Cửu hoàng tử có tính tình ôn hòa, yêu thương tiểu đệ đệ, khi nghe lời đồn của Chân nhân về việc gϊếŧ Thập hoàng tử, lập tức đến trước mặt Hoàng thượng quỳ một ngày một đêm, xin Hoàng thượng tha mạng cho đệ đệ, nguyện thay thế hiến cho quốc gia.
Hoàng thượng không để ý, sai Cẩm Y Vệ hộ tống Thập hoàng tử về cung, đưa đến Bồng Lai Đảo để giúp Chân nhân cầu mưa.
Cửu hoàng tử thấy không thể cầu xin được, nên mạo hiểm lên đảo để cứu đệ đệ, nhưng bị Cẩm Y Vệ ngăn lại, đành phải bị đưa về cung quý phi giam giữ.
Khi cơn mưa xối xả đổ xuống, Cửu hoàng tử trong cung quý phi như có cảm giác, ho khạc ra một ngụm máu tươi, hôn mê bất tỉnh, sốt cao ba ngày, tỉnh lại thì nói những lời lạ lùng, cho rằng mình là Thập hoàng tử.
Hoàng thượng kinh ngạc, hỏi Chân nhân xem có phải Cửu hoàng tử bị hồn phách của Thập hoàng tử nhập vào.
Chân nhân kiểm tra một hồi, nói rằng Cửu hoàng tử chỉ vì quá đau buồn mới sinh ra ảo tưởng, chỉ cần tinh thần hồi phục, sẽ không ảnh hưởng đến quốc gia thiên hạ.
Một thời gian sau, Cửu hoàng tử quả nhiên hồi phục, khắp nơi cũng có tin vui, Hoàng thượng vui mừng khôn xiết.
Ngay lúc này, An thị bị phơi bày những việc làm xấu, Hoàng thượng lập tức mạnh tay, phế bỏ hoàng hậu và thái tử cũ, lập Cửu hoàng tử làm thái tử, quý phi làm hoàng hậu.
Tuy nhiên, bệnh của thái tử lại tái phát.
Cửu hoàng tử được phong làm thái tử chưa đến nửa năm thì bệnh cũ tái phát, cứ luôn miệng nói mình là thập hoàng tử, còn ầm ĩ đòi trở về Thái Ất Cung tĩnh tu, cầu phúc cho nước nhà.
Thân là thái tử của một nước, sao có thể mắc bệnh hoang tưởng? Nhưng thánh thượng lại một lần nữa mời chân nhân đến xem mệnh, lại được lời xác nhận “vô ngại” từ chân nhân. Lại thêm hoàng hậu đứng bên rơi lệ, máu lệ đẫm lời tâu những khổ sở bao năm, dâng lời:
“Chiêm Nhi từ nhỏ đã nhân hậu, từ khi biết đệ đệ bị đưa đến đạo quán thì luôn cho rằng bản thân đã chiếm lấy vị trí vốn thuộc về đệ đệ, trong lòng mãi mang cảm giác tội lỗi. Nay lại càng tưởng mình hại chết đệ đệ, muốn dùng một mạng để đền…”
“Hoàng thượng nếu là xét tới tấm lòng nhân ái ấy của Chiêm Nhi, xin người hãy tha cho nó một lần!”
“Mẫu tử thần thϊếp chẳng cầu phú quý vinh hoa, chỉ mong bình an mạnh khỏe, cầu xin hoàng thượng thu hồi kim ấn bảo sách của thần thϊếp, thu hồi ấn tín thái tử của Chiêm Nhi, mẫu tử thần thϊếp sẽ đến đạo quán, cầu phúc vì lê dân bá tánh!”
Khi ấy thánh thượng đã biết rõ, cái gọi là “song sinh hoàng tử chẳng lành” vốn là thủ đoạn của An thị. Dẫu ba năm đại hạn cuối cùng được hóa giải nhờ thập hoàng tử, nhưng theo lời chân nhân, đó là vì phúc duyên của thập hoàng tử sâu dày.
Thập hoàng tử uổng phí sáu năm quý giá trong đạo quán, hoàng hậu và thái tử cũng phải chịu khổ trong cung suốt sáu năm.
Thánh thượng áy náy với thập hoàng tử, áy náy với hoàng hậu, áy náy với thái tử.
Lại thấy thái tử học hành vượt trội, tính tình ổn trọng, hoàn toàn không giống phế thái tử ngày trước, thánh thượng lại càng thương yêu, đến nỗi cũng ngầm thừa nhận bệnh hoang tưởng của thái tử, cho phép hắn trong lúc bệnh nặng nhất có thể hóa thân thành thập hoàng tử.
Tất nhiên, bệnh thì vẫn phải chữa. Dù thái tử cho rằng mình không bệnh, thánh thượng cũng sẽ không để việc thái tử mắc bệnh lộ ra ngoài, nhưng ngấm ngầm chữa trị thì vẫn có thể.