên tiếng, có ý sâu xa nói: “Nhớ kỹ lời ta đã dặn con.”

Nàng ngẩn ra, mặt khẽ đỏ, gật đầu: “Vâng, con không dám quên.”

Ánh mắt nghi ngờ của Triệu Đắc Viên đảo qua lại giữa hai mẹ con: “Hai mẫu tử lại âm thầm giấu ta làm chuyện gì nữa đấy?”

Chúc Tinh điềm nhiên hỏi ngược: “Chuyện riêng của nữ nhi, Triệu đại nhân cũng muốn tra sao?”

Triệu Đắc Viên bị nghẹn, ho khan một tiếng: “Ta chỉ tiện miệng hỏi vậy thôi… Ờm… Lang nhi, mau đưa muội con về.”

“Vâng.” Triệu Tầm Lang đáp lời: “Con cáo lui.”

Mịch Du được huynh trưởng đưa về phòng.

Cấm vệ canh giữ trước cổng khuê viện đã đổi một đợt, không rõ là mấy người bị nàng làm ngất vẫn chưa tỉnh, hay đã đi chịu phạt. Nếu là bị phạt… thì là ai hạ lệnh? Là thái tử điện hạ sao? Dù sao thì Triệu phủ cũng không dám tự ý xử phạt.

Mịch Du vốn rất tin vào thuốc của mình, người bình thường ít nhất ba canh giờ mới có thể tỉnh, nhưng nàng không dám chắc cấm vệ có phải người thường hay không, nhất là sau khi từng tận mắt thấy thân thủ của ám vệ thái tử.