Mịch Du ngoan ngoãn cụp mắt, dịu giọng đáp: “Vâng, con biết rồi.”
Chúc Tinh lạnh lùng cười: “Đây chính là mối hôn sự tốt mà ông tìm cho con gái đấy sao? Lời không được nói nhiều, chuyện không được làm nhiều, nó là đi lấy chồng hay đi chịu tội vậy?”
Triệu Đắc Viên lập tức như con gà xì hơi: “Ây, ta chẳng phải… chẳng phải cũng vì muốn tốt cho Sa nhi đó sao!”
Triệu Tầm Lang phụ họa: “Cha nói không sai. Hoàng cung nghiêm cẩn, muội muội nên cảnh giác một chút, tránh rước họa vào thân.”
Chúc Tinh nói: “Ta biết, ta không phải người chưa từng trải qua chuyện đời. Nhưng lời Sa nhi cũng không phải không có lý. Thánh thượng chẳng thiếu hiền tài, Trường An cũng không thiếu danh môn khuê tú. Vậy bọn họ nhìn trúng Sa nhi ở điểm nào, mà lại muốn ban nàng cho thái tử?”
“Triệu đại nhân.” Bà ung dung nhìn sang trượng phu: “Vấn đề này, nửa năm trước ta đã hỏi ông một lần. Khi ấy ông ậm à ậm ừ, không trả lời được. Không biết giờ đã có đáp án chưa?”
“Triệu đại nhân xét án oan sai không biết bao nhiêu vụ, được thế nhân ca tụng, chẳng lẽ ngay đến chuyện chung thân đại sự của con gái cũng nghĩ không rõ sao?”
Triệu Đắc Viên lúng túng ho khẽ: “Chuyện này… chuyện này… nếu nói Sa nhi có gì tốt thì… nhất định là tốt, gả cho thái tử điện hạ cũng là môn đăng hộ đối.”
“Không nói đâu xa, chỉ riêng dung mạo của Sa nhi nhà chúng ta, khắp Trường An này cũng không ai bì kịp. Có điều… có lẽ… thánh thượng cũng có chút dụng ý trong đó…”
“Là cái dụng ý muốn Sa nhi chữa bệnh cho thái tử điện hạ ư?” Chúc Tinh không kiêng dè tiếp lời thẳng thắn.
Triệu Đắc Viên vuốt râu, lộ ra vẻ “chỉ có thể ngầm hiểu, không thể nói rõ”.
“Con có điểm không nghĩ thông.” Triệu Tầm Lang nói: “Bệnh của thái tử điện hạ, mẫu thân đã trị suốt bao năm cũng không có khởi sắc, muội muội thì kinh nghiệm còn nông cạn, bệnh mà mẫu thân còn không nhìn ra, muội ấy làm sao xem thấu?”
Chúc Tinh đáp: “Con không học y, không hiểu đạo lý bên trong.”
“Người trị bệnh, ngoài y thuật của bản thân cũng cần sự phối hợp của người bệnh. Thái tử điện hạ không cho rằng mình có bệnh, chúng ta cũng không thể nói thẳng là có bệnh, vậy nên sẽ bị hạn chế ở nhiều mặt.”
“Để muội con lấy thân phận thái tử phi ở bên cạnh thái tử, ngày qua ngày tích lũy quan sát, cẩn thận dò xét, cũng là một phương pháp không tệ. Ta sẽ cùng con bé bàn bạc bệnh tình, không lo không được kết quả gấp đôi.”